Hoàng Đế là người tham công tiếc việc - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

14.

Ở lãnh cung, Thư Phi cũng không có chật vật.

Bỏ đi hoa phục, rút đi trâm hoa, không có kiêu ngạo bướng bỉnh, nàng mặc áo trắng đeo trâm đơn giản, có một loại bình tĩnh siêu thoát ngoại vật.

So sánh với ta là trộm ra ngoài, có tật giật mình, lỗ mãng hấp tấp, thở hổn hển.

Ta gọi nàng là tỉ tỉ, nàng không có vì thân phận xấu hổ, không hề chối từ mà đồng ý, mang ta vào trong viện ngồi xuống.

Nàng đưa cho ta ly trà, nghe ta liên tiếp nói tính toán làm sáng tỏ lời đồn, lại nói là Hoàng Đế không xấu, giải thích việc này có thể có hiểu lầm, biểu cảm trên mặt của nàng vẫn không hề thay đổi.

Ta mới phát hiện lúc nãy miêu tả nàng bình tĩnh, cũng không chính xác.

Nàng đối với chuyện trong cung đều không quan tâm, giống như chơi cờ đã được một nửa đã biết kết cục đã định, đến giờ phút này nghe ta nói chuyện cũng giống như là đặt mấy viên cờ cuối cùng, chỉ là giết thời gian. 

Ta từ từ im miệng lại, yên tĩnh mà uống trà.

Khuôn mặt của Thư Phi được ánh mặt trời chiếu vào trắng như sứ, giống như bông hoa khô dễ nát.

Nàng buông chén trà, duỗi tay che ánh nắng trên mặt, không biết nhớ ra chuyện gì, thoáng xuất thần một lát, “A Hành dịu dàng với muội, cũng không phải là dịu dàng với tất cả mọi người.”

Ta theo ánh mắt của nàng nhìn ra bên ngoài, bóng xanh tường đỏ, vài chiếc lá cây rơi xuống theo gió, bay ra ngoài tường cung.

Không biết vì sao, trong lòng trống rỗng của ta đột nhiên tràn ra một ít khổ sở, cảm thấy có lẽ ngay sau đó, nàng cũng sẽ biến mất trong cung.

Ta thấp giọng ừ một tiếng. 

Ta biết, gần vua như gần cọp, nhưng ta cũng biết hắn không dễ dàng gì, nếu Hoàng Đế không tốt, làm sao có thể bình loạn phiên vương, có thể bài trừ nạn tham ô tham nhũng?

“Muội có sợ không?” Nàng hỏi.

Ta lắc đầu.

Người ta thường nói thiên tử vô tình, không có chuyện hậu cung ân sủng, nhưng bản thân hoàng đế lại không phải người xấu.

Hiện tại hắn rất tốt với ta, ta sẽ nhận, chờ đến khi hắn không thích ta nữa, thì ta cũng không thích hắn nữa. 

Cuộc đời này chẳng qua là một lần có rất nhiều điều kiện có hạn để trải qua nguy hiểm, thể nghiệm một chút cũng không coi là không tốt.

Phiền não sau này sẽ để lại cho sau này, hiện tại vui sướng thì ở lại hiện tại.

“Thật là tốt.” Thư Phi đứng lên coi như tiễn khách, “Ta với A Hành là quan hệ huyết thống, hắn sẽ không thực sự giết ta. Nơi này mang điềm xấu, sau này muội muội đừng tới nữa.”

15.

Thư Phi bị bệnh mấy ngày sau, lãnh cung nổi lên một trận lửa lớn. Tối hôm đó có gió đông bắc, thổi đèn lồng ở cửa, cháy từ phòng chất củi, thiêu sạch sẽ phòng ở lẫn người.

Thư Phi hoàn toàn biến mất ở trong cung.

Ta nhớ lần cuối cùng gặp Thư Phi, thần sắc của nàng rất bình tĩnh, nói là Hoàng Đế sẽ không thật sự giết nàng.

Ta cũng tin là Hoàng Đế không giết nàng, cũng không phải là Hoàng Đế làm, sao nàng có thể biến mất?

Trưởng công chúa cùng với Thư Phi là bạn chơi cùng không lâu, nàng ở trước lãnh cung khóc một hồi lâu, cho đến khi Hoàng Đế triều nàng tới Ngự Thư Phòng tâm sự, lúc đi nàng mới mắng Hoàng Đế không có lương tâm, Thư Phi chưa từng có lỗi gì với hắn.

Các cung nhân lại nói, việc này Hoàng Đế làm quá tuyệt tình, chọc cho Công Chúa luôn luôn hiền hoà như vậy trở nên nóng nảy.

Lại không có ai mượn danh nghĩa của ta, muốn ngẫu nhiên gặp gỡ Hoàng Đế nữa.

Hoàng Mỹ nhân cố ý tới tìm ta, bảo là hãy để ta cách xa Hoàng Thượng một chút, trong cung không bao giờ là địa phương tốt để cung nhân thăng chức, ai cũng uể oải ỉu xìu.

Ngày xưa Hoàng Đế ít khi tới hậu cung, phi tần hậu cung thường thích tới chỗ Thái Hậu để xoát mặt, hy vọng Thái Hậu có thể nói với Hoàng Đế về chính mình. Chuyện này vừa xảy ra, mọi người đều cáo bệnh.

Ngày nào ta cũng tới thỉnh an Thái Hậu, nàng đối xử với ta cũng giống như ngày thường, giống như cũng không hề ngạc nhiên với việc Thư phi rời đi.

Một lần, có cung nhân nhắc đến lời đồn Thư phi hại ta sảy thai, đôi mắt cơ trí của nàng nhìn ta. “Biết chuyện này, chỉ có ba người các ngươi.”

Nếu không phải là Hoàng Đế, không phải ta, vậy thì chỉ có thể là chính bản thân Thư Phi?

Nàng thả ra lời đồn, tự xin phế truất bản thân. 

Thi cốt vô tồn, có thể là thiêu sạch, cũng có thể là nàng căn bản không chết?

Ta nghĩ đến việc bị đè nén áp lực, chính mình tản bộ ở Ngự Hoa Viên.

Đợi lâu ở trong cung, dường như ta cũng quên là mùa hạ đã đến rồi. Ánh vào mi mắt là màu lá sen xanh thẳm, bọt nước ở phía trên phản chiếu ra màu hoàng hôn màu đỏ cam, mặt nước xanh ngắt, mỗi cơn gió thổi đến, đoá hoa sen ở nơi xa nở vô cùng xinh đẹp, mùi hương nhẹ nhàng bay khắp nơi.

Ta lôi cung nhân ra trèo lên thuyền nhỏ bên bờ.

Ta từ nhỏ lớn lên ở Giang Nam, tuy không biết bơi, nhưng kỹ thuật chèo thuyền lại rất tốt. Một lát sau đã đến giữa hồ sen.

Thuyền nhỏ giấu phía dưới lá sen, ta nằm ở trên thuyền, đếm từng lá sen cao cao thấp thấp, muốn hái vài cái trở về để trong phòng, còn chưa nghĩ ra là làm trà lá sen hay tác dụng gì khác, duỗi tay hái được mấy chiếc đài sen, bóc hạt sen ở bên trong ăn. Mới ăn được mấy hạt sen đã thấy cách đó không xa có một bộ quần áo màu đen. 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo