6.
Sau khi băng bó vết thương xong, ta thấy cần thiết phải giải thích một chút: "Ta không cố ý đổ tội cho ả, là ả ngáng chân ta trước. Nếu ta không làm mình bị thương, ả mà bị thương tay thì ả sẽ quay lại đổ tội cho ta ngay."
"Ừm, ta thấy rồi, nên ta mới bảo cô ta đi."
"Chỉ là cái chiêu "thương địch một trăm tự tổn một ngàn" này của nàng... đúng là ngốc thật."
Ta đâu có ngốc. Ta chính là biết cái lão già Hoắc Lẫm kia thế nào cũng đi ngang qua hành lang này, nên mới căn đúng thời điểm để chọc giận Minh Chiêu đấy chứ.
Thế nhưng ta không ngờ rằng, Hoắc mẫu lại đến xin tha cho Minh Chiêu: "Minh Chiêu nói với ta rồi, là nó không cẩn thận làm Đào Lạc ngã nên Đào Lạc mới bị thương tay. Nó đã biết lỗi rồi, con đừng đuổi nó đi. Ta rất thích con bé, ta muốn giữ nó lại."
Giọng Hoắc Lẫm trầm thấp uy nghiêm:
"Hôm nay cô ta có thể không cẩn thận làm thương tay phu nhân của con, ngày mai có thể không cẩn thận làm thương chỗ khác của nàng ấy.
Con không thể để phu nhân của con lâm vào cảnh hiểm nghèo được. Hôm nay cô ta nhất định phải đi."
Hoắc mẫu lộ vẻ không vui:
"Thế con cũng không thể chỉ nghĩ cho mỗi Đào Lạc, con cũng phải nghĩ cho Hoắc Diễm nữa chứ.
Minh Chiêu từng cứu mạng Hoắc Diễm, hai đứa nó cũng nói chuyện hợp ý nhau, giờ Minh Chiêu bị ép hôn, ta định bảo Hoắc Diễm nạp Minh Chiêu làm thiếp."
Ta lén nhìn sang Hoắc Lẫm, rất sợ chàng sẽ mủi lòng.
Hoắc Lẫm trầm tư một lát: "Vậy mẹ đi thương lượng với Hoắc Diễm đi. Nhưng nếu Minh Chiêu đã gả cho Hoắc Diễm, thì sau này cũng không được phép lại gần phu nhân của con."
Hoắc mẫu thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì được."
Ta không kìm lòng được mà lên tiếng: "Hoắc Diễm đã cưới muội muội con rồi, sao có thể nạp thiếp được nữa?"
Hoắc mẫu sững người, hỏi ngược lại ta: "Sao lại không thể? Hiện giờ nội vụ trong phủ đều do con quản, nếu Hoắc Diễm nạp thiếp, con còn phải đích thân đứng ra lo liệu cho nó đấy."
Ta nén giận: "Con sẽ không bao giờ đứng ra lo liệu chuyện đó cho hắn đâu. Cha con giàu có như thế cũng chỉ cưới một mình mẹ con thôi. Từ tận đáy lòng, con khinh thường những kẻ nam nhân tam thê tứ thiếp."
Lời vừa dứt, không khí bỗng im lặng đến đáng sợ. Hoắc mẫu nhìn ta với vẻ không tin nổi, giọng bà hơi trầm xuống: "Vậy sớm muộn gì Hoắc Lẫm cũng phải nạp thiếp, lúc đó con định làm thế nào?"
"Thế thì hòa ly, tốt nhất là hòa ly ngay bây giờ."
Hoắc mẫu quát lớn: "Hoang đường! Sao con có thể nói ra những lời hoang đường như vậy chứ! Lúc trước ta thấy con hiền thục nết na nên mới dạm hỏi cưới con về."
Ta đang định cãi lại thì Hoắc Lẫm đã nắm lấy bàn tay không bị thương của ta, nói:
"Con sẽ không nạp thiếp đâu. Phu nhân của con còn nhỏ tuổi, mẹ đừng làm nàng ấy sợ."
Hoắc mẫu sốt ruột: "Con chỉ có một mình con bé sao mà đủ được?"
"Con nói đủ là đủ. Hơn nữa, lúc trước khi cha nạp thiếp, chẳng phải mẹ cũng rất buồn sao? Lúc đó con không đủ sức để bảo vệ mẹ, chỉ có thể nhìn mẹ đau lòng, nhưng bây giờ, con sẽ không để phu nhân của con phải buồn lòng."
Hoắc Lẫm khẽ mơn trớn mu bàn tay ta. Lòng bàn tay chàng vừa to vừa ấm, khiến lòng ta bỗng thấy bình yên lạ thường. Ta lén nhìn sang Hoắc Lẫm, chàng cũng vừa hay nhìn ta, rồi khẽ mỉm cười: "Đời này có phu nhân là đủ rồi."
Hoắc mẫu im lặng một lát, giọng hơi khàn: "Vậy chuyện của hai đứa mẹ không quản nữa, mẹ đi tìm Hoắc Diễm đây."
Hoắc mẫu vừa đi, Hoắc Lẫm đã nhìn ta bằng ánh mắt rực cháy, khẽ thì thầm: "Không được nhắc đến hai chữ hòa ly nữa. Chúng ta đã bái thiên địa, vậy thì kiếp kiếp đời đời phải làm phu thê."
Ta gật đầu lấy lệ: "Biết rồi, bây giờ ta phải đi thăm muội muội ta đã."
Khi ta đi tìm Đào Sương, thì thấy Hoắc mẫu, Minh Chiêu và cả Hoắc Diễm đều ở đó.
Hoắc Diễm thần sắc kích động: "Con sẽ không nạp Minh Chiêu làm thiếp đâu!"
Hoắc mẫu sững sờ: "Thế con muốn cưới con bé làm bình thê?"
Hoắc Diễm cạn lời: "Mẹ đang nghĩ cái gì thế? Con chỉ coi Minh Chiêu là bạn tốt thôi, con không có thích nàng ta, người con thích chỉ có phu nhân của con thôi."
Tất cả những người có mặt đều ngẩn tò te.
Minh Chiêu không cam tâm hỏi: "Hoắc Diễm ca ca, chẳng lẽ huynh đối với muội không có chút tình cảm nam nữ nào sao?"
Hoắc Diễm trả lời dứt khoát: "Không có."
"Vậy tại sao huynh lại đối tốt với muội như thế? Huynh dạy muội cưỡi ngựa, cùng muội ngắm hoa, đưa muội đi thả diều, mỗi lần gặp đều mua đồ ăn ngon cho muội..."
Hoắc Diễm biểu hiện thản nhiên: "Ta làm những việc đó là vì nàng từng cứu mạng ta, lại là muội muội của Minh Triệt. Minh Triệt giờ không còn nữa, ta vì nể tình bạn thân của huynh ấy nên mới muốn chăm sóc nàng thêm một chút."
Minh Chiêu bỗng đỏ hoe mắt, nước mắt lưng tròng: "Nhưng mà muội thích huynh rồi. Muội nằm mơ cũng muốn được gả cho huynh."
Hoắc mẫu xót xa nắm lấy tay ả: "Đừng khóc, để ta nói với nó. Hoắc Diễm, hiếm có khi Minh Chiêu chân thành yêu thích con như vậy, con cứ nạp con bé vào cửa đi."
Thái độ Hoắc Diễm kiên quyết: "Đời này con chỉ cưới một người vợ duy nhất, mẹ đừng ép con nữa."
"Nhưng chẳng phải con luôn chê Đào Lạc quản con quá nghiêm sao? Giờ cưới một người hợp tính hợp nết với con chẳng phải tốt hơn sao?"
Hoắc Diễm vội vàng nhìn sang tỷ tỷ ta: "Phu nhân, nàng đừng nghe mẹ ta nói bậy nhé. Ta chưa bao giờ chê nàng quản nghiêm cả. Ta... ta cực kỳ thích được nàng quản thúc đấy!"
Tỷ tỷ ta nghe đến đây thì cũng hiểu ra mình đã hiểu lầm Hoắc Diễm.
Tỷ ấy hiếm khi dịu giọng lại: "Thế sao ngày nào chàng cũng trưng bộ mặt lạnh lùng đó với ta?"
Hoắc Diễm ngượng ngùng gãi đầu: "Thì... trước đây ta cũng khá ngông nghênh, đột nhiên cái gì cũng phải nghe theo nàng, ta thấy mất mặt nên mới muốn ra vẻ một chút."
"Thế chàng thật sự không muốn cưới một người cái gì cũng biết chơi cùng chàng sao?"
"Không muốn. Thật ra lúc trước nghe đồn nàng rất ham chơi, ta còn lo sau khi cưới chỉ coi nàng như muội muội thôi. May mà lời đồn có sai lệch." Hoắc Diễm vẻ mặt đầy may mắn.
Ta và tỷ tỷ ăn ý nhìn nhau một cái. Ta không biết tỷ tỷ đang nghĩ gì, nhưng ta có cảm giác mình vừa bị chê bai một cách vô cớ.