Kiểu mẫu riêng - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

5




Bạch Vũ Lâm là hàng xóm ngay sát vách nhà tôi.




Vì hai nhà liền kề nhau nên sở thích lớn nhất của tôi hồi trước là lén nhìn qua cửa sổ phòng ngủ, quan sát nhất cử nhất động của anh khi ở nhà.




“Anh Bạch, hình như em quên mang chìa khóa nhà rồi.”




Tôi lục lọi trong túi rồi ngẩng lên nhìn anh với khuôn mặt vô tội.




“Bố mẹ em không có nhà à?”




Anh ấy khóa xe, tay đút túi cúi xuống nhìn tôi.




“Không có nhà.”




Là tôi cố tình không đem chìa khóa, chuyện bố mẹ không có nhà tôi cũng biết từ trước rồi.




Anh cúi đầu nhìn tôi một lúc rồi cười cười.




“Được.”




“Vậy trước khi cô chú về đến nhà thì đành phải đưa em về nhà anh rồi.”




6




Đây không phải là lần đầu tiên tôi tới nhà Bạch Vũ Lâm.




Cách anh bài trí căn nhà thực sự không ăn nhập gì với tính cách của anh cả, anh luôn mang đến cảm giác nho nhã, ôn hòa, nhưng đồ đạc trong căn phòng này lại đồng loạt mang phong cách tối giản lạnh lùng.




Lạnh lùng, kiêu ngạo, không có gì thừa thãi.




Tôi ngồi thu lu trên sofa, nhìn bóng dáng bận rộn của anh ở trong bếp.




Đột nhiên máu rình mò trong người tôi bắt đầu nổi lên, muốn đi “khám phá” nhiều hơn nữa…




“Muốn uống gì?”




“Canh giải rượu nhé?”




Anh quay lại nhìn tôi.




Sau đó tôi thấy anh cười, có lẽ là do cái dáng ngồi chềm chễm của tôi làm anh buồn cười.




“Ngại cái gì?”




“Cũng không phải lần đầu tới nhà anh.”




Anh mở chai nước ép táo rồi rót vào cốc cho tôi.




Anh rót cho mỗi người một cốc, sau đó tự lấy cốc của mình cụng vào cốc của tôi rồi một hơi uống cạn.




Tôi gần như dán mắt vào đôi môi mềm mỏng của anh, muốn hôn thực sự.




“Anh Bạch.”




“Ừm.”




“Nghe nói trường anh kỳ trước có một bạn nữ sinh vì anh mà tự sát, là thật ạ?”




Anh buông cốc xuống, nhìn tôi.




“Ừm.”




“Anh có ghét loại con gái ý không?”




“Ghét.”




Vậy chắc chắn là anh sẽ ghét tôi rồi, tôi còn điên hơn cả cô ấy.




“Coi thường mạng sống của bản thân, cô ấy chọn chết vì anh càng làm anh cảm thấy ghê tởm.”




“Ai cũng đều phải biết rằng người duy nhất ở bên mình đến cuối cùng chỉ có thể là chính bản thân mình.”




7




Trong phòng tắm, nước từ vòi hoa sen không ngừng chảy xuống.




Dù gì cũng đã sang ở ké nhà anh cho nên phòng tắm đương nhiên tôi cũng dùng ké luôn rồi.




Tôi đang suy nghĩ về những lời anh vừa nói với tôi.




Trong lòng nghĩ nếu có một ngày anh ấy ghét tôi, tôi sẽ kéo anh đi chết cùng tôi luôn.




Như vậy thì không còn tính là coi thường tính mạng của bản thân nữa.




Dù gì thì tôi cũng vốn đã xấu xa như vậy rồi.




Vừa nãy lúc Bạch Vũ Lâm đang tìm đồ uống cho tôi, tôi đã gắn máy nghe lén dưới ghế sofa nhà anh rồi.




Tôi vừa lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm.




Trước khi đi ra tôi cũng đã đứng trước gương ngắm lại mình một lượt.




Tuy là chỗ nào cần che thì cũng che rồi, chỗ nào cần lộ thì cũng không thiếu.




Nhưng người đàn ông đứng trước mặt tôi lúc này đến hơi thở cũng không có chút gì gọi là gấp gáp.




“Phòng em anh dọn xong rồi, ở tầng 2.”




“Nhớ khóa cửa phòng lại, đi ngủ sớm đi.”




Vô cùng bình tĩnh, nho nhã lịch sự. 




Tôi chỉ có thể nhìn anh cười gượng.




Tôi còn có thể làm gì nữa, ở trước mặt anh ấy tôi phải là một đứa em gái nhà hàng xóm vừa ngoan vừa ưu tú.




8




Căn phòng mà Bạch Vũ Lâm dọn cho tôi là một căn phòng riêng cho khách.




Cách bài trí cho căn phòng này chẳng khác gì các phòng khác, chẳng có gì mới để tôi đi “khám phá” cả. Thở dài một hơi, tôi nằm bệt ra giường. 




Có lẽ do hôm nay quá mệt nên một người bình thường tửu lượng tốt như tôi vừa nằm xuống giường đã thiếp đi luôn rồi. 




Trong cơn mơ màng, hình như tôi đã mơ một giấc mơ.




Trong giấc mơ đó, cánh cửa được tôi khóa cẩn thận bị ai đó mở ra.




Có người dẫm lên tấm thảm dày trước cửa rồi bước vào, tôi muốn nhìn rõ xem đó là ai nhưng cả người lại chẳng thể nhúc nhích.




Sau đó, giường đột nhiên lún xuống.




“Nhóc con.”




“Gan lớn lắm rồi, còn biết đặt cả máy nghe lén.”




Giọng nói trầm thấp, là người mà tôi lúc nào cũng mong nhớ.




Tôi cố hết sức mở mắt ra, quả nhiên đập vào mắt tôi là đôi mắt sâu thẳm ấy.




Hóa ra ngủ ở nhà của Bạch Vũ Lâm còn có thể mơ thấy anh ấy…




Tôi giơ tay muốn vuốt ve liền bị anh nắm chặt lấy cổ tay.




Anh hôn nhẹ vào lòng bàn tay tôi, làm tôi có chút ngứa ngáy.




Trong mơ Bạch Vũ Lâm… hôn tôi?




Tôi thực sự muốn xác nhận lại đây là mơ hay thực, nhưng đầu tôi cứ xoay mòng mòng, chỉ có thể để mặc cho anh muốn làm gì thì làm. 




Anh nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng hôn xuống cổ tôi.



Cảm giác ấm nóng ấy khiến tôi run lên bần bật, rồi ngay sau đó là tiếng cười khẽ khẽ đầy ngứa ngáy vang lên bên tai.


Bạch Vũ Lâm trong mơ, sao lại thành ra thế này…


Ánh sáng lờ mờ, ý thức mơ màng, tôi ngơ ngác nhìn gương mặt tựa như thần linh ấy từng chút một áp sát lại gần.



Nụ hôn dần dần di chuyển đến môi tôi.




Anh không hề dịu dàng chút nào, sau khi cậy mở được môi tôi, anh chỉ còn lại sự chiếm hữu, xâm chiếm, càn quét đầy bản năng.




Điên thật.




Không hề giống anh một chút nào, cho nên đây chắc chắn là mơ rồi.




Chỉ có trong mơ anh ấy mới đối xử như này với tôi.




Anh khóa chặt hai tay tôi trên đỉnh đầu, dùng đầu gối tách hai chân tôi ra.




Tôi không nhịn được khẽ rên một tiếng.




Anh liền dừng lại, cúi mắt xuống nhìn tôi, màn đêm dày đặc như trùm kín mọi xúc cảm trong đôi mắt ấy.




Anh giơ tay khẽ vuốt nhẹ cổ tôi. 




“Tỉnh rồi sao?”




Giọng anh vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp.




Tôi nheo mắt nhìn anh trong trạng thái mơ màng, giữa màn đêm, tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt anh lại đầy cố chấp đến thế.




Như lớp sương mù dày đặc, chỉ cần lại gần sẽ bị kéo vào cơn hỗn loạn.



Tôi đưa tay, muốn chạm vào anh.


“Bạch Vũ Lâm…”


Anh hơi nhướng mày.


“Nếu đây không phải là mơ thì tốt biết bao…”


Tôi buông tay xuống.


Một lúc sau, anh khẽ cười, đầu ngón tay lướt qua khóe môi tôi, đưa tôi vào một đêm say đắm nhất.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo