Lệ Rơi Hai Hàng, Chẳng Thốt Nên Câu Biệt Lai Vô Dạng - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Ta chỉ vào máu tươi dính đầy giường, không cam lòng gầm lên: “Vệ Tiềm, chúng ta còn làm huynh muội thế nào được nữa?!”
 
“Huynh nhìn thấy chưa? Đó là máu ta vì huynh mà chảy, là máu ruột thịt của huynh đó!”
 
Giọng của ta rất lớn, Vệ Tiềm hoảng sợ, theo bản năng giơ tay tát ta một cái.
 
“Vệ Thù, muội nhỏ tiếng chút đi!”
 
“Muội sợ Uyển nhi không nghe thấy hay sao?!”
 
Vệ Tiềm, huynh thật sự thiên vị mà. Huynh chỉ sợ tỷ tỷ biết sẽ buồn bã, lại chưa từng nghĩ đến giờ phút này ta bất lực đến nhường nào.
 
Vệ Tiềm nhìn gò má sưng đỏ và nước mắt không ngừng rơi xuống của ta, giọng nói dịu đi một chút.
 
“Thù nhi, ta không phải cố ý, ta chỉ sợ bị người khác nghe thấy sinh thêm rắc rối.”
 
“Muội nói cho ca ca biết, muội muốn cái gì?”
 
“Bất kể là gì, ca ca đều đáp ứng muội, coi như bù đắp cho muội.”
 
Ba năm rồi, chúng ta ở bên nhau ba năm rồi. Thế nhưng hắn lại ngay cả ta muốn cái gì cũng không biết.
 
Ta kéo tay hắn lại, hai mắt đẫm lệ nhòe đi: “Ta không cần gì cả, ca ca, ta chỉ cần huynh.”
 
“Huynh cưới ta có được không?”
 
“Tỷ tỷ vẫn là tấm thân trong sạch, gả đi không khó, nhưng ta thì không thể, nếu như huynh không cần ta, liền sẽ không có người cần ta nữa...”
 
Vệ Tiềm giống như nghe được chuyện cười to bằng trời, hắn hất ta ra, cau mày trách mắng: “Vệ Thù, muội nói bậy bạ gì đó?!”
 
“Ta sẽ không cho phép Uyển nhi gả cho người khác, chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa!”
 
“Còn nữa, ta đã hứa yêu thương muội cả đời, liền sẽ nói được làm được, muội ngoan ngoãn ở bên cạnh ta, quãng đời còn lại ta sẽ không bạc đãi muội!”
 
Hóa ra hắn nói yêu thương ta, là theo cách như thế này, là dưới danh nghĩa huynh muội. Ta đau lòng như dao cắt, nhưng lại biết rõ không cách nào lay chuyển quyết tâm của hắn. Nhưng ta vẫn muốn hỏi cho rõ.
 
“Ca, huynh yêu tỷ tỷ từ khi nào?”
 
Vệ Tiềm rơi vào trầm tư, nhưng dưới đáy mắt hắn lại có thêm vài phần dịu dàng.
 
“Không biết, ta chỉ biết từ lúc muội ấy vào phủ ta đã không nhịn được mà muốn tìm hiểu muội ấy. Ta muốn biết vì sao muội ấy thanh tâm quả dục, muốn biết vì sao muội ấy vô bi vô hỷ, đến sau này, liền biến thành muốn biết mọi thứ của muội ấy.”
 
Cuối cùng ta cũng hiểu, đây có lẽ chính là cái gọi là tình không biết tự chốn nào, lại sâu nặng nhường ấy đi. Đột nhiên ta liền nghĩ thông suốt, người giả vờ ngủ ngươi gọi không dậy, người vô tâm ngươi ủ cũng không ấm.
 
Ta lau đi nước mắt, hỏi: “Khi nào thành thân?”
 
“Hai ngày sau.”
 
Ta gật gật đầu, cố gắng để bản thân trông rất bình tĩnh.
 
“Vậy hai ngày này, huynh có thể ở cùng ta không? Giống như trước kia vậy. Đợi qua hai ngày nữa, ta sẽ không bám lấy huynh nữa, cả đời cũng không.”
 
Sống lưng Vệ Tiềm cứng đờ, cau mày hỏi: “Thù nhi, muội nói vậy là có ý gì? Muội là muội muội của ta, đương nhiên nên bám theo ta cả đời.”
 
Ta không trả lời, chuyển chủ đề: “Ca, yêu cầu cuối cùng này, huynh có thể đáp ứng không?”
 
Vệ Tiềm đầy mặt khó xử, hồi lâu mới áy náy nói: “Hôm nay không được, Thù nhi, ta đã hứa hôm nay sẽ đi lấy giá y cùng Uyển nhi rồi... Ngày mai, ngày mai ta đảm bảo sẽ ở cùng muội.”
 
“Được.”
 
Bóng lưng Vệ Tiềm khi rời đi rất gấp gáp, cũng rất kích động. Chắc là bởi vì hắn phải đi cùng người mình yêu thương rồi đi. Giống như ta trước kia, dù ở đâu khi nào, chỉ cần hắn gọi ta, ta đều sẽ lật đật chạy tới, mặc kệ mưa gió.
 
Nhìn hắn biến mất rồi, cuối cùng ta gục ngã ngồi bệt xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
 
Vân Tước ôm lấy vai ta, thở dài nói: “Tiểu thư, qua hết hai ngày này mọi chuyện đều sẽ kết thúc thôi, chúng ta sau này sẽ từ từ tốt lên.”
 
Không biết đã qua bao lâu, ta khóc cạn nước mắt, từ giữa hai đầu gối ngẩng đầu lên.
 
“Vân Tước, em đi tìm bà mai lần trước một chuyến giúp ta đi. Không phải bà ấy nói thư sinh góa vợ ở thành tây rất thích ta sao? Ta gả...”
 
Ngày cưới của ta và thư sinh định vào hai ngày sau. Cùng ngày với Vệ Tiềm và tỷ tỷ. Ta muốn Vệ Tiềm ở cùng ta hai ngày, cũng không phải ôm tâm tư lệch lạc gì. Chỉ là muốn nói lời tạm biệt cuối cùng với quá khứ hoang đường này mà thôi.
 
Đêm đầu tiên, nỗi đau thân thể và buồn bã trong lòng khiến ta ngủ không yên giấc. Trời còn chưa sáng, ta đã để Vân Tước chải chuốt cẩn thận cho ta một phen, che đi khuôn mặt không chút máu. Đều sắp rời đi rồi, ta không muốn Vệ Tiềm lại thấy dáng vẻ chật vật của ta.
 
Ta thay bộ váy đỏ hắn tự tay học làm cho ta. Khi đó hắn nói, hắn thích nhất là những cô nương rạng rỡ tỏa sáng. Đáng tiếc đến cuối cùng, người hắn nhớ nhung mãi không quên lại là nữ nhân thanh đạm lạnh lùng như tỷ tỷ.
 
Vân Tước thấy ta ngẩn người, tưởng là ta đang lo lắng. Nàng ấy an ủi ta: “Tiểu thư, yên tâm đi, thiếu gia tuy nói là dùng tình không chuyên, nhưng luôn là người giữ chữ tín. Hắn đã đáp ứng rồi, thì nhất định sẽ đến.”
 
Thực ra không cần Vân Tước nói, ta cũng tin hắn sẽ tới. Dù sao hắn phụ ta đến bước này, coi như là chuộc tội, chút yêu cầu nhỏ này hắn nhất định sẽ làm được.
 
Đáng tiếc, ta vẫn đánh giá cao bản thân. Ta chờ từ sáng sớm đến giữa trưa, từ giữa trưa chờ đến chạng vạng, vẫn không nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
 
Vân Tước thấy ta càng lúc càng thất vọng, tức giận không thôi. “Tiểu thư, người chờ đi, nô tỳ đi tìm hắn! Hôm nay, nô tỳ có trói cũng phải trói hắn tới đây!”
 
Ta lên tiếng ngăn Vân Tước: “Không cần đâu, hắn chắc là quá bận rồi, chúng ta về nghỉ ngơi đi.”
 
Ta vẫn theo thói quen đi tìm lý do cho Vệ Tiềm. Vân Tước luôn bảo vệ ta, nàng ấy không muốn tâm nguyện cuối cùng trước khi ta đi tan vỡ, nên vẫn xông ra khỏi viện. Rất nhanh, nàng ấy liền quay lại, vành mắt hồng hồng, nhìn một cái là biết đã khóc.
 
Ta đau lòng kéo nàng ấy lại hỏi: “Sao vậy? Hắn bắt nạt em sao?”
 
Vân Tước lắc lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Nô tỳ không gặp thiếu gia. Hắn căn bản không ở trong phủ.”
 
Vân Tước khựng lại một chút, mới không đành lòng mở miệng: “Hạ nhân nói hắn từ sáng sớm đã đi cùng Uyển tiểu thư ra khỏi phủ rồi. Nói là Uyển tiểu thư cảm thấy uyên ương trên giá y không đủ sống động, nhất quyết muốn tự mình đến tú phường nhìn người ta sửa, thiếu gia không yên tâm để nàng ấy đi một mình, liền đi cùng, tới bây giờ vẫn chưa về.”
 
Đáy lòng ta đau nhói, cay đắng nháy mắt trào lên cổ họng. Hóa ra, giao ước của hắn và ta còn không quan trọng bằng đôi uyên ương của tỷ tỷ. Ta thật sự đủ ngốc, đợi cả một ngày, thứ đợi được vẫn là thất vọng.
 
Bỏ đi, cái gì mà giao ước hai ngày, coi như là một trò đùa vô tâm đi. Ta che vùng bụng dưới đang âm ỉ đau, vịn tay Vân Tước về phòng.
 
“Vân Tước, không đợi nữa...”
 
Đêm đó ta vẫn khó ngủ, bên ngoài trời mưa rồi, tí ta tí tách, dường như cũng đang cảm thấy không đáng thay cho ta. Ngay khi ta tưởng ban đêm sẽ lặng lẽ trôi qua như vậy, cửa phòng lại bị nhẹ nhàng đẩy ra.
 
Tiếng bước chân quen thuộc từ xa đến gần, hơi thở ấm áp che kín môi ta. Vệ Tiềm giống như trước kia bá đạo kéo ta ngồi lên đùi, quên mình đòi hỏi.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo