Khương Nhiên - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hình như Phù Bạch quay đầu đi chỗ khác.

 

Nhưng ta cũng không nhìn rõ nữa.

 

Chỉ có thể nghe thấy hắn nói: “Khương Như Vận không xảy ra chuyện gì, sau khi ngươi rời khỏi đây ta lại đền bù cho ngươi”

 

Thế là cơ thể của ta lại đau đớn vô cùng.

 

Là Phù Bạch cưỡng ép giải trừ khế ước.

 

Nhưng hậu quả của việc cưỡng ép giải trừ, chính là khiến cho tinh thần lực của ta vốn không thể cưỡng ép nổi lại hao tổn thêm lần nữa.

 

Thậm chí là hao tổn mãi mãi.

 

“Ta không muốn!”

 

Sau khi xem xét kỹ ta mới phát hiện ra phản ứng sợ hãi, nghẹn ngào cầu xin hắn: “Phù Bạch, đừng…”

 

Ta bỏ ra chút khí lực cuối cùng liều mạng tránh né.

 

Nhưng Phù Bạch giữ lấy ta.

 

Hắn cúi đầu xuống giống như là xoa dịu ta, giọng nói mơ hồ phát run.

 

Nhưng hắn nói: “Khương Nhiên, chúng ta bây giờ nhất định phải giải trừ khế ước”

 

“Ngươi yên tâm, ta sẽ đền bù cho ngươi, sau này ta vẫn có thể là thú nhân khế ước của ngươi.”

 

Nhưng ta không muốn.

 

Phù Bạch căn bản không biết những năm này ta vì đề cao tinh thần lực rốt cuộc đã liều mạng đến mức nào.

 

Hắn cũng sẽ không nghĩ đến việc sau khi tinh thần lực của ta bị hao tổn, ta sẽ như thế nào.

 

Hắn chỉ muốn cứu Khương Như Vận.

 

Toàn thân cũng đang rất đau.

 

Đau lắm!

 

Đau quá đi!

 

Đau đến nỗi ý thức của ta cũng trở nên mơ hồ.

 

Nhưng Phù Bạch cũng không thèm nhìn ta chút nào.

 

Hắn vội vàng tiến đến chỗ Khương Như Vận, vì Khương Như Vận kêu lên vì đau.

 

Ta chỉ nhìn thấy bóng lưng của hắn.

 

Bên tai ta truyền đến tiếng động vật không biết là loài vật nào, rống lên giận dữ.

 

A, ý của hắn đền bù là như thế này đây.


10.


Lúc tỉnh lại ta đã nằm trong bệnh viện.

 

Bác sĩ nói tinh thần lực của ta chỉ kém một chút nữa thôi là hoàn toàn sụp đổ.

 

Về phần tại sao lại là kém một chút nữa, là bởi vì Phù Bạch chưa giải trừ toàn bộ khế ước.

 

Cũng không biết hắn dùng biện pháp gì để tạm thời che giấu liên hệ của chúng ta.

 

“Thực sự là may mắn”

 

Cha mẹ bị bệnh viện cưỡng ép phải đến ký tên.

 

Khi nhìn thấy ta, bọn họ khó chịu nhíu mày, giọng nói ghét bỏ: “Còn không bằng chết luôn đi, khiến cho Phù Bạch và Như Vận ký khế ước sớm một chút – ngươi ngay lập tức phải đi tìm Phù tiểu thiếu gia giải trừ khế ước, hắn vốn là thú nhân của tỉ tỉ ngươi.”

 

Giọng nói cao cao tại thượng.


Những lời này cũng không có gì lạ. Dù sao từ nhỏ đến lớn ta đều nghe thấy những lời ấy.

 

“Khương Nhiên, sao ngươi lại vô dụng như thế?”

 

“Ngươi sao không thể học tập tỉ tỉ ngươi một chút? Chúng ta tại sao lại có thể có đứa con gái như ngươi chứ, thật là mất mặt!”

 

“Sớm biết thì lúc trước đã không tìm ngươi về, làm mất mặt Khương gia ta”

 

Nhưng mà chẳng lẽ không phải thiên tài thì không có quyền tiếp tục sống hay sao?

 

“Ta biết rồi”

 

Ta ngắt lời bọn họ, trên mặt vẫn là nụ cười như cũ: “Ta sẽ giải trừ khế ước, cho nên có thể làm phiền hai người bây giờ cút ra ngoài được không?”

 

Đây là lần thứ hai ta đối với cha mẹ trên danh nghĩa có thái độ không khách khí như thế.

 

Lần đầu tiên có lẽ là lúc ta cứng rắn muốn dẫn Phù Bạch rời khỏi Khương gia, khi đó bọn họ kêu gào bảo ta chết luôn ở bên ngoài.

 

Nhưng ta không chết, khiến bọn họ thất vọng rồi.

 

“Nha đầu chết tiệt kia!”

 

Mẹ ta mở to hai mắt muốn đánh ta, lại bị cha ta ngăn cản.

 

Hắn lôi kéo mẹ ta đi, lại cảnh cáo ta: “Ngươi tốt nhất là nói được thì làm được!”

 

Trước khi họ đi, ta còn có thể nghe được bọn họ mắng mỏ ta, toàn những lời bẩn thỉu. Giống như ta không phải là con ruột của bọn họ.

 

Thực ra ta cũng không thân thiết với bọn họ.

 

Lúc ta mười tuổi thức tỉnh thần lực mới được tìm về Khương gia

 

Trước đó, ta luôn sống lưu lạc. Mãi đến khi bị một ông lão nhặt ve chai nhặt về nhà.

 

Vốn dĩ bọn họ nghĩ là Khương gia có thể xuất hiện một thiên tài thứ hai giống như Khương Như Vận.

 

Kết quả lại là một phế vật ai ai cũng biết, khiến cho Khương gia phải xấu hổ.

 

Cửa phòng bị đóng lại thật mạnh. Ta cụp mắt, cẩn thận cảm thụ bên trong cơ thể và những điều liên quan mật thiết đến khế ước với Phù Bạch.

 

Thầm nghĩ lão già nói không đúng tí nào. Thế giới này chẳng hề tốt đẹp gì.

 

Ta vô cùng nỗ lực học theo dáng vẻ của ông đối xử tốt với người xung quanh, nhưng thực chất là bị mọi người coi mình như kẻ ngốc và thường xuyên trêu đùa.

 

Thế là ta thật cẩn thận, từng chút từng chút một cởi bỏ tầng tầng lớp lớp những lớp vỏ gợn sóng bao phủ lên tinh thần lực của ta.

 

Tiếp theo là tâm trạng của ta đối với những người đó cũng trở nên lạnh lẽo.

 

Hung tính (5) luôn bị đè nén đã triệt để bộc phát, ký ức bị ép phải quên đi cũng quay trở lại.

 

 

 

Thực ra ở trong thú triều kia, tinh thần lực của ta đã sụp đổ, lão già đã bảo vệ ta. Nhưng ông ấy không có cách nào để tiếp tục áp chế ta được nữa.

 

Nhưng mà như thế cũng rất tốt.

________
(5) Tính tình hung ác
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo