Kết Hôn Cùng Ác Ma - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

5.

 

Sau khi trở về từ công viên giải trí, bệnh tình của tôi bắt đầu chuyển biến nặng hơn.

 

Sáng sớm hôm đó, tôi bất ngờ phát hiện mình không nhìn rõ nữa.

 

Dù có cố gắng thế nào, mở mắt hay nhắm mắt, trước mắt tôi chỉ là một mảng mơ hồ.

 

"Credo!" 

 

Tôi loạng choạng, mò mẫm khắp nơi.

 

"Ta đây." 

 

Credo nói.

 

Khi chạm được vào làn da lạnh lẽo của hắn, tôi mới thấy chút cảm giác an toàn.

 

Trước đây bác sĩ từng nói, khi khối u trong não càng lúc càng to sẽ chèn ép dây thần kinh thị giác và gây mù. Chỉ là tôi không ngờ nó đến nhanh như vậy.

 

Việc đột ngột không nhìn thấy khiến tôi bối rối, dù đã rất cẩn thận nhưng vẫn va đập khắp nơi.

 

Credo càng bận rộn chăm sóc tôi hơn. Dù tôi không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể nghe hắn tra cứu trên mạng, lẩm bẩm học các bài hướng dẫn chăm sóc bệnh nhân.

 

Ngày nào hắn cũng hầm canh cá cho tôi uống, ba bữa một ngày, đến mức tôi sắp nôn ra rồi.

 

Thỉnh thoảng tôi cũng suy sụp, vì tầm nhìn ngày càng mờ đi, tôi không biết sáng mai thức dậy có phải sẽ hoàn toàn mù hẳn hay không.

 

Hôm đó bất ngờ có người gõ cửa.

 

Credo đi mở cửa.

 

Dù tôi không nhìn thấy rõ, nhưng cửa vừa mở ra là tôi đã nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ: 

 

"Ôi chao, cháu là Tiểu Khắc nhỉ?"

 

Mẹ tôi chưa từng gặp Credo, vậy mà vừa thấy đã gọi đúng tên, chắc chắn là nghe được từ chỗ Thẩm Hạo.

 

Tôi ngồi xuống ghế sofa, mắt nhìn thẳng phía trước. Nhìn thoáng qua thì giống người bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy mắt tôi không có tiêu cự.

 

Tôi lờ mờ thấy sau mẹ còn có một bóng người nữa, chắc là cô em gái cùng mẹ khác cha của tôi.

 

Dựa theo hiểu biết của tôi về họ, lần này đến chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

 

Quả nhiên tôi nghe thấy mẹ nói chuyện khách sáo với Credo: 

 

"Tiểu Khắc à, nhìn là biết cháu giỏi giang có tiền đồ…"

 

Lời thì khách sáo, nhưng trong lời nói toàn là dò xét về hoàn cảnh kinh tế của Credo.

 

Credo chỉ lặp lại những gì từng nói với Thẩm Hạo, mẹ tôi nghe xong thì cười tít mắt:

 

"Ôi trời ơi, giỏi quá đi! Không ngờ con bé Ninh Ninh nhà tôi còn có phúc như vậy."

 

Tôi cạn lời, không nhịn được mà lên tiếng:

 

"Mẹ đến tìm con có chuyện gì?"

 

Mẹ tôi ngồi xuống:

 

"Không có gì đâu, nghe nói con có bạn trai mới, mẹ đây cũng phải tới thăm dò một chút."

 

Tôi cắt ngang:

 

"Nói thẳng đi."

 

Mẹ tôi cười gượng:

 

"Tiểu Hiểu chẳng phải sắp lên lớp 12 rồi sao, cần học thêm. Mà công việc của chú Lý dạo này lại không tốt lắm, mẹ nghĩ con là chị thì nên hỗ trợ một chút, sau này hai đứa còn phải nương tựa nhau mà sống."

 

Tôi cười lạnh:

 

"Nó thì liên quan gì tới con? Bọn con có quan hệ máu mủ gì à?"

 

Thấy không moi được gì từ tôi, mẹ chuyển hướng sang Credo:

 

"Tiểu Khắc à, cháu và Ninh Ninh ở bên nhau, cũng coi như là anh rể của Tiểu Hiểu rồi, cho nên cũng nên có chút lòng thành mà giúp đỡ…"

 

Credo không hiểu ẩn ý trong lời bà, hơi ngơ ngác.

 

Còn tôi, chỉ cần nghe mấy lời đó thôi đã thấy mặt nóng ran, cảm xúc tức giận và nhục nhã bùng lên không thể kiềm chế nổi.

 

"Anh ấy sẽ không cho đâu. Con với anh ấy không phải người yêu, mẹ đừng mơ mộng nữa!" 

 

Tôi cắt ngang bà ta.

 

"Tiểu Khắc tốt như vậy, sao con không suy nghĩ nghiêm túc một chút?" 

 

Mẹ tôi luyến tiếc nói.

 

"Tại mẹ quan tâm đến hạnh phúc của con, hay quan tâm đến việc con có câu được đại gia để có tiền đưa cho cái ông chồng mê cờ bạc của mẹ chứ?" 

 

Tôi thẳng thừng xé toạc lớp mặt nạ.

 

Khuôn mặt mẹ tôi đỏ bừng vì xấu hổ, không nói nên lời.

 

"Không phải là muốn tiền sao? Vậy thì cho mẹ!"

 

Tôi bò xuống khỏi sofa, loạng choạng lần mò đến ngăn kéo, lấy thẻ ngân hàng trong đó ra ném về phía mẹ:

 

"Đây! Tất cả đều cho mẹ. Từ giờ, cả đời đừng xuất hiện trước mặt con nữa!"

 

Căn phòng yên lặng như tờ.

 

Mẹ tôi đứng bất động rất lâu, nhìn vào đôi mắt không có tiêu cự của tôi, môi run run hỏi:

 

"Ninh Ninh, mắt con sao vậy?"

 

Tôi ngẩng đầu, cố kéo một nụ cười:

 

"Con nói rồi mà, con bị bệnh."

 

Vừa dứt lời, tôi cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi chảy ra từ mũi.

 

Ngay sau đó, một cơn đau nhói như dao cứa ập tới đầu tôi—và tôi ngất xỉu.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo