Khương Nhiên - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cảnh vật trước mắt cũng dần dần mơ hồ.

 

Ta nhìn chăm chú nhập thần, hoàn toàn không phát giác được cánh cửa phía sau đã mở.

 

Cho đến khi một một lực lượng mạnh mẽ hung hăng phá vỡ ta.

 

Bức hình trên tay cũng bị cướp đi, sau đó chủ nhân của nó cũng cẩn thận lau sạch, cuối cùng vô cùng cẩn thận giữ gìn mà cất nó vào ngăn kéo.

 

Chân đụng mạnh vào chân giường, chỗ bị thương lúc trước lại càng đau đớn.

 

Khi Phù Bạch xoay người đã thấy ta ngã ngồi ở trên giường của hắn.

 

Hắn giận dữ nhíu mày, sự bối rối và sự thất thố trong đáy mắt dần dần bị thay thế bởi sự ghét bỏ và phẫn nộ.

 

“Tại sao ngươi lại lén lút vào phòng của ta?”

 

Hắn chất vấn.

 

Ta xem chữ trên giấy, giật giật khóe miệng: “Xin lỗi, ta nghe thấy tiếng động nên nghĩ có mèo hoang vào phòng của ngươi.”

 

Tay cầm bút dừng lại, Phù Bạch sửng sốt.

 

Thế là thái độ của hắn trở nên nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng vẫn dữ dằn như cũ:

 

“Trước tiên ngươi đứng lên. Người bẩn, ta không muốn dọn giường.”

 

Tiểu nhân ngư có bệnh thích sạch sẽ.

 

Ta gật đầu, nhấc chân bị thương đứng lên.

 

Đại khái là hắn cũng nhìn thấy, vô thức há mồm muốn nói lại thôi, ta lại cười cười gián đoạn hắn:


“Sắp đến ngày kỷ niệm ta và ngươi khế ước rồi. Ta nhìn thấy hình như ngươi đã sớm chuẩn bị một bức tượng gỗ, ta có thể sớm nhận được món quà đó chứ?”

 

Phù Bạch ngay lập tức trở nên vội vã.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt ta, ánh mắt giấu giếm.

 

Chắc là chột dạ phải không.

 

Trong lòng ta nghĩ, dù sao nếu trước kia tên người cá này khẳng định là sẽ phát cáu với ta.

 

Ta nghe lời đi ra.

 

Không lâu sau, Phù Bạch liền mang theo một cái tượng gỗ nhỏ

 

Là một cái tượng gỗ hình trái tim.

 

Được chế tác thô ráp, ở bên cạnh vẫn còn gai gỗ.

 

Hoàn toàn không thể nào có thể so sánh được với con cá đã được mài tỉ mỉ để dành tặng cho Khương Như Vận, vì sợ sẽ đâm bị thương nàng.

 

Điều quan trọng nhất là ta đã nhìn thấy nó ở trong thùng rác trong phòng Phù Bạch.

 

Trong im lặng, Phù Bạch đưa tờ giấy trong đó viết: “Ta ngốc, học rất lâu mà chưa học tốt. Nếu ngươi không thích thì ném đi, dù sao ta cũng không để ý”

 

Hắn quay đầu sang chỗ khác, hoàn toàn là tính khí kiêu ngạo giống trước đây.

 

Ta chợt nhớ lại Phù Bạch cũng có mấy lần tặng quà cho ta.

 

Mà hình như mỗi một lần thành phẩm đều được chuẩn bị qua loa, không tốn thời gian.

 

Nhưng lần nào ta cũng đều thấy rất vui.

 

Cho nên từ trước đến giờ cũng không nhìn thấy sự khó chịu trong đáy mắt của người cá này.

 

Phù Bạch vẫn như cũ không muốn mở miệng nói chuyện, ta nhận lấy khối gỗ kia, cúi đầu nhìn rất lâu.

 

Sau đó lại đem món quà ta đã chuẩn bị rất lâu đưa cho Phù Bạch:

 

“Có qua có lại!”

 

Trong hộp quà có chất lượng bằng nhung tơ có một viên bảo thạch màu lam.

 

Mặc dù kém xa viên bảo thạch trước đó Phù Bạch đưa cho Khương Như Vận, nhưng cũng là thứ tốt nhất ta có thể mua.

 

Dược hiệu của thuốc giảm đau đã hết, toàn thân ta đau muốn xé rách cơ thể.

 

Ta miễn cưỡng nở một nụ cười, giọng nhạo báng: “Nếu ngươi không thích cũng có thể ném đi!”

 

Bàn tay duỗi ra tiếp nhận món quà của Phù Bạch cũng cứng đờ.

 

Sau đó hắn đoạt lấy, tiếp theo trái tim hình gỗ hắn mới đưa ta kia cũng bị cướp đi.

 

Hắn giận dữ lườm ta một chút, khi quay đầu thì hung hăng trở về phòng riêng.

 

Tiếng đóng cửa phòng cũng rất lớn.

 

Lại tức giận rồi!

 

Không biết câu nào của ta đã chọc cho hắn không vui, ta vô thức sờ lên sau gáy, bất đắc dĩ mà nghĩ.

 

Người cá này thật sự rất dễ tức giận.

 

Khi ăn không ngon ở không tốt hắn tức giận.

 

Khi biết rõ tinh thần lực của ta rất rác rưởi cũng tức giận.

 

Bị người khác nhằm vào xem thường cũng tức giận

 

Nhưng mỗi lần ta đều nghĩ cách dỗ dành hắn

 

Dù sao thì cũng là tiểu nhân ngư của ta mà, yếu ớt một chút cũng bình thường.

 

Nhưng lần này ta lại yên lặng nhìn chằm chằm vào cửa phòng đang đóng chặt, sau khi xem xét kỹ mới phát hiện ra hình như lần này Phù Bạch không có khóa cửa.

 

Coi như vậy đi!

 

Ta đứng dậy, vừa động cánh tay đã đau đến mức nhe nanh giơ vuốt.

 

Dù sao cũng sẽ có người khác biết cách dỗ dành hắn.

 

Không cần đến ta.

5.

 

Nói là như thế.

 

Nhưng vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh giữa ta và Phù Bạch, có lẽ ta không nhịn được mà chủ động gõ cửa phòng của hắn.

 

Dù sao cũng là người cá ta tốn rất nhiều tâm tư nuôi ba năm liền.

 

Ta thật không dễ mới nuôi cho hắn có được chút thịt, không thể để hắn bị suy sụp được.

 

Cho dù là đã gặp nhau thì cũng có lúc phải chia tay, đến lúc đó đòi Khương Như Vận chi phí chữa trị và nuôi sống cho con cá này cũng…

 

Tay của ta vừa nâng lên thì cửa phòng mở ra.

 

 

Phù Bạch tự giam mình trong phòng không ra cửa, quầng mắt đã chuyển màu xanh đen.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo