Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
Trăng lên giữa trời, ta cùng với Hoàng Đế trên người toàn mùi rượu.
Hắn chống cằm hỏi ta: “Nàng muốn trẫm xử lý Thư phi thế nào?”
“Hả?” Ta không hiểu hắn có ý gì.
“Không phải là nàng nên cầu xin trẫm xử lý Thư Phi, trả lại công bằng cho nàng hay sao?”
“Thư phi không có hại ta sảy thai, ta căn bản là không có thai.” Ta cười, không thể nào vì diễn cho giống, cho rằng thật sự nghĩ mình có thai chứ?
“Nếu mà không trừng phạt gì, sau này nàng làm sao có thể tiếp tục ở trong cung chứ, chẳng phải là ai cũng sẽ dám bắt nạt nàng hay sao? Lui một vạn bước, cho dù năng lực của nàng có thể đủ để bảo vệ bản thân. Nhưng nếu việc này không giải quyết được gì, mấy ngày nữa sẽ có lời đồn đãi, nói nàng cậy sủng mà kiêu, vu oan cho Thư Phi. Mấy cái đó nàng không nghĩ đến ư?”
“Nghĩ rồi, nhưng mấy lời đó đều xấu, không nghe là được rồi, chẳng lẽ còn có thể ảnh hưởng gì đến ta sao?” Ta ngáp một cái, bị lời nói lòng vòng của hắn làm cho đau đầu, túm hắn lên giường đi ngủ.
Đầu của hắn gác lên cổ ta, luồng hơi thở ra khiến cho ta ngứa cổ, “Mấy chuyện đó nàng không cần lo, để ta nghĩ cách.”
Ta ném hắn lên giường, bắt đầu kéo chăn.
Hắn giúp một chút, giọng nói lộ ra vẻ lười biếng, “Tư thế ngủ của nàng đúng là luôn tốt.”
Men say bốc lên, ta mơ màng muốn khoe khoang bản thân, “Ta biết, đây không phải là nguyên nhân mà ngài muốn thị tẩm ta sao? Ngài không ngờ phải không, ta biết ngài nghĩ gì.”
Hắn không chịu thua, “Các ngươi có năng lực khác thường gì so với thường nhân, trẫm đều biết hết.”
“Những tiếng lòng đó, là ngài cố ý để ta nghe phải không?”
Hắn nhắm hai mắt ừ một tiếng, khuôn mặt ửng đỏ do uống quá nhiều rượu, không có vẻ uy nghiêm trước kia, dịu dàng ấm áp giống như người thường vậy.
“Vì sao?” Ta hỏi.
Để ta nghe được nhiều chính sự tiền triều như thế, không cảm thấy là uy hiếp ư?
“Mới đầu cảm thấy cô đơn, muốn nhìn xem một người nếu biết được toàn bộ suy nghĩ của trẫm sẽ có phản ứng thế nào. Sau đó, ta sẽ cố ý để nàng nghe thấy một chút. Phản ứng của nàng bình thường rất thú vị.”
Sự khó xử khi gạt ta mang thai, cũng là muốn nói cho ta sự khó xử của bản thân sao?”
“Nàng thật dễ mềm lòng! Đáng tiếc là kể từ khi trẫm không coi nàng là trẻ con nữa, nàng lại không thể nghe được tiếng lòng của trẫm.”
Hắn ngây ngốc cười hai tiếng, xoa tóc ta, mặt gối lên bên cạnh ta, thấp giọng nói, giống như là nói mơ, “Nàng vẫn luôn mềm lòng đối với trẫm chứ?”
Trời ơi!
Ta còn tưởng rằng bản thân mình có thể mò cá kiếm sống, không ngờ ngay từ lúc đầu, kể từ khi bắt đầu nghe thấy tiếng lòng của Hoàng Đế, ta đã bị hắn theo dõi rồi.
Thay đổi rất nhanh.
Ta chưa kịp oán hận trời xanh cùng băn khoăn cái gì, đã ngủ vì mỏi mệt.
13.
Khi ta tỉnh lại, Hoàng Đế đã không thấy đâu, nghe cung nhân nói giờ Mão hắn đã vào triều sớm rồi.
Liên tiếp năm ngày, hắn cũng chưa bước vào hậu cung.
Thư phi bị triệt quyền quản lý lục cung.
Ta cho rằng ngày hôm đó Hoàng đế đã nói với ta là phải lấy lại mặt mũi cho ta, trước tiên chèn ép thế lực của Thư Phi, hoãn mấy ngày việc lớn biến việc nhỏ, việc nhỏ biến thành không có việc gì.
Không ngờ vài ngày sau lại có tin tức Thư phi bị biếm lãnh cung.
Tuy ta không chuyên tâm cung đấu, cũng biết là Thư Phi khó có ngày xuất đầu trở lại.
Cha của nàng là đại thần phụ chính Nguỵ Đại nhân, đã già với có con, luôn luôn nuông chiều đối với Thư Phi. Vì Thư phi mà ở tiền triều nói bóng nói gió, nói Thư Phi và Hoàng Đế cùng nhau lớn lên từ nhỏ, là tình nghĩa thanh mai trúc mã.
Hoàng Đế không thèm tiếp lời.
Nguỵ đại nhân sợ hãi đến nỗi đầu bạc trắng sau một đêm, nhưng hắn cũng là một lão già chuyên nghiệp.
Hắn không chỉ không cáo bệnh, ngày hôm sau còn kiên trì thượng triều, nhưng mà thân mình suy yếu, ngay lúc hạ triều bị ngất xỉu trước cửa cung.
Hoàng Đế lập tức hạ thánh chỉ làm Nguỵ đại nhân dưỡng bệnh cho tốt, cũng giao cho người khác tất cả những sự vụ mà Nguỵ đại nhân đang quản lý.
Nguỵ đại nhân phụ chính mười mấy năm, không có công lao cũng có khổ lao. Việc mất chức này của ông ta không khiến ít người nghị luận hoàng đế hỉ nộ vô thường, bất cận nhân tình.
Trong cung mọi người đều hoảng sợ, mỗi một phi tần đều cảm thấy bất an. Ngày xưa tuy mọi người đều mắng Thư phi kiêu ngạo, nhưng mà tính ra, nàng chưa từng làm bất kỳ việc giết người phóng hoả nào.
Chỉ có duy nhất một chuyện xấu, là nàng đẩy ta vào trong hồ, hại ta sảy tai.
Đây tuyệt đối là lời đồn, ta căn bản không mang thay, ngày hôm đó ta rơi xuống hồ không phải lỗi của nàng.
Ta đóng cửa cung, dặn dò từng người tiến vào, chính mình lại lặng lẽ chuồn ra.
Ta muốn bàn bạc với Thư Phi làm sao để làm sáng tỏ lời đồn. Cho dù có rất nhiều người nhìn thấy nàng phạt ta đứng lúc mang thai, khó có thể sửa chữa danh tiếng kiêu ngạo ghê gớm.
Nhưng lời đồn đại là “Nàng đẩy ta vào hồ hại ta bị sảy thai”, Lúc ấy người ở bên hồ cũng không nhiều lắm, đều là người thân tín của nàng, tìm ra người bịa đặt nàng đẩy ta đến trong hồ cũng không khó.
Đến lúc đó, chúng ta lại cùng nhau tìm Hoàng Đế để nói rõ ràng, sự tình còn có thể thay đổi.
Ta muốn nói với nàng, kiên trì một chút, đừng nản chí.
Ta muốn nói với nàng, Hoàng Đế không phải là người tuyệt tình như thế.
Ta nghe thấy tiếng lòng của hắn lâu như vậy, hắn vẫn luôn luôn là người có đạo lý