Lệ Rơi Hai Hàng, Chẳng Thốt Nên Câu Biệt Lai Vô Dạng - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Ta thật sự không hiểu, hắn rõ ràng chỉ muốn làm huynh muội với ta, nay lại vì sao phải làm ra hành động thân mật như tình nhân. Nhưng ta không có chút sức lực nào, căn bản đẩy không ra hắn.
 
Mãi đến khi hắn mệt rồi, hắn mới buông ta ra. Nhưng hắn vẫn ôm chặt eo ta, cọ vào trán ta nói: “Thù nhi, xin lỗi, không muốn thất hứa đâu. Nhưng Uyển nhi vừa về, với cái gì cũng không quen, ta thật sự không yên tâm để muội ấy ra cửa một mình...”
 
Ồ, hóa ra hắn cái gì cũng biết cả. Biết mình thất hứa rồi, cũng biết ta sẽ tức giận. Nhưng cho dù là vậy, hắn vẫn lựa chọn ném ta lại. Nước mắt lại một lần nữa không tranh khí chảy xuống.
 
Vệ Tiềm cảm nhận được sự tủi thân của ta, có chút hốt hoảng, vội vàng nói: “Thù nhi, ca thật sự sai rồi. Ngày mai, ca ngày mai nhất định đi cùng muội! Lại tin ta một lần này nữa có được không?”
 
Ta trống rỗng nhìn hắn, bi thương gật gật đầu: “Được, ca, ngày mai thật sự là lần cuối cùng rồi...”
 
Vệ Tiềm hình như thật sự muốn bù đắp cho ta. Đêm nay hắn không rời đi, mà là giống như trước kia ôm lấy ta vào giấc. Ta không cự tuyệt, nhưng rõ ràng là hơi ấm mình khao khát nhất, hiện giờ ta lại chỉ thấy lạnh thấu xương.
 
Hắn dường như cũng không ngủ được, lòng bàn tay lặp đi lặp lại nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng ta, hô hấp cũng dần dần trở nên nặng nề. Khoảnh khắc dải áo nới lỏng, cơ thể ta cứng đờ, ý thức được hắn muốn làm gì.
 
Ta đang định cự tuyệt, hắn lại đột nhiên tự dừng lại, nhíu chặt mày, đầy mặt áy náy.
 
“Không được...” Hắn thấp giọng lẩm bẩm, giống như đang cảnh cáo mình. “Trước kia ta chưa đính thân với Uyển nhi, làm loạn thế nào cũng được. Bây giờ khác rồi, ta không thể làm chuyện có lỗi với muội ấy nữa.”
 
Trái tim ta như bị dao găm đâm xuyên qua, máu me đầm đìa. Hóa ra nhiều năm như vậy, hắn với ta chỉ là làm loạn.
 
Ta cố nén nước mắt, rời khỏi vòng tay hắn, giọng khàn khàn nói: “Ca, ngủ đi. Chúng ta đều mệt rồi.”
 
Vệ Tiềm ở sau lưng ta im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, không chạm vào ta nữa. Một đêm không ngủ, lại đồng sàng dị mộng...
 
Chắc là hôm qua đợi hắn đợi quá lâu nên nhiễm lạnh, ngày hôm sau tỉnh lại, ta liền bắt đầu sốt cao không lùi. Ta khó chịu động đậy, đánh thức Vệ Tiềm bên cạnh.
 
Hắn sờ lên trán nóng rực của ta, sốt ruột nói: “Thù nhi, sao muội sốt cao lợi hại như vậy?”
 
Hắn vội vàng đứng dậy, chuẩn bị sai người đi mời đại phu. Nhưng vừa ra cửa, tiểu tư bên người hắn liền vội vã chạy tới.
 
“Thiếu gia, trong viện Uyển tiểu thư có người tới mời, nói Uyển tiểu thư đã chuẩn bị xong xe ngựa, để thiếu gia cùng tiểu thư ấy đi chùa miếu cầu phúc.”
 
Động tác của Vệ Tiềm dừng lại, hắn quay đầu liếc ta một cái, nói: “Ngươi đi về đáp lời Uyển tiểu thư, cứ nói ta hôm nay có chuyện gấp, phải trễ chút mới có thể đi cầu phúc cùng muội ấy.”
 
Đây có lẽ là câu an ủi duy nhất ta nghe được từ miệng hắn trong hai ngày nay. Đáng tiếc, cũng không duy trì quá lâu.
 
Tiểu tư khó xử mở miệng: “Thiếu gia, Uyển tiểu thư dặn dò rồi, cầu phúc là chú trọng giờ lành, hôm nay nếu không đuổi kịp, chỉ có thể nói lên hai người không nhận được thần minh chúc phúc, hôn sự này liền phải dời lại...”
 
Lời còn chưa dứt, sắc mặt Vệ Tiềm chợt biến đổi. Hắn đột ngột đứng dậy, chút do dự trong mắt nháy mắt bị kinh hoảng thay thế. Hắn liếc nhìn ta trên giường bệnh, môi nhúc nhích, cuối cùng lại chỉ vội vã để lại một câu: “Thù nhi, xin lỗi, ta phải đi trước một bước. Lát nữa Vân Tước sang đây, muội bảo nàng ấy đi mời đại phu giúp muội, dược liệu cứ dùng loại tốt nhất, đừng sợ tốn tiền.”
 
Ta nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, nghe tiếng bước chân xa dần của hắn, ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được nữa. Ta dùng hết chút sức lực cuối cùng, nói với Vân Tước vừa hay chạy tới: “Vân Tước, đóng cửa tạ khách đi, ai đến, đều không gặp...”
 
Cả ngày hôm đó, ta mơ mơ màng màng, lúc tỉnh lúc ngủ. Ta làm rất nhiều mộng, dường như đều liên quan đến Vệ Tiềm, nhưng mặt của hắn ta lại làm sao cũng nhìn không rõ. Đây có lẽ chính là điềm báo của lời cáo biệt đi.
 
Không biết đã qua bao lâu, trong lúc mơ hồ ta nghe thấy có người không ngừng gõ cửa.
 
“Thù nhi, ca về với muội rồi, muội khóa cửa làm cái gì?”
 
Nhưng mặc kệ hắn gọi thế nào, ta đều chỉ im lặng. Vệ Tiềm không nhận được hồi đáp, hiểu lầm là ta đang hờn dỗi với hắn, thở dài nói: “Chuyện hôm nay quả thực là ca không đúng, nhưng ca cũng không còn cách nào, đây dù sao cũng là chung thân đại sự của ta mà.”
 
Trong phòng vẫn một mảnh tĩnh mịch như ch e c. Vệ Tiềm cuối cùng hết kiên nhẫn rồi.
 
“Vệ Thù, ngày mai ta đã muốn thành thân, không rảnh nháo với muội! Như vậy đi, chính muội yên tĩnh một chút, thuận tiện dưỡng thân thể cho tốt. Đợi thành thân xong, hai chúng ta lại trò chuyện tử tế, đến lúc đó muội muốn cái gì, ca bù đắp cho muội là được!”
 
Tiếng bước chân lại một lần nữa xa dần. Ta tự giễu lắc lắc đầu. Ca, ta đã từng nói, hôm nay là lần cuối cùng. Giữa chúng ta, không còn lần sau nữa rồi...
 
Sáng sớm hôm sau, Vệ phủ chiêng trống rợp trời, vô cùng náo nhiệt. Nhưng không một người nào phát hiện, ngoài cửa sau đậu một cỗ hỉ kiệu không mấy bắt mắt. Dưới sự đỡ đần của Vân Tước, ta không thèm quay đầu lại chui vào kiệu. Ta không biết đường phía trước là tốt hay xấu, nhưng ta nghĩ, thế nào cũng sẽ không tồi tệ hơn hiện tại nữa...
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo