Năm thứ ba có tư tình với dưỡng huynh, ta vô tình mang thai.
Đại phu nói thân thể ta không tốt, nếu như phá thai sau này sẽ khó mà có thai lại được nữa.
Ta khổ sở van xin dưỡng huynh cho ta một danh phận.
Nhưng hắn lại lộ vẻ mặt khó xử.
“Thù nhi, Hầu phủ tuy sa sút, nhưng cũng cần thể diện.”
“Huynh muội nuôi thành thân, nói ra ngoài quá đỗi nực cười, ta phải suy nghĩ cho thể diện của Hầu phủ.”
“Bỏ đứa bé đi, muội yên tâm, dù sau này muội không có con, ta cũng sẽ yêu thương muội cả đời.”
Ta chưa từng nghi ngờ hắn, kiên định tin tưởng từng câu từng chữ của hắn.
Thế nhưng ngày thứ hai sau khi phá thai, đột nhiên hắn lại nói muốn cùng ta làm lại huynh muội.
Ta rơi nước mắt cố chấp đòi một câu trả lời, hắn vạn bất đắc dĩ mới nói cho ta biết hắn sắp thành thân rồi.
Tân nương không phải ai khác, chính là tỷ muội tốt đã được Hầu phủ nhận nuôi cùng lúc với ta.
Cũng là một muội muội nuôi khác của hắn.
Lúc này ta mới biết, đối với người thật lòng yêu thương, thể diện cũng có thể vứt bỏ.
Thế nhưng sau này khi ta chấp nhận lời mai mối, tại sao hắn lại đỏ mắt xé nát hôn thư...
1.
Hơi thở trong bụng hoàn toàn biến mất, ta đã sớm không còn cảm thấy đau đớn, trong lòng chỉ có mất mát và trống rỗng.
Vệ Tiềm không thể cho ta một danh phận, con của ta cũng không có tư cách được chào đời.
Nhưng may thay, hắn từng nói sẽ yêu thương ta cả đời.
Ta chính là ngu ngốc như vậy, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn kiên định tin tưởng hắn.
“Tiểu thư, đến giờ uống thuốc rồi.”
Nha hoàn Vân Tước bưng bát thuốc bước vào, thuận tay đóng cửa lại kín mít.
Thế nhưng tiếng bàn tán của hạ nhân trong viện vẫn lọt vào tai ta.
“Vẫn là Uyển tiểu thư có phúc khí, đến ni cô am tu hành nhiều năm trở về, thiếu gia vẫn một lòng si tình với nàng ta.”
“Đúng vậy đó, nàng ta chỉ tiện miệng nhắc một câu mình đã đến tuổi rồi, nên trở về thành thân, thiếu gia liền cuống cuồng hết cả lên, mua tất cả những thứ tốt đẹp nhất thiên hạ về làm sính lễ cho nàng ta.”
“Haizz, thực ra Thù tiểu thư cũng rất đáng thương, đi theo thiếu gia bao nhiêu năm như vậy, đừng nói là tình yêu và danh phận, đến cả một tín vật định tình tử tế cũng chẳng có.”
“Tuy bọn họ giấu giếm, nhưng chúng ta đều nhìn ra được, mấy ngày nay rõ ràng là Thù tiểu thư đã phá thai, ngươi nói xem nếu nàng ấy biết thiếu gia sắp thành thân cùng Uyển tiểu thư, liệu nàng ấy có thể chịu đựng nổi không?”
Đột nhiên tay ta khẽ run lên, thuốc nước đổ tràn ra chăn.
Ta cố nén cảm giác bất an nơi đáy lòng, hỏi Vân Tước: “Huynh trưởng muốn cưới tỷ tỷ?”
Vân Tước lơ đãng cười nói: “Tiểu thư, người đừng nghe đám hạ nhân này nói bậy, thiếu gia chỉ đang lấy danh nghĩa huynh trưởng chuẩn bị của hồi môn cho Uyển tiểu thư mà thôi...”
Vân Tước che giấu rất tốt, thế nhưng hốc mắt hơi đỏ và giọng nói khàn khàn lại bán đứng nàng ấy.
Đột nhiên ta hiểu ra mọi chuyện, nước mắt không kiềm được mà tuôn trào.
“Hóa ra không phải hắn cảm thấy huynh muội nuôi thành thân sẽ mất mặt, mà là cảm thấy thành thân với ta thật mất mặt...”
Vân Tước xót xa ôm lấy ta, không còn che giấu nữa, khóc nức nở nói: “Tiểu thư, nô tỳ đã bảo thiếu gia không đáng tin rồi mà, người lại cứ một mực tin hắn.”
“Uyển tiểu thư tu hành ba năm, hắn cũng ở bên người ba năm, nay Uyển tiểu thư mới vừa trở về, hắn đã gấp gáp không thể chờ đợi nổi mà vứt bỏ người.”
“Hạng người như hắn sao xứng để người trao trọn tấm lòng?!”
Đúng vậy, hắn đâu có xứng để ta trao trọn tấm lòng?
Ta và tỷ tỷ cùng được Hầu phủ nhận nuôi, tỷ ấy thanh tâm quả dục, tính tình lạnh nhạt, chưa từng thực sự quan tâm đến bất kỳ ai.
Ta thì khác, ta mang ơn Hầu phủ, liều mạng dốc hết sức mình để báo ân. Dưỡng phụ dưỡng mẫu lâm bệnh, ta ngày đêm hầu hạ, chẳng kịp cởi áo tháo đai; huynh trưởng đường quan lộ không suôn sẻ, ta tìm đủ mọi cách tiếp cận nữ quyến nhà các vị quan viên đó, để hắn được người ta nâng đỡ.
Nhưng dù là vậy, người hắn mong nhớ vẫn luôn là tỷ tỷ.
Còn ta, chỉ là bạn giường để hắn giải khuây mỗi lúc không vui, tương tư thành bệnh.
Ta đều hiểu rõ.
Thế nhưng tấm lòng đã trao đi, làm sao có thể dễ dàng thu lại được chứ?
Ta muốn vì bản thân mà giành lấy một tia hi vọng cuối cùng.
Ta cố nén cơn đau đớn trên cơ thể, gắng gượng cựa quậy bước xuống giường mặc y phục tử tế.
Vân Tước xót xa vô cùng nói: “Tiểu thư, sao người lại cố chấp tới vậy chứ?!”
Ta run rẩy giơ một ngón tay lên, thê lương cầu xin: “Vân Tước, chỉ một lần thôi.”
“Ta chỉ thử lại một lần cuối cùng nữa thôi có được không? “
“Nếu như thất bại, chúng ta sẽ cùng nhau rời đi...”
Vân Tước thương xót ta, thở dài thườn thượt: “Được, chỉ một lần thôi.”
Viện của tỷ tỷ bị sính lễ chất đầy đến mức không còn chỗ chen chân, những chiếc lồng đèn đỏ treo trên mái hiên chói mắt đến mức khiến người ta đau lòng.
Ta ngẩng đầu nhìn bóng lưng đang tự tay treo lụa đỏ kia, giọng nói khàn đặc: “Huynh trưởng, huynh muốn cưới tỷ tỷ, vậy còn ta thì sao?”
Vệ Tiềm nghe thấy câu hỏi của ta, bối rối đến mức suýt chút nữa thì ngã từ trên thang xuống.
Hắn vội vàng che miệng ta lại, thấp giọng trách mắng: “Thù nhi, có biết bao nhiêu người đang ở đây, muội đừng có nói bậy!”
“Nếu để Uyển nhi nghe thấy thì còn ra thể thống gì nữa?”
Ta ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn bám riết không tha mà gặng hỏi: “Huynh trưởng, nói cho ta biết, ta phải làm sao đây?”
Vệ Tiềm vội vàng kéo ta về viện.
Hắn giống như trước kia ép ta vào sau cánh cửa, cúi đầu chặn kín môi ta.
Ta cứ ngỡ hắn sẽ cho ta một lời giải thích, thế nhưng khi ngẩng đầu lên, hắn lại chỉ ném cho ta một câu lạnh lẽo bạc bẽo.
“Thù nhi, chúng ta trở lại làm huynh muội đi...”
Nước mắt của ta không thể nào kìm nén được nữa.