Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Cung nhân vây quanh đưa ta về phòng, trong lúc nhất thời, tam cung lục viện đều nghe thấy tin tức, cùng nhau tới an ủi.
Ta lấy cớ dưỡng bệnh, từ chối mọi người đến thăm.
Nhưng rốt cuộc tường cung cao vút cũng không ngăn được mọi người.
Ta ngồi trên giường cạnh cửa sổ, thấy trên tường thấp thoáng đầu của Hoàng Mỹ nhân.
Nàng đem theo đôi mắt đỏ hoe do khóc nhiều, dẫm lên tường của ta nhảy xuống.
“Đoan nhi, là ta có lỗi với muội. Toàn bộ trong cung đều không tìm ra Thư phi, nhà nàng thế lực lớn, không biết có thể bị phạt hay không?”
Ta bảo nàng ngồi xuống, có chuyện gì thì từ từ nói.
Cha của Thư phi là đại thần phụ chính, mẫu thân của nàng xuất thân từ danh môn sĩ tộc, lại có quan hệ huyết thống với Hoàng gia, Hoàng Đế đăng cơ thừ khi còn niên thiếu, tiền triều chưa ổn, Thái Hậu lại nâng đỡ Thư phi, cũng là muốn trấn an thế lực trong triều.
Trong tình thế này, việc phạt nặng nàng là rất khó khăn.
Hoàng Mỹ nhân lại bắt đầu xin lỗi, hối hận đến nỗi quỳ xuống trước mặt ta, “Ta không nên mang muội ra ngoài, để muội cứ thế mà mất đi đứa nhỏ…”
“Yên tâm đi, không phải chuyện gì lớn!” Ta duỗi tay ra an ủi nàng, căn bản không dám nói cho nàng ta căn bản không hề có thai.
Ánh mắt nàng nhìn về phía ta tràn đầy hối hận, nhìn khiến cho ta cảm thấy chột dạ.
Ta đổi chủ đề hỏi: “Hoàng Thượng đâu rồi?”
“Sau khi ngồi một lát ở nơi muội ngã xuống hồ, không biết đã đi đâu giải sầu rồi. Hắn không cho người khác đi theo, cũng không ai dám khuyên. Ngày thường Ngự Sử mắng thiên mắng địa, hiện giờ ai cũng không dám lên tiếng.”
Ngược lại, hắn lại có được yên tĩnh và tự do.
Ta lại thật xui xẻo, giả vờ mang thai, còn phải giả vờ bị sảy thai, ở trong phòng ít nhất nửa tháng không được ra ngoài.
11.
Buổi tối, lần đầu tiên Hoàng Đế không có mang theo tấu chương tới.
Hắn ngồi ở trên bàn bình thường vẫn xem tấu chương, dường như hơi mỏi mệt một chút, chống huyệt Thái Dương, nhắm mắt trầm tư suy nghĩ.
Lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn hắn, đầu tóc chỉnh tề, giữa mày có anh khí, giống như luôn luôn tỉnh táo quyết đoán, trong sự trầm ổn lại lộ ra sự hung ác, chỉ có khi ngẫu nhiên cười rộ lên mới có thêm vài phần khí phách của thiếu niên.
Ánh trăng kéo dài thân ảnh của hắn.
Khi tâm trạng của hắn không tốt luôn luôn vô cùng trầm lặng.
Ta rót cho hắn một chén trà hoa cúc.
Hắn uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn ta, “Đoan Tiệp dư đã từng uống rượu chưa?”
Loại người cả ngày tăng ca như hắn, cũng sẽ uống rượu ư?
Ta gật đầu, khi còn nhỏ ở nhà, mỗi mùa xuân mẹ ta đều sẽ ủ rượu dâu tằm, rất ngọt. Bởi vì ta rất tham ăn, lần nào mẹ cũng nhờ người mang vào, hiện tại trong cung có mấy vại.
“Vậy chúng ta uống rượu đi!”
Hắn cho mọi người lui, ta lấy rượu ra.
“Chỉ uống thôi thì không thú vị, chúng ta chơi oẳn tù tì đi!” Ta nói cho hắn quy tắc chơi, chờ hắn còn chưa kịp hiểu ra sao, thắng thua quan trọng không phải là thủ thế, mà là khẩu lệnh, ta rót cho hắn mấy chén liền.
Lạy lúc nhanh lúc chậm mà đưa ra, không ra theo lẽ thường, làm hắn uống say chếnh choáng.
Ta lại tiếp tục dùng mấy chiêu số đó, đắc ý vô cùng mà nghĩ rằng mình sắp thắng rồi, không ngờ lại rơi vào âm mưu của hắn.
Trên môi hắn là một nụ cười nhạt, thắng liền hai trận, nhìn ta uống, chính mình cũng uống hai chén, chạm chén đối ẩm với ta.
Ta nói với hắn, “Nếu có thể ngâm trong nước giếng một đêm, mát lạnh, chua chua ngọt ngọt thì uống lại càng ngon.”
Rượu trong tay hắn còn ở bên môi, trong nụ cười có ba phần men say, “Trong cung đều biết nàng sảy thai, chỉ sợ người của Nguyệt Cung này cũng không để cho nàng ăn đồ vật lạnh.”
Ta thở dài.
Nhất thời mềm lòng, ta mất toi mấy tháng tự do của bản thân, ta thua hai lần, cứ thế mà uống mấy chén rượu dâu tằm.
Hắn hơi bất đắc dĩ một chút, nhìn ta, “Trẫm vừa mới nghe thấy vài lời nói bên ngoài, sắp tới nàng không nên ra ngoài.”
Ta trợn mắt nhìn lại hắn, “Cái này trách được ai? Thế nào trong một tháng tới ta đều phải giả vờ bị bệnh, hôm nay có thể vui vẻ thì vui vẻ một chút, có được không?”
Hắn nhìn chén không của ta đặt trên bàn, rót đầy rượu rồi chạm vào chén rượu của ta một chút, đôi mắt toả sáng, giống như đáy hồ nước trong veo ngày hè, “Được, đối ẩm xướng ca, quan tâm tương lai thế nào!”
Ta bị vẻ mặt không biết học được ở đâu của hắn trêu cho buồn cười, một lần nữa cầm lấy chén rượu.