Khương Nhiên - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta nuôi một người cá bị thiếu hụt về gene

Vì chữa bệnh cho hắn, ta bớt ăn bớt mặc, liều mạng làm việc.


Nhưng hắn vẫn rất lạnh lùng đối với ta.


Mãi cho đến một ngày, ta nhìn thấy người cá trước giờ yếu ớt lại vụng về chuẩn bị quà tặng cho tỉ tỉ, lại lần đầu tiên mở miệng nói chuyện.


Hắn nhỏ giọng nhảy nhót: “Ta, ta đã khỏe rồi, bây giờ ta không bị bệnh nữa”


Ta mới biết được lúc trước hắn chọn ta, chẳng qua là vì không muốn liên lụy đến người mà hắn thích.


Thế là ta theo như ước nguyện của hắn, bán hắn cho tỉ tỉ.


Nhưng về sau người cá kia lại như điên rút ra từng chiếc vảy bạc, mặc cho đuôi cá máu me đầm đìa.


Lại cẩn thận mà bưng lấy vảy ngược, giọng nói run run:


“Khương Nhiên, ta không bẩn, ngươi dẫn ta về nhà được không?”


1.


Suốt một tháng trời ta trộm bồi luyện (1) ở quyền quán (2), cuối cùng cũng mua được viên bảo thạch mà Phù Bạch thích.


Nhưng lúc này tinh thần lực bắt đầu hỗn loạn khiến ta bị đau.


Ta do dự một chút, cuối cùng quyết định đi tìm Phù Bạch.


Nhỡ đâu lần này hắn nể mặt viên bảo thạch này mà đồng ý xoa dịu cho ta thì sao?


Ta lạc quan suy nghĩ, kết quả lại được báo là buổi sang Phù Bạch căn bản là không đến trường học.


Rõ ràng là buổi sáng ta đã thấy hắn đi ra ngoài.


Ta sốt ruột muốn đi tìm Phù Bạch, không để ý tới bạn học của hắn nhìn về phía ta với ánh mắt đồng tình.


Sau đó thì ta bắt gặp Phù Bạch đang luống cuống chân tay đưa cho Khương Như Vận một món quà.


Là một cái tượng gỗ.


Một thời gian trước, thỉnh thoảng thấy Phù Bạch trốn trong phòng khắc cái gì đó.


Tiểu nhân ngư (3) từ trước đến giờ vừa thích chưng diện lại vừa yếu ớt.


Nhưng mấy ngày hôm nay vết thương trên tay hắn chồng chất lên nhau cũng không thấy hắn kêu lên tiếng nào.


Mặc dù ta thấy đau lòng cho hắn nhưng lại không vạch trần, chỉ im lặng nghĩ sau này phải đối xử với Phù Bạch tốt hơn một chút. Bởi vì ta nghĩ rằng hắn đang tự tay chuẩn bị tặng quà cho ta.


Nhưng bây giờ, ta thấy Phù Bạch đang cầm trong tay một cái tượng gỗ hình con cá mà hắn đã dụng tâm tự tay khắc, nhìn về phía Khương Như Vận với đôi mắt sáng lấp lánh.


Ý nghĩa như thế nào không cần nói cũng biết.


Khương Như Vận cười hỏi: “Đây là Tiểu Bạch ngươi ban thưởng cho sự thắng lợi của ta hay sao?”


Ta chợt nhớ ra, trên đường hình như có nghe đến có người nói đến việc Khương Như Vận lần này lại đứng hạng nhất trong cuộc thi đấu ở trường.


Phù Bạch chợt đỏ mặt. Hắn hít sâu, cầm lấy tượng gỗ vừa ngại ngùng lại vừa gấp gáp, cuối cùng lấy hết dung khí, nhỏ giọng nhảy nhót: “Ta… ta khỏe rồi, bây giờ ta hết bệnh rồi!”


Ánh sáng trong đáy mắt càng rõ ràng.


Mà ta lại vô thức mở hai mắt.


Phù Bạch… biết nói chuyện sao?


2.


Phù Bạch là một người cá khuyết tật gene.


Người cá thích hát, nhưng hắn không biết nói chuyện, vì thế cũng không biết dùng thiên phú của hắn để xoa dịu.


Cho nên lúc ban đầu, Phù Bạch bị coi như một sủng vật để vui đùa mang về Khương Gia.


Nhưng Khương Như Vận và ta cùng lựa chọn hắn làm đối tượng để khế ước.


Theo lý mà nói, ta không tranh nổi với Khương Như Vận, nhưng Phù Bạch đã chọn ta.


Đó là lần đầu tiên ta thắng Khương Như Vận.


Ta vốn cho là ta và Phù Bạch là tình cảm đến từ hai phía.


Cho nên, dù là sau này hắn đối với ta lạnh lùng vô cùng, ta cũng chỉ nghĩ đó là tính cách của hắn.


Cho tới bây giờ…


“Ngươi khỏe lại từ khi nào? Khương Nhiên có biết không?” Khương Như Vận hơi kinh ngạc.


Mà khi nghe đến tên ta, Phù Bạch nhíu mày thật sâu một cái.


Hắn hơi mất hứng mấp máy môi, cuối cùng nói sự thật cho Khương Như Vận: “Đã khỏi được một khoảng thời gian rồi, nàng không biết.”


Người cá có dung mạo tinh xảo dừng lại một chút, cuối cùng con ngươi rũ xuống, nhỏ giọng ngượng ngùng nói với nàng:


“Ta hy vọng ngươi là người đầu tiên nghe thấy ta nói chuyện.”


“Ta và Khương Nhiên không có chuyện gì để nói cả.”


Những lời này rõ ràng rơi vào tai của ta, từng từ một.


Lần đầu tiên ta vô cùng bực bội với đôi tai siêu thính này, vì sao lại không phế vật trì độn giống tinh thần lực  phế vật của ta chứ?


Thực ra, chỉ cần không nghe thấy là tốt rồi!


Góc nhọn của chiếc hộp cầm trong tay đã dâm rách lòng bàn tay rồi.


Khụ, thật sự rất đau

 

______

(1) Bồi luyện: cùng người khác luyện tập, phục vụ người khác luyện tập

(2) Quyền quán: Một nơi dạy người ta đánh đấm. giống như đạo quán là một nhà dạy đạo pháp ấy.

(3) Tiểu nhân ngư: Người cá nhỏ

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo