Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
Khương gia không thích ta, vì thế cũng không muốn thấy Phù Bạch.
Muốn chữa trị sự thiếu hụt về gen cần rất nhiều tiền.
Thế là ta chỉ có thể liều mạng làm việc, lại dựa vào việc bồi luyện ở quyền quán đề kiếm tiền chữa bệnh cho Phù Bạch.
Một khoảng thời gian trước ta cuối cùng cũng đoạt được một vị thuốc, nhưng sau khi Phù Bạch uống vẫn không thể mở miệng nói chuyện được.
Ta vốn còn tưởng là thuốc kia không có tác dụng.
Nhưng trên thực tế chỉ là hắn không muốn mở miệng nói chuyện với ta mà thôi.
Khương Như Vận hẳn là đã nhận ra sự tồn tại của ta.
Cho nên nàng cười cười sờ lên đầu Phù Bạch, lại hỏi hắn:
“Bây giờ tinh thần của ta hơi rối loạn một chút, Tiểu Bạch ngươi có thể khai thông cho ta không?”
Thú nhân khế ước của Khương Như Vận trong khoảng thời gian này có việc không ở trường học.
Ta nhìn thấy cơ thể Phù Bạch cứng ngắc lại.
Nhưng hắn ngẩng đầu, trong giọng nói là sự thận trọng và kinh ngạc đến mức không thể tin nổi: “Ta, ta có thể sao?”
“Tất nhiên.”
Thế là tiểu nhân ngư nhỏ giọng hát lên bài hát đầu tiên của hắn.
Nhẹ nhàng ngâm nga.
Chẳng trách Phù Bạch có thể được đem về Khương gia.
Trong lòng ta nghĩ, thì ra khả năng xoa dịu của hắn thật là lợi hại.
Cho dù là đối tượng hắn muốn xoa dịu cũng không phải là ta, dù là khoảng cách giữa chúng ta lại xa như thế.
Nhưng lúc nghe được giọng hát của Phù Bạch, tinh thần lực lúc trước khiến cho ta đau khổ vô cùng đã dịu đi không ít.
Từ trước tới giờ người cá này cũng chưa từng xoa dịu cho ta.
Hắn chỉ là trong lúc nhìn thấy ta đau đớn lộ ra nét mặt luống cuống mờ mịt, ta còn phải an ủi hắn.
Ta chợt nhớ lại trước kia từ rất lâu, khi ta mới đem Phù Bạch rời khỏi Khương gia, người cá từ trước tới giờ chưa từng chủ động đưa ra yêu cầu gì cho ta lần đầu tiên hỏi ta:
“Có thể ở lại thêm mấy ngày không? Ta còn nhiều thứ chưa chuẩn bị.”
Nhưng ánh mắt tràn đầy sự bi thương.
Ta đồng ý.
Mặc dù kết quả của sự đồng ý đó là ta bị người ở đó bắt nạt đến mức suýt nữa phải vào bệnh viện.
Người có thực lực yếu ớt ở đâu cũng đều bị sỉ nhục.
Nhưng khi đó Phù Bạch vô cùng vui vẻ, giống như là bông hoa sắp héo tàn lại tỏa ra sức sống.
Ngày rời đi cũng là ngày Khương Như Vận trở về.
Về sau ta lại phát hiện ra không tìm thấy đồ vật mà Phù Bạch thích nhất, là viên bảo thạch màu lam kia.
Mấy ngày hôm sau, ta lại nhìn thấy viên bảo thạch ở trên người thú nhân của Khương Như Vận.
Lúc đó ánh mắt của tiểu nhân ngư lập tức trở nên ảm đạm, giống như có một nỗi tủi thân khó có thể nói ra thành lời.
Ta vốn là tưởng hắn bị xúc phạm, lúc đó đã nghĩ sẽ đoạt lại giùm cho hắn.
Nhưng Phù Bạch ngăn cản ta.
Hắn nói: “Ta không muốn lại nhìn thấy ngươi bị thương”
Lúc đó ta vừa vui vẻ lại vừa xấu hổ day dứt, son sắt thề rằng đảm bảo sau này nhất định sẽ mua tặng hắn viên bảo thạch đẹp nhất.
Phù Bạch không yên lòng nhẹ gật đầu.
Nhưng nghĩ cẩn thận, rất nhiều lúc ánh mắt của Phù Bạch đều rơi lên người Khương Như Vận.
Cả lúc nói không muốn nhìn thấy ta bị thương, hắn cũng vô thức nhìn về phía Khương Như Vận.
Lúc đó Khương Như Vận còn đang dưỡng thương.
Thì ra tất cả mọi việc đều để lại dấu vết.
4.
Một mình ta về nhà trước
Ngồi trong phòng khách không biết được bao lâu, ta nghe thấy trong phòng Phù Bạch có truyền đến tiếng động khác thường.
Gần đây ở khu vực này có rất nhiều mèo hoang, thường xuyên xảy ra việc mèo hoang xông vào trong nhà dân quấy rối.
Phù Bạch rất không thích mèo.
Thế là ta cũng vô thức muốn thay Phù Bạch đuổi mèo trong phòng đi.
Hắn có thói quen khóa cửa, nhưng hôm nay lại không khóa.
Bên trong gian phòng rất sạch sẽ, chỉ có mảnh gỗ vụn trên mặt bàn còn chưa dọn dẹp.
Ta thậm chí đã tưởng tượng đến tiểu nhân ngư yếu ớt kia nghiêm túc từng tí từng tí một chuyên chú vào việc đẽo tượng gỗ kia.
Hắn rõ ràng rất sợ đau.
Trước đó trên ngón tay có một lỗ hổng rất nhỏ thôi ta cũng phải tốn rất nhiều thời gian dỗ dành.
Nhưng bây giờ một góc trên mặt bàn còn có vết máu đã khô.
Ta vô thức đưa tay muốn lau đi, lại không cẩn thận làm cái khung ảnh lật lại rơi xuống đất.
Sau một tiếng bịch vang lên, bức ảnh ở trong khung ảnh cũng bị rơi ra.
Ta sửng sốt.
Là ảnh chụp chung của Khương Như Vận và Phù Bạch.
Thực ra nói là ảnh chụp chung cũng không đúng.
Chẳng qua là xé ra ảnh của hai người không cùng trên một tấm ảnh rồi ghép lại cùng một chỗ mà thôi.
Nhưng chủ nhận của bức ảnh phải vô cùng cẩn thận, bởi vì vết xé được dùng cách nào đó che giấu vô cùng tốt.
Giống như là ảnh thật vậy.
Nhưng rõ ràng không phải như vậy.
Thế là cơn đau tim đột nhiên tăng lên, trái tim ta bị bóp nghẹt lấy khiến ta gần như không thở nổi.
Cảnh vật trước mắt cũng dần dần mơ hồ.
Ta nhìn chăm chú nhập thần, hoàn toàn không phát giác được cánh cửa phía sau đã mở.
Cho đến khi một một lực lượng mạnh mẽ hung hăng phá vỡ ta.