Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Kỳ nghỉ đông đã đến, tôi đang trên đường về nhà thì bị nhỏ bạn thân kéo đi ăn.
“Nam Nam, năm 3 đại học rồi mà cậu vẫn chưa có mối tình vắt vai nào đâu đấy.”
“Đúng ra mà nói thì xinh đẹp như cậu thì thiếu gì người theo đuổi.”
Bạn thân tôi nhấp một chút rượu rồi tóm lấy tôi hỏi nhiệt tình.
Tôi vừa cười vừa rót rượu cho cô ấy.
“Không thích đấy, mình bị lãnh cảm với tình yêu.”
Rồi đột nhiên trong tầm mắt tôi xuất hiện một bóng hình cao ráo rắn rỏi.
Anh trai nhà hàng xóm mặc một chiếc áo phông màu xanh thẫm.
Những ngón tay thon dài gõ nhẹ vào ly rượu, anh mỉm cười nhẹ nhàng nhìn tôi.
“Xin lỗi, đến muộn rồi.”
“Nam Nam thế mà lại không có hứng thú với chuyện tình cảm. Chán thật.”
Tôi thực sự muốn bùng nổ ngay tại chỗ, cảm giác anh ấy chỉ cần nhìn tôi một cái thôi là tôi có thể ngất luôn ra đây.
2
Tôi thích Bạch Vũ Lâm.
Nhưng tình cảm của tôi không bình thường chút nào.
Tôi không giống như những cô gái khác, không thích viết thư tình, cũng không thích lén lút nhìn ngắm người mình thích trong đám đông.
Tôi thích bám đuôi anh ấy, xong rồi lặng lẽ ghi lại tất cả những việc anh ấy đã làm trong ngày vào một quyển sổ.
Tôi ghi lại tất cả mọi thứ không bỏ sót điều gì, anh ấy ra ngoài vào lúc nào, lên xe ở đâu, anh ấy đi tới chỗ nào vào giờ nào tôi đều ghi lại.
Chỉ cần nó nằm trong phạm vi tầm mắt của tôi, những việc anh ấy làm dù là nhỏ nhất tôi đều nhớ một cách rõ ràng.
Tôi biết, cách tôi thích người khác vốn dĩ đã không giống người bình thường.
Nhưng tôi không thể nhịn được, chỉ muốn ghi lại tất cả những gì liên quan đến anh ấy, muốn tìm hiểu về mọi khía cạnh trong cuộc sống của anh.
Tôi thích anh ấy đến phát điên, không khác gì một tên biến thái.
“Say rồi à? Cứ nhìn anh mãi thế?”
Khuôn mặt tuấn tú của anh sát gần ngay trước mặt tôi.
“Tới giúp một tay đi, bạn em say rồi, đưa cô ấy về nhà đi.”
Anh ấy vuốt nhẹ vào lưng ghế tôi.
Tôi quay lại cười lịch sự với anh, nhưng tôi ghét cách anh đối xử dịu dàng với tất cả mọi người.
3
Đưa bạn thân về nhà xong.
Tôi leo lên ghế lái phụ ngồi một cách rất tự nhiên.
Ngoan ngoãn nhìn anh cười một cái.
Nhìn bóng anh chiếu lên cửa kính ô tô.
Thích anh ấy chết đi được, sao anh ấy lại có thể đẹp đến như vậy.
Tôi phải làm sao để kiềm chế được thứ tình cảm điên cuồng này đây?
Rốt cuộc tôi phải làm thế nào mới có thể có được anh ấy?
“Nam Nam, hôm nay hình như em không hề nghe anh nói chuyện.”
Ánh đèn giao thông phản chiếu lên gương mặt điển trai của anh.
Anh quay đầu qua nhìn tôi cười trêu chọc.
“Có tâm sự gì à?”
… Không có tâm sự gì, nếu có thì là đang nhớ anh.
Tôi chưa bao giờ để lộ sự biến thái của mình ra trước mặt anh ấy.
“Không có, chắc là tại em uống nhiều rượu đó.”
Tôi vuốt vuốt tóc, ngước mắt lên nhìn anh:
“Anh Bạch, vừa nãy anh định nói gì với em à?”
4
Anh dựa lưng vào ghế, cúi xuống nhìn chằm chằm vào vô lăng, mãi lâu sau mới ngẩng lên hỏi tôi.
“Em thực sự không có hứng thứ với tình yêu à?”
Thật bất ngờ, tôi không nghĩ anh ấy lại hỏi tôi câu này.
“Không sao, vấn đề này chỉ cần can thiệp một chút là có thể chữa mà.”
“Anh vừa hay có quen một chuyên gia tâm lý trong vấn đề này, nếu cần em có thể liên hệ với anh.”
Đợi mãi không thấy tôi trả lời, anh liền cười rồi nói.
Giọng nói ấm áp cùng nụ cười tỏa nắng, nhưng những điều này lại làm tôi nhớ ra Bạch Vũ Lâm hiện đang là giảng viên môn tâm lý học tội phạm ở đại học A.
Vậy thì một con người biến thái như tôi liệu có bị anh ấy phát hiện ra không?
Không.
Đèn giao thông vừa chuyển xanh, anh liền nhấn ga phóng đi luôn.