Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chú ý tới đôi tai đầy lông ở trên đỉnh đầu hắn không an phận giật giật.
Bại lộ suy nghĩ khẩn trương của chủ nhân.
Thế là ta xấu xa cầm lấy tai hắn ép hắn cúi đầu, hai cái trán chạm vào nhau.
Vượt ra khỏi dự đoán, con hổ này có tinh thần lực rất mạnh.
Giống với bề ngoài của hắn, vừa hung hăng vừa hoang dại.
Trong lúc bị ta xâm lấn, lại giống như một con mèo vô cùng nhu thuận nghe lời ta.
Ta có ý đồ xấu chạm vào một cái, lại ôm lấy.
Rõ ràng đã phát hiện ra thân thể của Giang Mật trở nên cứng như tảng đá.
Lỗ tai mà ta cầm trong tay cũng nóng dần lên, đỏ rực, thế nhưng hắn vẫn không có động tác gì.
Thế là ta đẩy Giang Mật ra, lại nhìn hắn, cười một tiếng, nói
“Dạo trước hôn mê, ta nghe thấy tiếng hổ gầm.”
Giang Mật vẫn không nói gì.
17.
Ta từng nghĩ ta với Giang Mật là cùng một loại người.
Vì mới nhìn thì thấy hắn vô cùng hung dữ, lại còn suýt nữa thì hại chết người.
Nhưng trên thực tế chúng ta lại hoàn toàn khác nhau. Ta từng nhìn thấy dáng vẻ của Giang Mật khi dỗ dành trẻ con.
Ngày đầu tiên mới chuyển tới đây, hắn đã khiến cho đứa nhỏ sát vách sợ quá mà khóc.
Cho nên lúc ta nhờ Giang Mật đi mua cái gì đó, hắn mua thêm một phần kẹo.
Lại ngồi xổm xuống an ủi đứa trẻ kia, nghe lời biến ra cái tai và cái đuôi để chọc cho nó cười.
Nhưng con hổ này cũng không biết là hắn bị lừa.
Đứa trẻ kia không chỉ lừa lấy hết kẹo của Giang Mật, lại có ý đồ xấu nhân lúc hắn không chú ý mà tóm lấy cái đuôi dài của Giang Mật.
Có một số người ghét thú nhân, ví dụ như đứa trẻ kia.
Nó vừa làm mặt quỷ vừa ném đá vào người Giang Mật, lại mắng hắn “Đồ bẩn thỉu, cút đi.”
Nhưng Giang Mật chỉ luống cuống rồi ngồi im như tượng ở đó, không nhúc nhích.
Bởi vì hắn quá cao, hắn sợ tự mình đứng lên sẽ dọa sợ đứa nhỏ đó.
Trên mặt không có thái độ gì, nhưng hai cái tai màu trắng lại luống cuống cụp xuống.
Ta không ra đó giải vây.
Ta chỉ đang chờ xem một thú nhân suýt nữa hại chết người có thể vì tức giận mà đánh người bị thương hay không.
Nhưng Giang Mật không đánh, hắn chỉ yên lặng chờ đứa trẻ kia đi, sau đó lại đến cửa hàng thuốc để mua thuốc. Cho đến khi mùi thuốc tản hết đi mới quay về.
Lúc đó ta đã hiểu ra ta với Giang Mật khác nhau hoàn toàn.
Cho dù là Khương Nhiên lúc trước, cũng vô thức mà âm thầm dùng đến khả năng thôn phệ của mình theo dõi tinh thần lực của người khác để thăng cấp cho bản thân.
Mà Giang Mật lại ngu xuẩn, Giống như lão già kia.
18.
Cuộc thi đấu lại bắt đầu lại từ đầu.
Thú nhân khế ước với Khương Như Vận quay về, hắn nhìn thấy Phù Bạch.
Nhưng hôm nay hắn không thể giống như trước đó nhằm vào tên người cá này, chỉ có thể ngáng chân trong bóng tối.
Nét mặt của Phù Bạch thiếu kiên nhẫn, lúc nhìn thấy ta hai con mắt của hắn đột nhiên sáng lên.
Bên cạnh ta không có thú nhân.
Thế là hắn quay đầu đi chỗ khác, cố ý hừ một tiếng, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn ta.
Phù Bạch cảm thấy ta lại giống như trước kia đi dỗ dành hắn.
Hắn nhìn thấy bưu kiện đó, hắn nghĩ là ta vô cùng thích hắn.
Mãi cho đến khi hắn nhìn thấy Giang Mật khoan thai tới muộn đứng bên cạnh ta.
“Khương Nhiên, ngươi điên rồi!”
Phù Bạch sắc mặt thay đổi, nét mặt bực bội, nổi giận đùng đùng: “Ngươi muốn chết như vậy sao?”
Khi những người khác nhìn thấy Giang Mật cũng nhao nhao, sắc mặt kỳ quái.
Nhưng khi Giang Mật ngẩng đầu nhìn thì lại cúi đầu.
“Phù Bạch, ngươi đi cùng Khương Nhiên đi!”
Khương Như Vận cũng khuyên, ánh mắt do dự nhìn Giang Mật: “Đây chỉ là một cuộc thi thôi, không cần phải bực bội như vậy.”
Thế là Phù Bạch vốn dĩ khí thế còn hùng hổ đi về phía ta đột nhiên dừng chân.
Hắn nặng nề quay về bên cạnh Khương Như Vận, vẫn nói câu nói kia:
“Nàng không cần ta.”
Trong giọng nói có sự giận dữ và hờn dỗi vì bị phản bội.
Ta vẫn như cũ tốt tính cười cười, thậm chí có thể nghe được rõ ràng những lời mà mọi người bàn tán xung quanh:
“Không phải chứ, Phù Bạch bây giờ không phải là thú nhân của Khương Nhiên nữa? Chuyện đã như vậy rồi mà nàng vẫn không giận dữ?”
“Chắc là lại ấm ức, lại nịnh bợ một cách hèn mọn, xem ra nàng rất thích Phù Bạch.”
Phù Bạch hình như cũng nghe thấy, nên sắc mặt của hắn hòa hoãn một chút.
Nhưng Giang Mật lại không thèm nói gì.
“Ngươi đang tức giận sao?”
“Ngươi mà thích con cá kia sao?”
Hai bên đồng thanh
Ta sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía Giang Mật
Con hổ này nhìn không chớp mắt, vẻ mặt đứng đắn giống như không phải đang nói xấu người khác