Lên Nhầm Kiệu Hoa Với Tỷ Tỷ - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
3.
Hắn ta vừa kéo dài thời gian tra hỏi, vừa âm thầm cử người báo tin cho Hoắc Lẫm.
 
Ta là người thấy Hoắc Diễm cưỡi ngựa đuổi đến trước. Ta cuống quýt đẩy Đào Sương ra ngoài cổng thành: "Tỷ mau chạy đi! Muội chặn hắn cho!"
 
Thế nhưng hai tên lính đã chặn trước mặt Đào Sương, ta lại quýnh quáng quay đầu nhìn Hoắc Diễm, thì trán đâm sầm vào một lồng ngực cứng như đá. Ngẩng đầu nhìn lên, chính là Hoắc Lẫm với khuôn mặt trầm như nước, ánh mắt lạnh tựa đầm băng.
 
Ta sợ tới mức run bắn cả người. Hoắc Lẫm hỏi ta: "Nàng cùng tiểu muội đi ra ngoài thành làm gì?"
 
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Diễm cũng ghìm ngựa lại, chạy đến trước mặt Đào Sương hỏi: "Phu nhân, nàng định đi đâu vậy?"
 
Đào Sương vẫn rất thản nhiên: "Ta và tỷ tỷ chỉ muốn ra ngoài thành thắp hương thôi, hai người vội vàng chạy đến đây như vậy làm gì? Sợ chúng ta bỏ trốn sao?"
 
Hoắc Diễm sững người, nhìn sang Hoắc Lẫm. Sắc mặt Hoắc Lẫm sầm xuống, nhìn tên lính giữ cửa.
 
"Tướng quân, tiểu nhân nghe thấy phu nhân nói muốn đi Tô Châu ạ."
 
Trời đất ơi! Cái tên lính này tai thính đến thế sao? 
 
Chẳng qua vì quá phấn khích nên ta có thì thầm to nhỏ với Đào Sương một câu, tỷ ấy cũng đã ngăn ta ngay lúc đó rồi mà.
 
Ánh mắt Đào Sương lạnh lùng: "Cho dù ngươi nghễnh ngãng, nhưng mắt ngươi để đâu? Ngươi nhìn xem chúng ta như thế này giống đi xa lắm sao?"
 
Hoắc Lẫm thấy trên người ta và Đào Sương đến một cái tay nải cũng không có, dường như đã tin, bèn hỏi ta: "Sao đột nhiên lại muốn ra ngoài thành thắp hương? Lại còn không mang theo nha hoàn hay phủ đinh đi cùng?"
 
Mồ hôi lạnh của ta chảy ròng ròng. Không được, ta không thể làm liên lụy tỷ tỷ.
 
Ta ấp úng nói: "Ta... ta thấy chàng buổi tối "không làm ăn gì được" nên nghĩ là sức khỏe chàng có vấn đề, bèn rủ tiểu muội đi cùng ra ngoài thành để thắp hương cầu phúc cho Tướng quân..."
 
Lời vừa dứt, không khí đột nhiên im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
 
Binh lính và người qua đường đều sợ tới mức không dám thở mạnh, lén lút quan sát sắc mặt đen như đít nồi của Hoắc Lẫm. 
 
Hoắc Diễm lại càng dùng ánh mắt thương hại nhìn ca ca mình.
 
Hoắc Lẫm nghiến răng, lạnh lùng nói với ta: "Phu nhân lại đi đồn đại về ta như thế sao?"
 
Ta: "..."
 
Đào Sương nháy mắt với ta. Ta phồng má tức giận nói: "Thì vốn dĩ chàng có..."
 
Hoắc Lẫm cúi đầu hôn lấy môi ta, chặn đứng tất cả những lời còn lại trong miệng ta. Đây là lần đầu tiên Hoắc Lẫm hôn ta trước mặt mọi người, ta xấu hổ đến mức đờ người ra.
 
"Chỉ là phu nhân đang giận dỗi rồi nói lẫy với ta thôi." Chàng nói. "Không cần đi thắp hương nữa, về phủ!"
 
Đào Sương gật đầu, trên đường về phủ ra hiệu cho ta chọn ngày khác để trốn tiếp.
 
Nhưng tin đồn quả thực lan nhanh như gió. Sau bữa tối, Hoắc mẫu còn gọi phủ y đến xem bệnh cho Hoắc Lẫm. 
 
Sắc mặt Hoắc Lẫm đen kịt: "Sức khỏe con rất tốt." Nói xong liền lôi tuột ta vào phòng.
 
Hoắc Lẫm nén giận hỏi ta: "Dựa vào đâu mà bảo ta không được?"
 
Ta chột dạ cứng cổ cãi: "Không viên phòng thì chẳng phải là không được sao."
 
Hoắc Lẫm dường như giận quá hóa cười, chàng đưa tay vuốt ve mặt ta: 
 
"Vốn dĩ là vì xót nàng chịu không nổi nên không nỡ chạm vào nàng. Nàng thì hay rồi. Nếu hôm nay không dùng hành động để chứng minh, thì chưa qua một đêm, cái tin đồn ta bất lực sẽ truyền khắp kinh thành mất."
 
Ta ngửi thấy mùi nguy hiểm, lùi lại một bước, cố gắng giữ khoảng cách với chàng: "Thế... chàng định làm thế nào?"
 
"Đương nhiên là bây giờ viên phòng luôn."
 
Ánh mắt Hoắc Lẫm nóng bỏng mãnh liệt, chàng bế thốc ta lên rồi đi thẳng về phía giường. Ta chưa kịp phản ứng thì chàng đã dứt khoát đặt ta xuống lớp nệm gấm, cơ thể nóng hổi cũng áp sát theo sau. 
 
Yết hầu chàng chuyển động một cách khó khăn, giọng khàn đặc: "Ngoan, giúp phu quân cởi đồ ra."
 
Ta bắt đầu thấy hoảng: "Bây giờ ta chưa muốn viên phòng."
 
"Tại sao?"
 
"Bởi vì... bởi vì chàng nói ta chịu không nổi, thì chắc chắn là ta chịu không nổi rồi. Ta không muốn tự tìm khổ vào thân đâu. Ngày mai ta sẽ nói với tất cả mọi người là phu quân ta siêu lợi hại, chẳng có vấn đề gì hết, thế là tin đồn tự khắc tan biến thôi."
 
Ánh mắt Hoắc Lẫm rực cháy, đầu ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn cánh môi ta, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc: "Nói muộn quá rồi. Bây giờ nàng có không chịu nổi thì cũng phải cố mà chịu thôi."
 
Bàn tay to lớn của Hoắc Lẫm khóa chặt cằm ta, cúi đầu hôn xuống. Không còn là nụ hôn dịu dàng như trước nữa, mà tràn đầy tính xâm lược. 
 
Chàng nghiền nát đôi môi ta, lưỡi cũng mạnh mẽ cạy mở hàm răng ta. Ta bị chàng hôn đến mức đầu óc choáng váng, sức lực trên người như bị chàng hút cạn, chỉ biết hé môi để mặc chàng hoành hành.
 
Cho đến khi Hoắc Lẫm cởi bỏ xiêm y của ta, bàn tay to nóng bỏng mơn trớn trên eo ta, cơ thể mềm nhũn của ta đột nhiên cứng đờ, vội vàng quay đầu né tránh: "Ta thực sự không muốn mà."
 
Nụ hôn của Hoắc Lẫm rơi trên má ta, sau đó chàng giữ mặt ta lại, buộc ta phải đối diện với chàng: "Là vì... vẫn còn đang nung nấu ý định bỏ trốn sao?"
 
Ta sững người, đôi mắt tự giác mở to: "Ta không có. Chàng đừng có nói bậy."
 
Hoắc Lẫm trầm giọng hỏi: "Thế câu "Tỷ mau chạy đi, muội chặn hắn cho" là ý gì hả?"
 
Thấy mặt ta hiện rõ bốn chữ "Sao chàng lại biết?", Hoắc Lẫm véo mặt ta một cái: "Giọng nàng to thế, ta muốn không nghe thấy cũng khó. Nói đi, tại sao lại muốn lén bỏ trốn cùng muội muội?"
 
Ta đúng là muốn ch ết quách cho xong, nhưng nhất định phải lấp liếm chuyện này cho qua: 
 
"Bọn ta thực sự không định trốn mà. Tại thấy Hoắc Diễm cưỡi ngựa hùng hổ quá, cứ như sắp làm hại muội muội ta đến nơi, ta cuống quá nên mới bảo muội ấy chạy đi."
 
Hoắc Lẫm nhìn chằm chằm vào mắt ta: "Lời này là thật?"
 
"Thật mà, thật mà."
 
Hoắc Lẫm dường như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là ta hiểu lầm rồi. Có điều Hoắc Diễm sẽ không làm hại muội muội nàng đâu, hắn chỉ là ham chơi chút thôi, nhưng dạo này ta thấy hắn khá nghe lời muội muội nàng đấy. Thế nên nàng đừng lo cho họ nữa, yên tâm cùng phu quân viên phòng đi."
 
Vẫn phải viên phòng sao?
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo