Khương Nhiên - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía Giang Mật

 

Con hổ này nhìn không chớp mắt, vẻ mặt đứng đắn giống như không phải đang nói xấu người khác:

 

“Cá vừa tanh vừa hôi, vừa soi mói vừa kén chọn, lại còn không biết quản gia tí nào.”

 

“Một năm bốn mùa đều phải ngâm nước trong, vảy lại vừa lạnh vừa cứng, ôm cũng không thoải mái.”

 

“Đúng thế”

 

Ta cười một tiếng, phụ họa hắn: “Bây giờ ta rất thích lông xù, nhất là loại trắng phau như tuyết, nhìn qua đã thấy ấm áp rồi.”

 

Giang Mật vô thức bước nhanh hơn, nhưng lỗ tai lại giật giật.

 

Ta đuổi theo, vừa kịp nhìn thấy mặt hắn đỏ bừng

 

Đỏ đến nỗi cho dù là da hắn tối màu thì vẫn không thể giấu được.

 

19.


Lần này lại bất ngờ xảy ra thú triều.

 

“Sao lại như vậy? Trường học rõ ràng đã thăm dò nhiều lần!”

 

“Thông tin cũng không chính xác! Thật sự kỳ lạ!”

 

Chung quanh ồn ào, trên mặt Khương Như Vận nhanh chóng hoảng hốt.

 

Nhưng cũng may là có kinh nghiệm lần trước, nàng bình tĩnh lại mà chỉ huy người cùng đội chống đỡ.

 

Cho đến khi tinh thần lực của ta lặng yên không tiếng động quấn quanh nàng.

 

Hình như Giang Mật phát hiện ra, nhưng hắn chỉ quay đầu liếc mắt nhìn ta một cái, rồi che trước mặt ta.

 

Theo lý thuyết, thú nhân chỉ biết khai thông tinh thần lực như hắn phải được bảo vệ.

 

Kết quả hiện tại thật trái ngược.

 

Ta cười nhẹ một tiếng.

 

Mà Khương Như Vận vốn đang chỉ huy nháy mắt biến đổi sắc mặt, tinh thần lực của nàng bắt đầu bạo động, giống y như lần trước.

 

Thú nhân vẫn luôn đi theo nàng hoảng loạn bắt đầu trấn an và khai thông, nhưng mà vô dụng.

 

“Phù Bạch!”

 

Khương Như Vận hung hăng đẩy ra thú nhân của nàng.

 

Nàng gọi Phù Bạch, sắc mặt đau đớn khổ sở.

 

Mà Phù Bạch theo bản năng hướng về phía ta để nhìn, đáy mắt nhanh chóng do dự.

 

“Tinh thần lực của Khương Như Vận vì sao lại bạo động? Không phải nói chỉ cần thú nhân khế ước của nàng xoa dịu là được sao? Lần trước Phù Bạch chỉ cần khế ước tạm thời đã xoa dịu tốt rồi, vì sao lần này thú nhân chính quy lại không có tác dụng gì? Ta nhớ rõ cấp bậc tinh thần lực của bọn họ cũng không kém bao nhiêu đi?”

 

Có người đang nhỏ giọng nói

 

Sắc mặt Phù Bạch cứng đờ, giống như nhận thấy cái gì đó không đúng.

 

Nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều.

 

Bởi vì Khương Như Vận mới nhìn thực sự rất đau khổ.

 

“Cho nên ngươi lại muốn giải trừ khế ước với ta lần nữa sao?”

 

Ta đứng bên cạnh Phù Bạch, hỏi hắn.

 

“Ta…”

 

Có lẽ là phong bưu kiện kia thật sự có tác dụng, Phù Bạch trở nên bất an.

 

“Nhưng ngày hôm đó ta thật sự rất đau nha!” Ta chỉ lo tự mình nói, “Rất rất rất đau, đau đến nỗi ta tưởng lúc ấy chết rồi. Bác sĩ nói tinh thần lực của ta chỉ thiếu chút nữa là hỏng mất, không thể thừa nhận được lần thứ hai như vậy.”

 

Vì thế, Phù Bạch theo bản năng phóng ra tinh thần lực, hắn muốn trấn an ta, ta lại từ chối.

 

Nói thật, rất bẩn.

 

“Cho nên Phù Bạch, ngươi muốn giải trừ khế ước với ta sao?”

 

Ta nhìn chằm chằm về phía Phù Bạch.

 

Hắn tránh đi ánh mắt của ta, rất chật vật. Há miệng thở dốc lại không nói được lời nào, đôi tay buông xuống lại nắm chặt thành nắm đấm.

 

Một hồi lâu sau, yết hầu lại lăn lộn vài cái.

 

Hắn mở miệng, giống như đang thỏa hiệp: “Sẽ không đâu, nàng có chính mình…”

 

Lại bị ta mạnh mẽ ngắt lời:

 

“Nếu ngươi do dự như thế, ta giúp ngươi được không.”

 

Chỉ là cưỡng ép giải trừ khế ước mà thôi.

 

Chỉ cần tinh thần lực cấp cao, có gì làm không được.

Vì thế, ta ở trong ánh mắt khiếp sợ của Phù Bạch, mạnh mẽ giải trừ khế ước với hắn.

 

Đau đớn toàn thân.

 

Chỉ trong nháy mắt, người cá này đã đau đến mức không phát ra tiếng nổi, hốc mắt đỏ lên muốn rơi lệ.

 

Hắn khiếp sợ lại hoảng loạn mà nhìn về phía ta, ấm ức kêu lên với ta như một thói quen:

 

“Khương Nhiên, ta đau quá!”

 

Người cá yếu ớt rất sợ đau, trước kia ta đều sẽ nghĩ cách đi dỗ dành hắn.

 

Mua đá quý xinh đẹp, làm đồ ăn ngon, thậm chí là giả xấu để trêu đùa cho hắn vui.

 

Ta buồn cười: “Rất đau phải không? Không sao hết, Khương Như Vận mới là quan trọng nhất, dù sao sau này ngươi cũng sẽ khôi phục rất tốt.”

 

Ta trả lại hắn tất cả những lời nói mà lúc trước hắn nói cho ta nghe.

 

Nhưng Phù Bạch lại giơ tay gắt gao che đi hốc mắt đỏ đậm, đau đến mức hít thở không nổi.


Giang Mật nhíu mày.

 

Hắn ngăn ở giữa ta với Phù Bạch, lạnh lùng nói: “Thật ghê tởm!”

 

Cái đuôi thú nhân hung hăng quất lên người Phù Bạch, vô cùng tức giận.

 

Đúng là rất ghê tởm.

 

Phù Bạch đau đến mức sắp ngất xỉu, nhưng tiếp sau đó hắn lại bị mạnh mẽ khế ước.

 

Là Khương Như Vận lúc này đã mất đi lý trí.

 

Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn trò khôi hài này, lại đều theo bản năng chọn cách thờ ơ.

 

Bởi vì bọn họ cho rằng chỉ cần Khương Như Vận có thể khôi phục bình thường, bọn họ sẽ có thể giống như lần trước bình an chờ được cứu viện của trường học.



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo