Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng Giang Mật lại không dám áp chế, cho nên hắn vụng về học hấp thu, thay ta gánh vác phần bạo động kia.
“Ta đoán hắn hẳn là tìm một nơi an tĩnh chậm rãi chờ cho hết trạng thái mất khống chế.”
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Phù Bạch, ánh mắt lạnh lẽo: “Làm sao ngươi lại có thể lừa hắn ra ngoài được?”
Có lẽ là từ “lừa” này đã chạm đến thần kinh mẫn cảm của Phù Bạch.
Hàng mi dài run rẩy, hắn đờ đẫn trả lời:
“Có người thiếu chút nữa thì bị rơi xuống vực, hắn ra ngoài cứu người.”
Quả nhiên đây là việc mà tên ngốc này sẽ làm.
Ta tức giận đến tóm lấy tai của tiểu hổ, nhưng cũng không dám dùng nhiều sức.
Giang Mật đang hôn mê hừ hừ vài tiếng.
Ta giấu đi ý cười trong đáy mắt, nghiêng đầu nhìn địa lao không thấy ánh mặt trời mà lại vô cùng quen mắt:
“Chờ sau khi Giang Mật tỉnh lại, ta sẽ mang theo hắn tới Phù gia đòi nợ.”
Ta nhớ ra rồi.
Trước khi ta được Khương gia tìm về, lão già kia đưa Giang Mật đến một khu rừng rậm.
Ông nói ở nơi đó Giang Mật sẽ có cơ hội, có thể có một ngày hắn biến thành người.
Nhưng ông không nói cho ta khu rừng rậm đó ở đâu. Ông nói, nếu Giang Mật biến thành người sẽ tới tìm ta, chỉ cần ta kiên nhẫn chờ đợi.
Nhưng lão già thúi lần đầu tiên làm lỗi, khiến cho ta quên sạch sẽ mọi thứ về mèo tiên nữ.
Chỉ nhớ rõ ta cũng không phải là một người biến dị duy nhất, mà còn có một đồng bọn vừa yếu ớt vừa xinh đẹp.
Lão già lại uốn nắn ta quá mức, khiến cho ta vô cùng sợ hãi sự cô độc.
Phù Bạch đau đến mức không nói ra tiếng: “Khương Nhiên, ta hối hận rồi!”
“Ngươi không hối hận, ngươi chỉ đang sợ hãi.”
Ta không lưu tình chút nào mà vạch trần nội tâm cuối cùng của Phù Bạch: “Nếu hôm nay ta vẫn là phế vật như trước kia, ngươi sẽ chỉ hơi động lòng trắc ẩn một chút sau khi nhìn thấy cái Video kia, sau đó sẽ ra vẻ hào phóng mà bố thí một chút lòng thương hại của ngươi. Có thể là chờ đến khi ta thật sự chết đi, ngươi sẽ cảm thấy đáng tiếc, có lẽ sẽ có chút buồn bã, rốt cuộc không ai sẽ giống như đồ ngốc vô điều kiện mà đối xử tốt với ngươi.”
“Chỉ là hiện tại ta lại sống tốt hơn tất cả mọi người, thậm chí có thể nhẹ nhàng để ngươi nhận ra những sự thật đó, cho nên ngươi bắt đầu sợ hãi, sợ hãi những biến cố xảy ra, sợ hãi nhưng hạnh phúc ngươi đã có sẽ biến mất giống như bọt biển. Ngươi vừa thiếu tình yêu thương lại ích kỷ. Cái ngươi gọi là hối hận chẳng qua là bởi vì ngươi đã mất đi một bảo mẫu dùng quen tay là ta đây. Nói rõ ràng hơn một chút, chỉ là bởi vì địa vị của chúng ta bây giờ thay đổi. Phù Bạch, ngươi rất hèn hạ đê tiện.”
Tinh thần lực xuất ra hiện hữu thành một chiếc dao găm hung hăng đâm vào ngực người cá, ta cười khẽ: “Lão già ở trên trời phù hộ, may mắn ta còn có năng lực phản kích.”
26.
Sau khi Giang Mật tỉnh lại, hắn lại biến thành dáng vẻ hung dữ kia.
Mà lúc nhìn thấy ta thì hoảng loạn mà tránh đi tầm mắt của ta.
Cuối cùng, vừa tuyệt vọng vừa trầm mặc bắt đầu ôm gối đối mặt với bức tường.
Ta thuần thục vuốt mèo: “Không sao cả, mặc dù giọng nói hơi lớn một tí, nhưng khi kêu “meo meo” cũng hay theo một kiểu độc đáo hoang dã, những con mèo khác không phát ra được âm thanh này đâu!”
Giang Mật: “…”
Sau một lúc lâu, hắn mới tìm lại được giọng nói của mình.
Nhưng vừa mở miệng hắn đã xin lỗi: “Xin lỗi, ta không thể lớn thành dáng vẻ mà ngươi thích.”
Đến lượt ta im lặng
Một suy nghĩ không tưởng tượng nổi dần dần hiện ra.
Ta khiếp sợ: “Ngươi không phải vì lý do này cho nên mới không cùng ta nhận nhau đấy chứ?”
Giang Mật không hé răng, hắn cam chịu.
Ta bị hắn làm cho tức giận mà cười.
Nhưng nghĩ lại, đây chính xác là chuyện mà Giang Mật có thể làm.
Hắn giống với lão già kia, ngu xuẩn như nhau.
“Còn có chuyện khác nữa.” Hắn nhẹ giọng.
Ta còn đang bực mình, theo bản năng hỏi: “Là cái gì?”
“Không tìm ngươi sớm một chút, khiến cho ngươi phải chịu nhiều khổ cực như vậy, xin lỗi.”
Trịnh trọng nghiêm túc mà xin lỗi.
Nhưng ta biết Giang Mật nói dối
Phù Bạch đã nói với ta.
Hắn đã bị người Phù gia mang ra khỏi khu rừng kia từ rất sớm, thậm chí đã trở thành người cung cấp tinh thần lực cho Phù Bạch.
Cho nên ta mới có thể cảm nhận được tinh thần lực của hắn trên người Phù Bạch.
Cho nên ta mới có thể cho rằng Phù Bạch chính là đồng bọn mà ta muốn tìm.