Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
22
“À, cậu, không, tôi, đù, má…”
Chuyển một chữ mỗi giây, cuối cùng cậu ta cũng diễn đạt rõ ràng được tâm trạng của mình.
“Nếu tôi nói tôi chỉ là hàng xóm của Bạch Vũ Lâm, tới nhà anh ấy chơi chút, cậu tin không?”
Tôi giấu hết quần áo của tôi và anh ấy ra sau lưng.
“Có ma mới tin đấy…”
Thiếu niên trước mặt tôi gần như sụp đổ.
“Không phải chứ, cậu tôi thật sự với cậu á?”
“Cậu không phải là đối tượng nghiên cứu của anh ấy sao…”
“Nghiên cứu gì cơ?”
Chữ sau cùng cậu ta nói cực khẽ, nhưng tôi vẫn bắt được.
“Á! Không không, tôi đâu có nói gì đâu…”
Nhận ra mình lỡ miệng, cậu ta vội vã xua tay, còn cười ha ha đánh trống lảng.
“Vậy sau này cậu là mợ tôi rồi?”
“Tôi gọi cậu là mợ, cậu gọi tôi là anh, mỗi người theo vai vế riêng, thế nào? He he he…”
Nhưng tôi chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm cậu ta.
“Nghiên cứu gì cơ?”
Cậu ta khựng lại, rồi cười gượng với tôi, nhưng tôi vẫn chăm chăm không rời mắt.
Bỗng nhiên, một khả năng lóe lên trong đầu tôi.
Một khả năng tôi từng bỏ qua.
“Tôi đến tìm cậu tôi.”
“Cậu ấy không có ở đây thì tôi đi nhé. Chúc hai người sống hạnh phúc, kết tóc trăm năm, sớm sinh quý tử, phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn hahahahaha.”
Cậu ta vừa lùi vừa cười, còn tiện tay đóng cửa giúp tôi.
Thật sự còn biết trượt chân hơn cả Michael Jackson.
Có lẽ là cuối cùng cũng nhận ra mình đã lỡ lời thật rồi.
Sau khi cậu ta đi, tôi đứng một mình trong căn phòng trống.
Trong đầu hiện lên những hình ảnh mấy ngày qua, khi anh nhẹ giọng dỗ dành tôi.
Có lẽ, thật sự, khi bị ai đó thích rồi...
Sẽ càng muốn thử, muốn có được tất cả.
Tôi lao vào phòng anh.
Những ghi chú từng dán quanh ảnh tôi.
Quả nhiên đã bị anh lặng lẽ gỡ đi lúc nào không hay.
Thùng rác trong phòng cũng chẳng tìm được mẩu giấy vụn nào.
Xử lý thật sạch sẽ.
Cuối cùng, tôi đi đến trước cửa tầng hầm nhà anh.
Đây là một trong hai nơi duy nhất anh chưa từng cho tôi bước vào.
Có khóa mã.
Tôi thử ngày sinh của mình.
Cửa mở.
23
Đây chắc là nơi được dùng làm phòng lưu trữ tài liệu.
Trên giá sách đặt đầy những quyển sổ ghi chép, tôi mở ra xem, phát hiện toàn là tài liệu liên quan đến một số thí nghiệm.
Tôi biết, chuyên ngành nghiên cứu của Bạch Vũ Lâm xưa nay là tâm lý học tội phạm.
Trong từng quyển sổ ghi chép ấy, anh tỉ mỉ ghi lại quá trình nghiên cứu về một số bệnh nhân có tâm lý lệch lạc.
Ái dị hình, thích phơi bày bản thân.
Còn có cả…
Chứng theo dõi và rình mò.
Thật ra khi lật tìm, tôi luôn luôn cầu nguyện đừng phát hiện ra tên mình.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy cái tên đó được ghi rõ ràng, gọn gàng.
Trên đó ghi chép chi tiết mọi thứ về tôi, với một giọng văn khoa học, chuẩn mực và lạnh lùng.
“Cách theo dõi rất bí mật, khó bị người khác phát hiện.”
“Yếu tố chủ quan chính của hành vi rình mò là theo đuổi cảm giác hoàn mỹ, mạo hiểm và kích thích.”
“Không rõ dưới tác động của ngoại lực, bệnh nhân sẽ có phản ứng thú vị nào?”
...
Tôi gập sổ lại, nhưng trong lòng lại không ngừng run rẩy, tê dại.
“Dưới tác động của ngoại lực” là gì?
Là hôn tôi sao?
Là làm tình với tôi sao?
“Đối tượng nghiên cứu”, ha…
Thì ra là vậy. Xưa nay luôn là tôi một mình ngập chìm trong vũng bùn, còn anh thì đứng cao cao tại thượng mà quan sát tôi, nghiên cứu tôi.
Anh chưa từng là kẻ đồng lõa sa ngã cùng tôi.
Nhưng với một con chuột dơ bẩn như tôi, anh còn đáng sợ hơn cả kẻ biến thái.
Tôi đặt lại cuốn sổ về chỗ cũ.
Tìm được quần áo của mình.
Và rời khỏi nhà anh.