Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Những ngày đi chơi ngoài kia thật vui vẻ, khiến tôi suýt quên mất sự tồn tại của căn bệnh.
Tôi hoàn toàn mất thị lực vào một buổi sáng nọ, thế giới của tôi đột ngột rơi vào một khoảng tối vô tận.
Credo quấn cho tôi chiếc áo choàng, chỉ để lộ ra khuôn mặt gầy gò tái nhợt.
Tôi biết mình giờ trông thế nào, mỗi lần ra ngoài, tôi đều bất ngờ bị chảy máu mũi không báo trước, từng giọt rơi lộp độp trên áo.
Bọn trẻ trên đường thốt lên:
“Mẹ ơi, con sợ chị ấy quá!”
Credo thành thạo lau sạch, rồi liếc sang đứa trẻ một cái, chỉ một cái liếc lạnh lùng thôi đã khiến nó khóc òa lên.
Mẹ đứa bé bịt miệng con, vội kéo đi:
“Đừng nói bậy, chị ấy chỉ bị bệnh thôi.”
Tôi cảm nhận được bước chân của cái chết ngày một đến gần hơn, nhưng tôi không thấy quá sợ hãi.
Nhưng Credo có vẻ không nghĩ vậy, hắn còn lo lắng hơn cả tôi.
Dù tôi không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được tâm trạng bồn chồn, sốt ruột của hắn.
Tôi thắc mắc hỏi:
“Anh là ác quỷ, còn ở trong địa ngục suốt, sao lại sợ chết hơn cả tôi vậy?”
Credo trầm giọng nói:
“Cái chết không đẹp đẽ như cô tưởng đâu, lúc linh hồn rời khỏi cơ thể đau lắm, địa ngục thì lạnh cóng, không có chút hơi ấm nào, lại còn nhiều ác quỷ mạnh mẽ, hồn ma nhỏ như cô sẽ bị chúng bắt nạt, thậm chí có thể bị nuốt chửng.”
“Tôi có anh mà, anh không rất mạnh sao?”
Tôi nghiêng đầu hỏi.
Credo nghe thế, giọng điệu vui lên một chút, nếu có đuôi thì giờ chắc đang vẫy rồi:
“Đương nhiên rồi! Ta rất mạnh, có thể bảo vệ cô.”
“Nhưng…”
Hắn ngập ngừng rồi nói:
“Ta cảm giác cô không thật sự muốn chết.”
Tôi câm nín.
Dĩ nhiên, ai lại muốn chết chứ.
Dù thế giới này tồi tệ, những người tôi gặp cũng tồi tệ, hơn hai mươi năm qua của tôi cũng tồi tệ, nhưng tôi vẫn muốn sống.
Lần này ra ngoài tôi nhận ra mình còn nhiều nơi chưa đến, nhiều cảnh đẹp chưa từng thấy, thế giới rộng lớn như vậy, mà trước đây tôi chỉ bị mắc kẹt trong cuộc sống tồi tệ kia.
Nếu có cơ hội làm lại, tôi sẽ sống thật tốt.
Tôi cười ngậm ngùi:
“Quả thật không muốn chết.”
Mấy lần trước tôi nói muốn chết, đều là nói dối, thật ra tôi sợ đau, cũng sợ chết, chỉ là tôi cứ trốn tránh.
“Không còn cách nào khác, có lẽ đó là số mệnh của tôi.”
Tôi nói.
Credo im lặng một lát rồi bảo:
“Nếu có thể nghịch thiên cải mệnh thì sao?”
“Ý anh là gì?”
Tôi hỏi.
Hắn nắm lấy tay tôi, nói:
“Chẳng có gì cả, về làm phẫu thuật đi, biết đâu có phép màu thì sao!”
Tôi tất nhiên không tin vào phép màu, nhưng quả thật tôi cũng mệt rồi.
“Vậy thì thử một lần.”
Tôi nghiến răng nói.
Cứ coi như trước khi chết, trải nghiệm một lần phẫu thuật mở sọ vậy.
11.
Tôi quay trở lại bệnh viện.
Mẹ tôi rất vui mừng.
Bác sĩ đã khéo léo báo trước về mức độ tiến triển nặng của khối u não, nói rằng ca phẫu thuật này có tỉ lệ thất bại rất cao, nhưng tôi đã đoán trước từ lâu nên không phản đối.
Trước khi phẫu thuật.
Tôi đưa tay ra, Credo tự nhiên cúi đầu lại gần.
Tôi vuốt tóc đen ngắn của hắn, rồi nói với hắn:
“Ra ngoài đợi tôi nhé, nếu tôi còn sống thì ở bên tôi thêm vài ngày, chết rồi thì đúng lúc được đi cùng anh.”
Lời nói này thật ra cũng ngầm báo cho hắn biết tôi đã đồng ý làm hôn thê của hắn rồi, tôi ngại không dám nói thẳng, không biết hắn có hiểu ý tôi không.
Credo nhẹ nhàng đáp một tiếng “ừ”.
Khi tôi bị đẩy vào phòng mổ, thuốc mê bắt đầu có tác dụng, tôi mất đi ý thức.
Trong trạng thái mơ hồ, dường như thấy Credo xuất hiện trước mắt tôi trong khoảng không.
Hắn lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt đẹp tựa ngọc lục bảo.
Hắn cúi xuống, tôi tưởng hắn sẽ hôn tôi nên căng thẳng nhắm mắt lại.
Ai ngờ hắn chỉ nhẹ nhàng lấy trán chạm vào trán tôi, rồi một tay xuyên qua các ngón tay tôi, nắm lấy tay tôi thật chặt.
“Cảm ơn Thần đã để chúng ta gặp nhau, em là người vợ định mệnh của ta.”
Hắn thì thầm điều gì đó, phần còn lại tôi không nghe rõ.
Rồi hắn hóa thành một tia sáng trắng biến mất.
Tôi cố gắng với tay nắm lấy, nhưng dù có cố thế nào cũng không thể chạm được.