Hoàng Đế là người tham công tiếc việc - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

16.

Người trên thuyền nhỏ gối lên cánh tay, trên mặt che một chiếc lá xen, một chân đặt tuỳ ý, một chân lại từ trên thuyền nhỏ thò xuống dưới, giống như là đã ngủ rồi.

Ta không muốn để người khác thấy, đã ẩn giấu rất kỹ, nghĩ là chờ hắn qua rồi mình mới di chuyển.

Thuyền nhỏ trôi theo gió, ngồi yên nhìn hắn càng ngày càng đến gần ta, đến khi chỉ còn cách một trượng, ta mới nhìn ra hắn chính là tiểu Hoàng Đế. Nghĩ thầm hắn còn không biết bơi bằng ta, sao Uông Tổng quản đại nội dám để hắn xuống một mình?

Ta giữ chặt lấy dây thừng của thuyền nhỏ, hắn thấy có người, chỉ là nhìn sườn mặt, cũng không có ý định dậy.

Ta cầm lấy lá sen đang đậy trên mặt hắn: “Đến giờ ăn cơm chiều rồi, nên ra ngoài thôi!”

Hắn nhắm hai mắt nói: “Ta mệt quá, để ta nghỉ thêm một lát, chỉ một lát thôi.”

Ta nhìn dáng vẻ vô lại của hắn, nghĩ đến dáng vẻ ngay ngắn thường ngày của hắn, nhịn không được hỏi: “Mấy năm nay ngài đã quá vất vả phải không?”

Hắn không nói gì.

Ta nhịn không được mà hỏi hắn: “Có phải là Thư Phi không chết không?”

Nếu Thư Phi không chết, nàng tự bố cục rời đi, muội muội thân nhất của Hoàng Đế lại biết rõ Thư Phi bày ra chuyện này, vì giúp Thư Phi chứng thực cái chết giả này, tình nguyện diễn trò mắng mỏ hắn.

Ta cảm thấy, hắn cũng thật khó khăn.

“Cảm thấy bị người khác vứt bỏ, ngài cũng khổ sở phải không?”

Ta biết hắn tỉnh, nhất thời cảm thấy mình hơi vượt quá phận sự, yên tĩnh mà bóc vỏ hạt sen để ăn.

Một lát sau, hắn duỗi tay tới đòi, ta ném cho hắn một cái đài sen, bảo hắn tự bóc vỏ.

Hắn không làm, chỉ nhìn ta bóc.

Ta lấy một viên cho hắn, bảo, “Ngài xem, mỗi người đều có sở trường của mình, giống ta rất biết ăn uống.”

“Vậy trẫm thì sao?”

Ưu điểm của hắn thật sự quá nhiều, lòng mang thiên hạ, hùng tài đại lược, cảm xúc ổn định, ta ba hoa khoác lác một hồi lâu, lại bổ sung nói: “Cũng rất đẹp”

Ngoài miệng hắn không cười, mặt mày lại giãn ra, giơ tay lên nói muốn giúp đỡ.

Nhìn đốt ngón tay rõ ràng của hắn, ngón út còn dính nét mực, đoán là hắn phê tấu chương xong mới ra đây. Tuy hắn nghiêm khắc đối với người khác, nhưng đối với bản thân lại càng nghiêm khắc.

Ta đánh vào đôi tay bẻ đài sen không đúng cách của hắn: “Đừng nghịch, đợi lát nữa rơi hết bây giờ.”

Mặt hắn giãn ra cười một cái, bắt đầu nghiêm túc giúp đỡ, đột nhiên động tác trên tay cứng lại hỏi: “Nàng không sợ trẫm ư?”

Sao ai cũng hỏi ta câu hỏi này nhỉ, ta bóc hạt sen không ngừng, thuận miệng hỏi hắn: “Ngài muốn ta sợ ngài không?”

Hắn lắc lắc đầu, “Chỉ là cảm thấy nàng dũng cảm hơn người bình thường rất nhiều.”

Hai người dĩ nhiên phải có một người dũng cảm trước.

Ta đưa cho hắn một hạt sen, “Vậy chia cho ngài một chút.”

Hắn nghe vậy thì cứng lại, vừa lúc nắm lấy đầu ngón tay ta, vuốt ve hay cái, lại bị ta nắm lấy.

“Nếu có chuyện gì buồn, cần phải nói ra, hiện tại ta cũng không biết ngài nghĩ cái gì!”

Hắn nghe vậy thì nằm xuống, “Nằm đây với ta một lát đi!”

“Đừng nói là một lát, ngài muốn bao lâu thì ở bấy lâu.” Ta lấy hạt sen đã bóc trong tay hắn, cười khanh khách.”

Ta nghe thấy hắn nói: “Ta nói thật đó.”

17.

Đêm hè, tinh hà từ từ trôi qua, hai con thuyền nhỏ của chúng ta song song trôi trên mặt hồ, nghe từng hồi ve ngân, tiếng ếch kêu ồm ộp, tiếng côn trùng rì rầm.

Ta mang theo hắn đi vào bờ..

Hắn chân dài tay dài, khi chèo thuyền lại dùng sức lung tung.

Thuyền nhỏ xoay quanh trên mặt hồ, căn bản không biết hắn muốn đi theo hướng nào.

Ta dứt khoát bảo hắn ngồi lên thuyền của ta.

“Kỹ thuật của ngài như thế không tốt, sao Uông Tổng quản dám thả ngài một mình xuống đây?”

“Trẫm biết bơi, lần trước sau khi rơi xuống nước, hôm sau trẫm đã tìm người dạy bơi, học suốt đêm.”

Ta thở dài trong lòng, Hoàng Đế thật sự là một vị vua nỗ lực chăm chỉ lực chấp hành vô cùng mạnh mẽ.

Dựa theo khoảng cách thuyền xuôi dòng, ta muốn hái vài chiếc lá sen, “Năm chiếc lá sen làm trà, ba chiếc làm gà lá sen, còn hái vài chiếc dự phòng.”

Đi ngang qua một mảnh lá sen siêu to, ta duỗi tay không tới, ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

“Ngày mai sai người đi hái không phải là tốt hơn ư?” Hắn không muốn động tay.

“Nhưng lá này ta đã chọn rất cẩn thận, ngày mai không biết có tìm được không.” Ta lôi tay áo của hắn, “Giúp đỡ ta đi, cánh tay của ngài dài, với tới.”

Hắn thấp giọng thở dài, “Được rồi được rồi!” Đứng lên, tay vươn ra theo hướng ta chỉ, “Là lá này đúng không?”

Thấy ta cười, hắn cũng cười rộ theo.

Hồ sen khúc chiết, thật ra cách bờ cũng không xa lắm, chỉ mất mười lăm phút.

Ta nhìn hắn ngồi ở phía đối diện, nhìn chằm chằm ta chèo thuyền, “Ngài có muốn tìm người dạy chèo thuyền không, có muốn ta dạy cho ngài không?”

“Trẫm muốn nghỉ một chút. Nếu lần sau trẫm muốn tới chơi, có thể mang theo nàng không?”

Hắn hỏi, trong giọng nói không có mang theo mệnh lệnh của thượng vị giả, mà lại có chút không chắc chắn, “Được!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo