Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Không chỉ mẹ tôi đến.
Không biết từ đâu nghe được tin tức, Thẩm Hạo ôm một bó hồng to, vội vã xuất hiện trong phòng bệnh.
Nhìn thấy đôi mắt tôi vô hồn, gương mặt tái nhợt gầy gò, anh ta hiện rõ vẻ xót xa:
“Tiểu Ninh, xin lỗi em.”
Anh ta đầy vẻ chân thành, quỳ một gối xuống đất, nghẹn ngào nói:
“Là tôi khốn nạn, lúc còn bên em lại không phát hiện ra bệnh tình của em. Hôm đó trong phòng bao, tôi chỉ uống say, buông lời bông đùa với đám bạn thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ chia tay em. Tôi với cô em bạn học kia thật sự không có quan hệ gì, tôi vốn chẳng yêu cô ta. Chỉ là vì sĩ diện, nên mới tỏ vẻ trước mặt em. Trước khi đến đây, tôi đã chia tay với cô ta rồi. Quãng đời còn lại, tôi muốn ở bên em. Từ Ninh, tôi yêu em. Chúng ta quay lại được không?”
Anh ta tỏ tình thâm tình như thế, đến mức ngoài hành lang có người còn thì thầm khen là "người đàn ông si tình, có trách nhiệm".
Anh ta đưa bó hoa về phía tôi, chờ đợi câu trả lời.
Có lẽ anh ta nghĩ chỉ cần giơ tay, nói mấy câu ăn năn là tôi sẽ xúc động mà quay lại.
Tôi thì ngược lại, cầm bó hoa ném thẳng vào đầu anh ta, cáu kỉnh:
“Cút ngay! Anh tưởng thế là si tình lắm à? Tự anh cảm động chính mình thì có! Anh chia tay cô em bạn học gì đó, tôi chỉ thấy tội cho cô ta thôi, số cô ta đúng là xui tám đời mới vớ phải thứ rác rưởi như anh.”
Tuy mắt tôi không còn rõ, nhưng tôi chắc lúc đó sắc mặt Thẩm Hạo phải rất khó coi.
Thẩm Hạo và mẹ tôi còn định nói gì đó, thì đã nghe giọng Credo lạnh lùng vang lên:
“Cô ấy không muốn gặp hai người, mời ra ngoài.”
Thẩm Hạo trừng mắt nhìn anh:
“Anh là gì mà dám nói thế với tôi? Đừng tưởng tôi không biết — hai người căn bản không phải người yêu!”
Credo khẽ bật cười:
“Đúng, không phải người yêu. Nhưng cô ấy là vị hôn thê mà ta đã chọn.”
Đôi mắt đen thẳm của hắn nhìn thẳng vào Thẩm Hạo, như thể thấy thấu cả linh hồn anh ta:
“Loại linh hồn thấp hèn, hèn nhát, dơ bẩn như anh — đến tư cách làm dinh dưỡng cho ta cũng không có.”
Ánh nhìn ẩn chứa sát khí đó khiến Thẩm Hạo sững người, cổ hơi co lại, mặt mày méo mó:
“Bị điên à?”
Sau khi đuổi Thẩm Hạo và mẹ tôi đi, phòng bệnh yên tĩnh hơn hẳn.
Tôi thở dài:
“Credo, tôi mệt lắm rồi.”
Ngay sau đó, hắn cúi người xuống, đặt tay tôi lên đầu mình:
“Sách nói, xoa đầu sẽ giúp tâm trạng tốt hơn.”
Tôi cạn lời, nhưng vẫn đưa tay lên xoa hai cái. Mái tóc đen ngắn mềm mượt, cảm giác thật dễ chịu.
Tôi tiện thể nhéo nhéo vành tai và má hắn.
Vành tai Credo hơi đỏ, vội nắm tay tôi kéo xuống.
Tôi chợt nảy ra một ý tưởng:
“Credo, dẫn tôi trốn đi nhé.”!
9.
Nếu cứ mãi ở trong bệnh viện, mẹ tôi chắc chắn sẽ không từ bỏ, rồi sẽ tiếp tục khuyên tôi đi phẫu thuật.
Nhưng tôi đã tìm hiểu, vị trí khối u não của tôi rất khó xử lý, ác tính phát triển nhanh, phẫu thuật rất khó khăn, dù có cắt bỏ cũng chẳng cải thiện được tình hình, không sống được lâu.
Thà không ngồi ì trong bệnh viện, còn hơn không được ra ngoài chơi.
Dù thị lực tôi ngày càng kém, nhưng có Credo làm hướng dẫn viên đáng tin cậy, chúng tôi vừa đi vừa dừng lại ở nhiều nơi.
Đôi chân tôi từng bước qua những con sóng vỗ bờ, tay chạm lên những con bò, con cừu trên thảo nguyên.
Credo nhận xét:
“Mấy con vật này không bằng một nửa quái vật ở chỗ chúng ta đâu.”
Tôi nhớ lại hắn từng mô tả hình dáng quái vật, rùng mình một cái, không hiểu hắn có gu thẩm mỹ kiểu gì vậy.
Tôi tò mò hỏi sao hắn nghỉ dài thế mà không về đi làm.
Credo tự tin trả lời:
“Ta đã làm việc chăm chỉ cho bọn họ lâu rồi, để ta tận hưởng thêm một chút có sao đâu? Hơn nữa còn phải khảo sát cô nữa chứ.”
Tôi nhướng mày trêu chọc:
“Vậy sao? Kết quả khảo sát thế nào, tôi có tiềm năng làm vị hôn thê của anh không?”
Hắn lưỡng lự một lúc, rồi khẽ ho:
“Cũng tạm được.”
Credo dẫn tôi đến cửa hàng thú cưng, tôi chạm vào những chú mèo lông xù, thở dài:
“Tôi trước đây cũng có một chú mèo, màu đen, mắt rất to.”
Hắn hỏi:
“Thế nó đâu rồi?”
Mắt tôi tối sầm:
“Tôi đã không bảo vệ được nó.”
Từ đó về sau, tôi không nuôi mèo nữa.
Credo ngừng một chút rồi nói:
“Có lẽ đó không phải lỗi của cô, thời gian nó ở bên cô, rất hạnh phúc.”
“Tên ác quỷ như anh mà cũng biết nói những lời như thế sao?”
Tôi ngạc nhiên nhìn hắn.
Thú thật, Credo không hề giống ác quỷ trong tưởng tượng của tôi chút nào.