Khương Nhiên - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11.


Phù Bạch còn chưa tới bệnh viện.

 

Ngược lại là thú nhân mới mà hắn nói đến đã đến bệnh viện chăm sóc ta

 

Là một con hổ, da đen, tóc trắng, dáng người tráng kiện.

 

Khi được Phù gia đưa tới, hắn mặc một chiếc áo lót rách rưới, nơi cánh tay còn dính máu.

 

Khắp khuôn mặt đẹp mắt còn là những vết ứ màu xanh tím. Nhìn qua thì dữ dằn, không giống người tốt.

 

Hắn nói tên hắn là Giang Mật

 

“Mật trong mật ngọt sao?” Ta nghiêng đầu nhìn kẻ to con này.

 

Trong lúc nằm viện ta thật sự rất nhàm chán, hiếm lúc có tâm tư đùa giỡn.

 

Cơ thể Giang Mật đột nhiên cứng ngắc, hắn trừng mắt nhìn ta.

 

Có thể cũng không phải trừng mắt.

 

Chỉ là bởi vì trước đây nhìn hắn có vẻ hung ác, nên chỉ đối mặt bình thường cũng khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

 

Hình như Giang Mật cũng biết điều này, cho nên hắn rất nhanh sửa lại, ồm ồm nói:

 

“Là Mật trong bí mật”

 

Ta gật đầu, cứ cảm thấy cái tên này hơi quen tai. Nhưng thực sự không nhớ nổi, nên từ bỏ không nghĩ nữa.

 

Phù gia bên ngoài là theo lời Phù Bạch đưa thú nhân mới đến để đền bù cho ta, nhưng thực chất lại thừa cơ cảnh cáo ta không nên ỷ lại ân tình đối với Phù Bạch mà được một tấc tiến đến một thước.

 

“Ta thấy Giang Mật vô cùng thích hợp với Khương nhị tiểu thư đó!”

 

Tôi chú ý đến lúc người đó đang nói ra câu này là lúc đôi tay duỗi ra của Giang Mật cũng nắm lại thành quyền.

 

Hắn tránh đi tầm mắt của ta, im lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Thế là ta cười, nói được.

 

Nhưng trước khi người đó rời khỏi phòng bệnh, lẳng lặng phóng ra một tia tinh thần lực quấn lên người hắn.

 

Ta đã bị lão già kia áp chế khả năng thôn phệ (6)

 

Chẳng qua là ông đã đi rồi, không còn ai có khả năng áp chế ta nữa.

 

Ta hững hờ nghĩ, kết quả vừa quay đầu đã đối diện với đôi mắt vàng óng.

 

Là Giang Mật.

 

Mặt hắn tối sầm lại, vừa hung ác nhíu mày, nhìn giống như muốn đi đánh người. Càng hung hăng.

 

Ta nhìn hắn cười một tiếng, lại hỏi hắn có muốn ăn táo hay không.

 

Giang Mật lắc đầu.

 

Rất lâu sau hắn khàn khàn mở miệng:

 

“Làm vậy không tốt!”

 

Một câu không đầu không đuôi, ta không để ý.

 

 

12.


Mấy ngày sau Phù Bạch mới đến bệnh viện, bên cạnh hắn còn có Khương Như Vận. Lúc đó Giang Mật ra ngoài mua cơm cho ta.

 

“Ta đã nói Khương Nhiên không có việc gì đâu”

 

Vừa mới vào cửa, Khương Như Vận đã cười nói.

 

Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Phù Bạch, ngữ khí vô cùng thân mật: “Huống chi, tính khí của Khương Nhiên tốt như vậy, lúc đó trong trường hợp khẩn cấp ngươi bất đắc dĩ mới làm thế, sao nàng có thể trách ngươi được? Ta đã nói là ngươi quá lo lắng rồi!”

 

Ta luôn luôn là người hiền lành phải chịu ấm ức, luôn luôn nhường nhịn.

 

Phù Bạch không lên tiếng, hắn nghiêm mặt, hình như đang chờ ta trả lời.

 

“Khương Nhiên?”

 

Khương Nhiên trước kia quả thực chưa từng giận dữ.

 

Dù sao thì so sánh với một người có thiên phú cực kỳ cao, có thể mang theo mọi người xông pha hiểm cảnh như Khương Như Vận, hy sinh một người bình thường như Khương Nhiên thì đại đa số người đều có cùng lựa chọn.

 

Mà Khương Nhiên tốt tính, sẽ không giận dữ, cho dù là có người nói gì cũng chỉ cười cười không so đo.

 

Nhưng đó là trước kia.

 

Bây giờ ta nhìn Phù Bạch, hoàn toàn không có một chút cảm giác khổ sở thương tâm nào.

 

Thế là ta vẫn như cũ tốt bụng cười, lại mở miệng nói:

 

“Lúc ta muốn ký khế ước với Phù Bạch, Khương gia yêu cầu ta phải thanh toán mười vạn, đó là tiền phí ta mua Phù Bạch.”

 

“Sau này rời khỏi Khương gia, người cá này cũng cần phải ăn ở, cho nên ta lại tốn thêm mười mấy vạn để mua quà cho hắn, dỗ dành cho hắn vui.”

 

“Ta nghĩ là hắn bị khuyết thiếu về gene, nên phải nghĩ ra rất nhiều cách để mua thuốc và xem bệnh cho hắn, tổng số tiền cũng không…”

 

“Khương Nhiên!”

 

Phù Bạch vội vàng ngắt lời ta, nhìn chằm chằm vào ta: “Ngươi đây là có ý gì?”

 

“Tính tiền chứ gì!” Ta không hiểu nhìn hắn, “Năm đó ta mua ngươi từ Khương gia, bây giờ Khương Như Vận muốn ngươi, ngươi cũng thích làm thú nhân của nàng, thế mà ta lại không được bán lại ngươi cho nàng sao? Chỉ là năm đó lúc ta mua ngươi thì ngươi còn ốm yếu, mấy năm này ta đã phí hết tâm tư mới chăm sóc cho ngươi tốt lên, chung quy ta cũng phải nhận được tiền lãi chứ? Phù Bạch, dù là làm cá cũng cũng không thể quá đáng như vậy được chứ!”

 

Ta thu lại ý cười, đàng hoàng nói.

 

Nhưng khuôn mặt tinh xảo của Phù Bạch lại trở nên tái nhợt.

 

“Ngươi đang tức giận hay sao?”

 

Cuối cùng lại khó có thể mở miệng, dùng giọng trần thuật mà nói

 

Sau đó hắn lại mau chóng tức giận: “Ngươi đang tức giận cái gì? Trong tình huống đó, ta chỉ có thể chọn cứu Khương Như Vận trước. Thực lực của nàng mạnh hơn, đối với vùng rừng rậm kia cũng quen thuộc hơn, nếu như ta không chọn nàng, chúng ta thậm chí cũng không chờ được đến lúc người ở trường học đến cứu viện. Huống chi ta cũng chỉ tạm thời giải trừ khế ước, không phải bây giờ ngươi đã khôi phục rất tốt rồi sao?”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo