Khương Nhiên - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày đó bị mạnh mẽ giải trừ khế ước, hắn thật sự đau quá!

 

Hắn cũng không biết, hóa ra làm chuyện này cũng đau như vậy.

 

Khương Nhiên nhất định càng đau, nên mới không cần hắn nữa

 

Vì thế, Phù Bạch lại hóa ra đuôi cá của chính mình.

 

Hắn an ủi bản thân, Khương Nhiên tốt tính như vậy, lại thương xót hắn như vậy, nhất định sẽ lại tha thứ cho hắn.

 

Nhất định nàng sẽ tha thứ

 

Không bao lâu sau, cửa mở.

 

Vì thế Phù Bạch lại hóa ra đuôi cá của chính mình.


 

22.

 

Ta không nghĩ sẽ nhìn thấy Phù Bạch ở đây

 

Người cá này đã bị thương ở thú triều, còn thương ở cạnh mặt, để lại một vết sẹo nhàn nhạt.

 

Hắn luôn thích sự xinh đẹp, nhưng lần này hình như không để ý đến vẻ bề ngoài cho lắm

 

Trong phòng là một đống hỗn độn, mà người gây ra lại đang ấm ức.

 

Giống với trước kia, nhỏ giọng vừa làm nũng vừa oán thán: “Khương Nhiên, tại sao ngươi lại để cho con hổ kia sống ở đây?”

 

Mùi máu tươi nhàn nhạt.

 

Nhưng ta cảm nhận được hơi thở của Giang Mật trên người Phù Bạch.

 

Là hơi thở gần đây.

 

Ta nhíu mày, không khách khí chút nào: “Giang Mật ở đâu?”

 

Ta vốn tưởng rằng con hổ kia là giận dỗi nên bỏ nhà ra ngoài, nhưng mà hiện tại ta phát hiện ra ta đoán sai rồi.

 

Ánh mắt của Phù Bạch lập lòe, thật mau vụng về mà đổi chủ đề:

 

“Ta không cẩn thận làm rối loạn đồ vật trong phòng. Không sao, ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ nhanh thôi, ngươi đợi ta!”

 

Nhưng hốc mắt lại đỏ lên, giống như có thể rơi nước mắt ngay lập tức.

 

Vì thế, hắn bắt đầu chăm chỉ dọn dẹp phòng, lại nhân cơ hội ném hết đồ vật của Giang Mật đi.

 

Chỉ là động tác này nhìn có vẻ gượng gạo, giống như đang chịu đựng gì đó.

 

Tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé làm sao biết dọn dẹp nhà cửa?

 

Trong lòng ta nghĩ, chờ đó, sau này sẽ mua cho một bộ tốt hơn cho Giang Mật vậy.

 

“Giang Mật ở đâu?”

 

Tinh thần lực của ta vô thanh vô thức quấn quanh cổ Phù Bạch, ngay lập tức trói chặt lại.

 

Hắn theo bản năng cứng đờ cả người, ngước mắt không tin nổi mà nhìn ta:

 

“Khương Nhiên?”

 

“Khương Nhiên đã chết rồi!”

 

Ta không kiên nhẫn mà ngắt lời hắn: “Ta không muốn phải hỏi lại đến lần thứ ba.”

 

Phù Bạch nhấp chặt môi không nói lời nào, chỉ là đôi mắt đỏ vẫn bướng bỉnh mà nhìn chằm chằm vào ta.

 

Trên người hắn bắt đầu xuất hiện những vết thương nhỏ dày đặc.

 

Có vết thương làm rách quần áo, thâm nhập vào xương cốt.

 

Nhưng Phù Bạch cũng không kêu lên một tiếng.

 

Ta thật sự không có kiên nhẫn, dứt khoát nói: “Ngươi không cảm thấy lạ vì sao lần đầu tiên ngươi mở miệng nói chuyện với ta, ta cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào khi phát hiện ra ngươi hết bệnh sao?”

 

Thân mình của Phù Bạch run lên.

 

“Ngươi đừng…”

 

“Bởi vì ta nhìn thấy ngươi tặng cho Khương Như Vận con cá nhỏ bằng gỗ kia nha!”

 

Ta nhìn Phù Bạch cười cười, bình tĩnh nói: “Ngày hôm đó giọng ngươi ngâm nga rất êm tai. Lần đầu tiên ta nghe thấy giọng hát của người cá. Tuy là lúc ấy ở rất xa, nhưng tinh thần lực của ta hình như cũng được trấn an rất nhiều.”

 

Vì thế, nháy mắt Phù Bạch đánh mất đi huyết sắc.

 

Mà trở nên trắng bệch như ma.


23.

 

Giang Mật bị nhốt trong địa lao của Phù gia.

 

Bạch Hổ thật lớn chồng chất vết thương ở trong một góc tối, da lông vốn trắng sạch lúc này trở nên bẩn thỉu.

 

Hai mắt nhắm lại không có động tĩnh gì.

 

Nhưng Giang Mật là một con mèo lớn thích sạch sẽ, lúc ở nhà mỗi ngày đều dọn dẹp chỉnh trang rất nhiều lần.

 

Tuy rằng ta không lập khế ước với Giang Mật, nhưng khi thấy một màn này cũng không nén được lửa giận trong lòng thiêu đốt.

 

“Hắn rất nguy hiểm!”

 

Phù Bạch ngăn ta lại theo bản năng, lại hoảng loạn giải thích với ta: “Hắn không khống chế được tinh thần lực của bản thân, thường hay hóa thú tổn thương người khác! Ngươi đừng qua đó, sẽ bị thương!”

 

Ta lạnh lùng nhìn Phù Bạch, đột nhiên nở nụ cười.

 

“Ngươi có biết vì sao trước kia ta đối xử tốt với ngươi như vậy không?”

 

Phù Bạch sửng sốt.

 

Hắn như là phát hiện ra điều gì đó, thần sắc trở nên hoảng loạn.

 

Ngữ khí càng giống như là cầu xin: “Ngươi đừng nói, cầu xin ngươi…”

 

“Bởi vì ta cũng không khống chế được tinh thần lực của ta.”

 

Ta chỉ lo tự mình nói tiếp không quan tâm đến hắn: “Là dị loại trong nhân loại không thể khống chế tinh thần lực của bản thân, còn ngươi cũng là dị loại của nhân ngư không thể nào sử dụng kỹ năng của bản thân. Ta vốn cho rằng ta trên thế giới này không cô đơn.”

 

“Đừng nói nữa…”

 

“Nhưng sau này ta mới phát hiện ra điều này chỉ là giả. Người cá sẽ khôi phục, thậm chí còn có thân phận cao quý; nhưng nhân loại như ta vẫn như cũ không khống chế được dị năng của mình, lại bị vô tình vứt bỏ, vô tình phản bội.”

 

Ta dễ như trở bàn tay mà mở cửa nhà lao, đi về phía Giang Mật:

 

“Nhưng cũng may, nhân loại lại tìm được đồng loại ban đầu.”

 

Hổ trắng mở mắt.

 

Cặp mắt rực rỡ ánh vàng kia đã sớm trở nên đỏ như máu.

 

Hắn rống lên một tiếng, rồi đánh về phía ta.

 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo