Lên Nhầm Kiệu Hoa Với Tỷ Tỷ - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.
Thôi được rồi. Ai bảo Hoắc Diễm chỉ nghe lời Đào Sương ở ngoài mặt, sau lưng lại lén nuôi đàn bà làm khổ tâm tỷ tỷ ta. 
 
Ta cứ coi như "nợ em anh trả" vậy, nhất định phải bắt Hoắc Lẫm làm ta vui vẻ một chút mới được.
 
Thế nhưng, khi ta đang tràn đầy mong đợi thì thứ ta cảm nhận được không phải niềm vui mà là... đau. Sau một khoảnh khắc ngỡ ngàng, ta đau đến mức thét lên thành tiếng. 
 
Dù Hoắc Lẫm đã nhanh tay bịt miệng ta lại, nhưng tiếng hét cao vút của ta vẫn khiến chàng khựng người run lên một cái.
 
"Không được kêu." 
 
Giọng Hoắc Lẫm trầm đục, nửa dỗ dành nửa ra lệnh. 
 
Cơ bắp toàn thân chàng căng cứng, những đường gân xanh nổi lên dọc theo cổ tay đến tận cánh tay. Chàng nhìn ta bằng đôi mắt đen sâu thẳm, hơi thở nóng hổi và nặng nề, dường như đang dốc hết sức để kìm nén điều gì đó.
 
Ta đau đến mức nước mắt sinh lý trào ra, thút thít: "Đau quá, đau quá..."
 
Trong mắt Hoắc Lẫm thoáng qua một tia do dự, nhưng chàng vẫn không chịu buông tha cho ta. Chàng khẽ hôn đi những giọt lệ trên hàng mi ta, trầm giọng dỗ dành: "Lần đầu của nữ nhi đều như vậy cả, lát nữa nàng sẽ thấy vui thôi."
 
Nghĩ đến việc Đào Sương cũng nói chuyện này rất vui, ta bèn tặc lưỡi: Được rồi, tin chàng một lần vậy.
 
...
 
Tin đúng rồi. Lúc vui nhất, ta cảm thấy xương cốt toàn thân như nhũn ra hết cả. Ta đã nếm được vị ngọt nên muốn làm thêm lần nữa.
 
Hoắc Lẫm lại như bị "ông đồ già" nhập thân, nghiêm giọng dạy bảo ta: 
 
"Phu nhân, nàng phải biết kiềm chế ham muốn, chứ không được để ham muốn điều khiển mình. Sau này ba ngày một lần, không được tham lam quá độ."
 
Mấy chuyện khác quản thúc ta thì thôi đi, đến chuyện này mà chàng cũng muốn quản ta sao? Ta đúng là lần đầu thấy kiểu người cổ hủ như Hoắc Lẫm đấy.
 
Cũng may ta chẳng định sống với chàng cả đời. Ta ngáp một cái rồi bảo: "Vậy thì được thôi."
 
Ngày hôm sau, ta đi tìm Đào Sương để bàn chuyện bỏ trốn.
 
Giọng điệu của Đào Sương không mấy lạc quan: "Hiện giờ binh lính giữ thành đều đã nhẵn mặt hai ta, nếu muốn ra khỏi thành thì phải cải trang thật khéo, hoặc nhờ đoàn thương buôn che mắt, trong thời gian ngắn e là khó đi được."
 
"Nhưng cứ nghĩ đến việc Hoắc Diễm có người đàn bà khác ở bên ngoài, ta nhìn hắn thôi đã thấy buồn nôn rồi, nói chi đến chuyện đêm hôm còn phải chung giường."
 
Ta xót tỷ tỷ, trong lòng vô cùng phẫn nộ: "Thế thì tỷ đuổi hắn ra ngoài đi, không cho hắn ngủ chung giường với tỷ nữa!"
 
"Hắn mà không nghe lời, tỷ cứ dùng roi quất hắn như trước kia ấy."
 
Đào Sương lắc đầu: "Trước kia ta dùng roi là để đốc thúc hắn học hành, người nhà hắn đều ủng hộ ta. Nếu bây giờ ta vì chuyện người đàn bà bên ngoài mà đánh hắn, ta mang danh ghen tuông là chuyện nhỏ, chỉ sợ tiếng xấu đồn xa sẽ liên lụy đến muội, đến cha mẹ và cả các chị em họ trong nhà nữa."
 
Tỷ tỷ đã quen thói nhìn xa trông rộng, lo trước tính sau, chưa bao giờ dám tùy tiện làm theo ý mình. 
 
Ta sợ tỷ uất ức trong lòng, bèn nũng nịu: "Vậy thì đừng nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, hai ta ra bờ hồ ngắm hoa cho khuây khỏa đi."
 
Đào Sương đồng ý. Hai chúng ta dắt theo nha hoàn đi ra ngoài phủ.
 
Bên bờ hồ khá náo nhiệt, người ngắm hoa, kẻ bày hàng quán, lại có người đang thả diều... Đào Sương và ta đang sóng vai ngắm hoa, bỗng nhiên từ phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.
 
Đào Sương kinh hãi thét lên một tiếng, thân hình đổ nhào về phía trước, "tùm" một tiếng ngã xuống hồ, nước bắn tung tóe. Ta ngẩn người ra một lúc, rồi vội vàng đưa tay kéo Đào Sương dưới nước lên.
 
Đào Sương ướt sũng từ đầu đến chân, tóc tai rũ rượi bết chặt vào mặt, trông vô cùng nhếch nhác. Lúc này, một thiếu nữ mặc đồ màu trắng, tay cầm con diều, khẽ khàng xin lỗi:
 
"Ta vừa mải chạy thả diều quá, không cố ý đụng trúng tỷ đâu."
 
Đào Sương nhìn chằm chằm vào mặt cô ta, lạnh giọng: "Là cô? Cô cố ý."
 
Ta nhìn gương mặt lạ lẫm đó: "Ả là ai vậy?"
 
Đào Sương ghé sát tai ta thì thầm: "Là người đàn bà mà Hoắc Diễm nuôi bên ngoài đấy."
 
Ta giật mình kinh hãi. 
 
Thiếu nữ kia nhẹ mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ đố kỵ: "Ngày hôm đó quả nhiên tỷ đã nhìn thấy ta. Ta cố ý thì đã sao nào? Cái loại con gái nhà buôn thấp hèn lại còn õng ẹo như tỷ, căn bản không xứng với Hoắc Diễm ca ca. Chính tỷ đã phá hoại ta và Hoắc Diễm ca ca!"
 
Sắc mặt Đào Sương trầm xuống: "Cô vô cớ làm ta bị thương, lại còn mở miệng thóa mạ ta, ta phải đưa cô lên quan."
 
Đào Sương đưa tay định túm lấy cánh tay ả. Nhưng tay vừa chạm vào áo ả, người ả bỗng ngửa ra sau, thét lên một tiếng rồi ngã nhào xuống nước. Ả vùng vẫy kịch liệt dưới hồ, khóc lóc kêu cứu ầm ĩ.
 
Ngay sau đó, một bóng người nhanh chóng nhảy xuống nước bế ả lên. Là Hoắc Diễm. Ả nép chặt vào lòng Hoắc Diễm, ngước đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ kinh hoàng chỉ vào Đào Sương:
 
"Hoắc Diễm ca ca, người phụ nữ này đẩy ta xuống nước, tỷ ấy muốn dìm ch ết ta, ta sợ lắm."
 
Hoắc Diễm nhìn theo ngón tay ả hướng về phía Đào Sương, bỗng chốc ngẩn người.
 
Không ngờ người đàn bà kia lại đổi trắng thay đen, vừa ăn cướp vừa la làng như vậy.
 
Sắc mặt Đào Sương lạnh lùng: "Cô đừng có nói bậy! Rõ ràng là cô đẩy ta xuống hồ, lại còn nhục mạ ta, rồi tự mình nhảy xuống để vu oan cho ta!"
 
Người đàn bà kia như bị kinh động, lại càng rúc sâu vào lòng Hoắc Diễm: "Ta không có, Hoắc Diễm ca ca huynh phải tin ta, ta với tỷ ấy không oán không thù, hơn nữa ta không biết bơi, sao ta có thể đem mạng sống ra để hại tỷ ấy được cơ chứ..."
 
Hoắc Diễm khẽ nhíu mày, đặt ả xuống: "Ta đương nhiên tin nàng, nhưng phu nhân của ta cũng sẽ không vu oan cho nàng. Chuyện này lát nữa hãy nói, nàng về thay đồ đi kẻo cảm lạnh."
 
Dứt lời, Hoắc Diễm đi đến trước mặt Đào Sương, nắm lấy tay tỷ ấy: "Phu nhân, tay nàng lạnh quá, ta đưa nàng về thay đồ." Nói xong liền bế thốc Đào Sương lên.
 
Giọng Đào Sương lạnh nhạt: "Thả ta xuống, ta tự đi được."
 
"Nàng đi chậm, ta bế nàng đi cho nhanh."
 
Hoắc Diễm vừa dứt lời, người đàn bà kia bỗng "bạch" một tiếng ngã lăn ra đất. Hoắc Diễm thấy vậy lại buông Đào Sương ra, vội vàng đỡ ả dậy: 
 
"Minh Chiêu, nàng không sao chứ?"
 
Hóa ra ả tên là Minh Chiêu.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo