Khương Nhiên - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

24.

 

Nhưng móng vuốt hổ thật lớn kia khi đến gần ta lại đột nhiên dừng lại.

 

Trong cặp mắt đỏ như máu kia có một bóng dáng mơ hồ.

 

Ta chép miệng một tiếng, gọi hắn: “Mật Mật!”

 

Thân thể cao lớn của con hỏ nháy mắt cứng đờ, lại do dự thu hồi móng vuốt.

 

Lại bị ta bắt lấy, không lưu tình chút nào mà ấn vào đệm thịt.

 

Hổ trắng theo bản năng thu móng lại.

 

“Trước kia ta đã từng nuôi một con mèo nhỏ màu trắng.”

 

Ta không ghét bỏ chút nào mà điên cuồng hít lấy mèo lớn, nói chuyện của mình:

 

“Còn mèo kia rất xinh đẹp, lông trắng như tuyết, đôi mắt rực rỡ ánh vàng, là một con mèo tiên nữ nhỏ xinh đẹp nhất trên thế giới. Hơn nữa nó còn rất ngọt ngào, lúc nào cũng thích đến bên cạnh ta làm nũng, tiếng kêu cũng mềm mềm ngọt ngọt.

 

“Lão già nói, tiếc là con mèo này bị khiếm khuyết về gene, không thể biến thành người. Nhưng ta lại vẫn luôn cảm thấy con mèo nhỏ này nhất định sẽ biến thành người, hơn nữa nhất định phải trở thành một cục cưng vô cùng lớn, cho nên ta đặt tên cho nó là Mật Mật, Mật trong mật ngọt.

 

Hổ trắng bắt đầu không yên.

 

Hắn giãy giụa, nghĩ muốn chạy trốn, lại bị ta tát một cái: “Không được lộn xộn!”

 

Vì thế, vốn là một con quái vật khổng lồ lại vô cùng ấm ứng mà ngồi xổm dưới đất không nhúc nhích.

 

Giống ngày đầu tiên ta nhìn thấy đó như đúc.

 

Ta nén cười, lại bắt đầu thở vắn than dài: “Nhưng ta quên xem giới tính của mèo nhỏ, cũng không thể tưởng tượng được sau khi mèo trắng nhỏ biến thành thú nhân sẽ thành nam mụ mụ da đen. Rõ ràng khi còn nhỏ thích làm nũng như vậy, còn thật là yếu ớt, mỗi ngày đều bắt ta phải ôm!”

 

Giọng ta bắt đầu lên án, thậm chí còn có chút nức nở.

 

Giang Mật bắt đầu nôn nóng bồn chồn.

 

Nhưng hắn còn chưa khôi phục lý trí, chỉ là theo bản năng thôi.

 

Vì thế hắn há mồm kêu: “Meo”

 

Còn dụi dụi đầu bán manh (12)

 

Thật là tốt.

 

Ta mặt vô biểu tình mà đánh lên hắn một cái, ngăn cản mèo lớn tiếp tục phát ra loại tiếng kêu kinh dị này.

 

Mèo tiên nữ của ta lớn lên thật tàn phế.

 

 

25.


Phù Bạch vẫn luôn thất hồn lạc phách. (13)

 

Khi ta nói những lời này, trong đáy mắt hắn sáng lên một chút lại tối sầm xuống.

 

Cuối cùng hoàn toàn tắt.

 

Hắn im lặng nhìn ta ôm và trấn an Giang Mật, lại dỗ dành Giang Mật biến thành mèo nhỏ để ta có thể tiện ôm ấp.

 

Khi ta chuẩn bị rời đi, Phù Bạch đột nhiên gọi ta lại.

 

“Khương Nhiên!”

 

Ta không quay đầu mà quay đầu, một giây sau đó thì đồng tử hơi co lại

 

Người cá xinh đẹp hóa ra một cái đuôi màu lam

 

Chỉ là trên cái đuôi hàng ngày đều được chăm sóc yêu quý lại máu chảy đầm đìa.

 

Vảy cá giống như đá quý rơi xuống không ít, lộ ra không ít máu thịt.

 

Phù Bạch an tĩnh nhìn ta.

 

Sau đó, giống như bị điên mà kéo xuống chiếc vảy ngược ẩn chứa sinh mệnh lực của người cá.

 

Lại thật cẩn thận nâng niu vảy ngược, giọng nói run rẩy:

 

“Khương Nhiên, ta không bẩn… Ngươi dẫn ta về nhà được không?”

 

“Ta không có cho Khương Như Vận vảy của ta, đây là lần đầu tiên… Ngươi tin ta được không?”

 

“Nếu ngươi thật sự tức giận,”

 

Phù Bạch giống như là đột nhiên nhớ ra cái gì đó, kéo ra cổ áo lộ ra vòng cổ

 

Đó là gông cùm xiềng xích đối với thú nhân thấp kém nhất.

 

Hắn cố gắng hướng về phía ta nở ra một nụ cười ngoan ngoãn: “Ngươi xem, ta cũng biết nghe lời.”

 

Nhìn thực sự đáng thương.

 

Nhưng ta lại chỉ an tĩnh mà nhìn hắn một lúc lâu, sau đó dùng tinh thần lực lấy cái vảy ngược lại đây.

 

Vảy ngược của người cá là đồ tốt, đúng lúc Giang Mật cần có nó để khôi phục.”

 

Giang Mật mất đi lý trí cũng là vì ta.

Tinh thần lực của ta có thể cắn nuốt hết thảy, nhưng lợi ích càng cao thì nguy hiểm càng lớn.

 

Ta tùy thời đều có thể bị ảnh hưởng.

 

Giống như một quả bóng khí không ngừng hấp thu không khí bên ngoài, cuối cùng có một ngày sẽ nổ tan xác mà chết.

 

Lão già vì biết điều này, cho nên mới bỏ ra bao nhiêu tâm tư để áp chế năng lực của ta.

 

Ông vẫn luôn hy vọng ta có thể biến thành người bình thường.

 

Cũng là muốn ta được sống lâu một chút.

 

Mà Giang Mật không thể khai thông, hắn chỉ biết áp chế

 

Dùng thủ đoạn bạo lực để áp chế bạo động tinh thần lực.

 

Cho nên hắn mới có thể trong lần đầu thử đã suýt hại chết người khác.

 

Bởi vì không ai có thể thừa nhận.

 

Nhưng thạch tín của người khác lại là mật đường của ta (14)

 

Ta cần chính là loại áp chế này.

______

(12) Bán manh: Làm ra vẻ dễ thương

(13) Thất hồn lạc phách: Mất hồn

 

(14) Chỗ này có nghĩa là điều đó có thể là thuốc độc của người khác nhưng đối với ta là báu vật ấy.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo