Kết Hôn Cùng Ác Ma - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đây là cuộc gọi đầu tiên bà gọi cho tôi kể từ khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

 

Bà vừa mở miệng ra là một trận chất vấn như sấm rền ập đến:

 

“Có phải con chia tay với Thẩm Hạo rồi không? Mẹ đã bảo con phải sống cho tốt với người ta rồi cơ mà? Người như Thẩm Hạo mà để ý đến con là con tích đức tám kiếp mới có được, tại sao lại chia tay với người ta?”

 

Tôi đáp: 

 

“Thẩm Hạo cắm sừng con. Anh ta không nói với mẹ sao?”

 

Mẹ tôi nghẹn một chút: 

 

“Thì... Thì cũng chẳng sao cả, đàn ông mà, chẳng phải ai cũng từng phạm chút sai lầm nhỏ thôi à, cưới về rồi là biết tu tâm lại thôi!”

 

“Ồ, mẹ thích anh ta đến vậy thì mẹ cưới đi.” 

 

Tôi lạnh nhạt nói.

 

Quả nhiên mẹ tôi tức đến độ bốc khói: 

 

“Con tưởng bỏ Thẩm Hạo rồi còn tìm được ai tốt hơn chắc? Mẹ nói cho con biết, mấy hôm nay nhanh chóng đi tìm Thẩm Hạo làm lành, may ra người ta còn đồng ý!”

 

Giọng bà rất to, lúc đó Credo đang ngồi xổm trước mặt tôi, trừng mắt nhìn tôi không chớp.

 

Tôi cắt ngang lời bà: 

 

“Mẹ, con bị bệnh.”

 

Mẹ tôi khựng lại: 

 

“Bệnh gì? Đừng có giả bộ nữa, mẹ thấy con chỉ đang kiếm cớ thôi! Dù có bệnh cũng phải đi!”

 

Tôi trực tiếp tắt máy, bỗng thấy mệt mỏi rã rời.

 

Tôi không nói với mẹ chuyện mình bị ung thư, bởi dù có nói rồi, bà cũng chẳng bận tâm.

 

Thẩm Hạo là bạn trai cũ của tôi, quen nhau từ thời đại học, điều kiện tốt, đối nhân xử thế ôn hòa lễ phép. Tôi từng thật lòng thích anh ta, nên mới đồng ý yêu đương. Ai ngờ sau nửa năm mới phát hiện anh ta vẫn luôn lén lút qua lại với cô em học cùng trường cùng nhóm.

 

Tôi tận tai nghe thấy anh ta than phiền với bạn bè, nói tôi chẳng dịu dàng như cô em đó, cứng như khúc gỗ, quen nhau lâu như vậy rồi mà chẳng cho thân mật.

 

Người ta đề nghị chia tay sớm, anh ta lại nói bỏ ra hơn một năm với tôi như vậy quá uổng, nhất định phải "lên giường" xong rồi mới chia tay.

 

Tôi nghe xong, đầu óc ù đi. Tôi thừa nhận mình hơi bảo thủ trong chuyện này, mà trước mặt tôi anh ta lúc nào cũng tỏ ra tôn trọng dịu dàng. Không ngờ sau lưng lại nghĩ về tôi như thế.

 

Tôi lập tức chia tay với anh ta. Những chuyện này còn chưa kịp kể cho mẹ, thì tôi đã phát hiện cơ thể có điều bất thường, đi khám mới biết trong đầu có khối u.

 

Tôi nằm vắt vẻo trên ghế sofa hỏi: 

 

“Credo, anh có thể nhìn thấy tôi còn bao lâu nữa sẽ chết không?”

 

Credo nhìn tôi, mấp máy môi: 

 

“Không thấy được.”

 

“Tốt, vậy cho tôi mượn cái lưỡi hái của anh chút.” 

 

Tôi giơ tay ra.

 

Credo lập tức cảnh giác: 

 

“Cô định làm gì?”

 

“Tôi không muốn sống nữa.” 

 

Tôi nói:

 

“Không cần anh ra tay, tôi tự xử.”

 

“Đây là thời gian nghỉ phép của ta, theo quy định thì không được phép sử dụng lưỡi hái ngoài giờ làm.” 

 

Credo đáp.

 

“Trụ sở bọn anh quản nghiêm thế à?”

 

Tôi bĩu môi.

 

Nghe Credo nói, hắn là đời thứ ba của một gia tộc ác ma, thuộc quyền quản lý của Thần Chết, làm việc dưới tay ông ta.

 

Tôi cứ tưởng làm ác ma thì được sống thoải mái tự do, ai ngờ cũng là dân đi làm công ăn lương như ai.

 

Nghe nói sau khi con người chết, thành hồn ma rồi xuống âm phủ cũng phải đi làm, cũng phải làm trâu làm ngựa.

 

Vậy thì thôi, để tôi chết muộn chút còn hơn.

 

4.

 

Credo rất hiếu kỳ với thế giới loài người.

 

Hắn đã không còn thỏa mãn với việc cả ngày quanh quẩn trong nhà cùng tôi nữa.

 

Hắn muốn ra ngoài chơi.

 

“Công viên giải trí này trông có vẻ rất vui.” 

 

Credo cầm điện thoại, nghiêm túc nói với tôi.

 

Tôi kinh ngạc quan sát hắn từ đầu đến chân—một ác ma trưởng thành như vậy mà cũng muốn đi công viên giải trí sao?

 

Credo mặt không đỏ tim không loạn, đáp: 

 

“Thật ra ta cũng đâu có ham hố gì, cười chết, cô tưởng ta thích đi lắm à? Ở Ma giới chúng ta cũng có mấy thứ này, ta chỉ muốn xem ở đây có gì vui hơn bên đó không thôi.”

 

Tôi cạn lời, thật muốn rút dây mạng nhà hắn ra cho rồi, để hắn đỡ học mấy trò trên mạng.

 

Cuối cùng chúng tôi vẫn đi.

 

Vì Credo quá phiền. Tôi mà không đồng ý, hắn sẽ nhìn tôi với vẻ oán thán cả ngày.

 

Đứng trước cổng công viên, hai chúng tôi cực kỳ nổi bật.

 

Tôi mặc toàn đồ trắng, Credo thì mặc toàn đồ đen, người qua đường còn tưởng chúng tôi cosplay Hắc Bạch Vô Thường.

 

Tôi vừa định bước vào thì phía sau vang lên một giọng điệu quen thuộc: 

 

“Từ Ninh?”

 

Tôi quay đầu lại, hóa ra là Thẩm Hạo và cô em bạn học nhỏ của anh ta.

 

Tôi từng gặp cô em ấy hai lần, cô ta dựa sát vào Thẩm Hạo, dáng vẻ yếu đuối như chim nhỏ nép bên người. Thấy tôi, cô ta còn căng thẳng khoác chặt lấy tay anh ta.

 

Cô ta tưởng tôi sẽ làm gì mình, thật ra tôi chẳng hứng thú gì với cô ta. Chuyện đó, lỗi phần lớn là do Thẩm Hạo — anh ta giả tạo, hai mặt, bắt cá hai tay.

 

Thẩm Hạo nhìn tôi từ đầu đến chân: 

 

“Sao giờ em lại thành ra thế này? Tiều tụy đến vậy sao? Tôi đã nói rồi, chia tay rồi thì đừng có mà hối hận.”

 

Anh ta nói câu đó với vẻ đắc ý chẳng giấu nổi trong mắt.

 

Anh ta tưởng tôi vì chia tay với anh ta mà đau lòng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, điều đó khiến anh ta tự tin vào sức hút của bản thân.

 

“Đúng vậy, hối hận thật.” 

 

Tôi gật đầu. Anh ta còn chưa kịp đắc ý thì đã nghe tôi tiếp lời:

 

“Hối hận vì không chia tay sớm hơn. Yêu anh giống như có tiền án vậy, nửa đêm tỉnh dậy tôi còn muốn tát mình mấy cái.”

 

Thẩm Hạo nghiến răng, lúc này mới để ý đến Credo bên cạnh tôi, anh ta chất vấn: 

 

“Hắn là ai?”

 

“Là...” 

 

Tôi còn chưa kịp nói xong, tay đã bị Credo nắm lấy. Bàn tay hắn rất lạnh, không giống nhiệt độ của người sống.

 

Credo lạnh lùng đáp: 

 

“Cô ấy là vị hôn thê của ta, không nhìn ra sao?”

 

Credo cao hơn Thẩm Hạo nửa cái đầu, khi cúi xuống nhìn anh ta, trong mắt không mang chút cảm xúc nào.

 

“Hôn... Vị hôn thê?” 

 

Sắc mặt Thẩm Hạo hơi vặn vẹo.

 

Tôi thuận nước gật đầu.

 

Thẩm Hạo quan sát Credo từ trên xuống dưới: 

 

“Từ Ninh, mắt thẩm mỹ của em từ lúc nào lại nông cạn vậy?”

 

“Làm nghề gì?” 

 

Anh ta hỏi Credo, vẻ mặt lộ rõ sự khinh thường:

 

“Nhìn thế kia chắc chẳng có công việc đàng hoàng nào, chỉ biết dùng cái mặt để đi lừa gái thôi chứ gì.”

 

“Ít nhất cũng tốt hơn anh — anh ngay cả cái mặt cũng không có.” 

 

Tôi đáp.

 

Credo nhướng mày, nói: 

 

“Ta đúng là không có công việc cụ thể, chỉ thừa kế sự nghiệp gia tộc, làm việc dưới trụ sở chính, chủ yếu phụ trách xử lý các loại đơn đặt hàng.”

 

Quả thực hắn thừa kế sự nghiệp gia tộc, làm việc dưới quyền Thần Chết, cũng thực sự xử lý đơn đặt hàng—nhưng là loại đơn... Thu hoạch linh hồn.

 

Thẩm Hạo nghe thấy mấy từ như “gia tộc” với “thừa kế”, nở nụ cười khinh miệt: 

 

“Thừa kế gì chứ? Đừng nói là thừa kế đống xoong nồi chảo bát nhé ha ha ha.”

 

Credo đáp lại bằng vẻ nghiêm túc: 

 

“Tài sản cá nhân của ta gồm mười bảy trang viên, tám nông trại, cùng một số lượng nô bộc. Ta cảm thấy quá nhiều, nên đã sa thải bớt.”

 

Sắc mặt Thẩm Hạo lập tức cứng đờ, ngay cả cô em bạn học đi cùng cũng tròn mắt kinh ngạc.

 

Tôi nghe cũng choáng váng — giờ tôi mới biết thì ra hắn là kiểu "thiếu gia ác ma" giàu nứt đố đổ vách à? Tôi lập tức suy nghĩ xem làm sao tăng tiền thuê nhà mới được.

 

“Lừa, lừa người! Không thể nào!” 

 

Thẩm Hạo lắp bắp. Anh ta thấy thật vô lý, nhưng nhìn ánh mắt bình thản của Credo cùng khí chất quý tộc toàn thân, lại cảm thấy... Không hẳn là không thể.

 

Biết đâu hắn thật sự là hậu duệ của một gia tộc quý tộc nào đó ở nước ngoài thì sao?

 

“Không tin à?” 

 

Credo nhướng mày:

 

“Không sao, dù gì thì sớm muộn gì anh cũng sẽ đến chỗ đó. Đến lúc đó, ta có thể mời anh tới tham quan.”

 

Thẩm Hạo nghi hoặc: 

 

“Chỗ đó là chỗ nào?”

 

Anh ta tưởng là nơi nào đó ở nước ngoài. Nhưng vì sao Credo lại nói “sớm muộn cũng sẽ đến”?

 

Credo chỉ cười mà không nói.

 

Tôi lắc đầu đầy vẻ thương cảm—ngốc quá, còn có thể là đâu? Tất nhiên là âm phủ rồi!

 

Không chiếm được thế thượng phong, Thẩm Hạo tức giận kéo cô em bạn học rời đi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo