7.
Hoắc Diễm nhìn sang Minh Chiêu: "Chuyện nàng làm bị thương tay tẩu tử, rồi đại ca ta bắt nàng rời khỏi phủ ta đã biết rồi. Nếu nàng muốn, nàng có thể tiếp tục ở lại căn nhà bên ngoài kia, nhưng ta phải nói rõ với nàng, ta giúp nàng chỉ vì tình bằng hữu mà thôi."
Minh Chiêu ngước đôi mắt đẫm lệ: "Vậy thì... cảm ơn huynh."
Minh Chiêu rời đi ngay trong đêm.
Đào Sương giữ ta lại trong phòng, tỷ ấy nhìn bàn tay quấn băng gạc của ta, chưa kịp mở lời nước mắt đã rơi: "Đồ ngốc này, sao lại vì muốn đuổi ả ta đi mà để mình phải chịu khổ thế này?"
Ta nhẹ nhàng lau nước mắt cho tỷ tỷ: "Thì ả ta tâm cơ sâu sắc như vậy, ngoài cách này ra muội thực sự không nghĩ ra cách nào khác để đuổi ả đi. Mà nói đi cũng phải nói lại, vẫn là tại hai anh em nhà họ Hoắc không chịu tin chúng ta vô điều kiện, nếu không muội cũng chẳng phải chịu cái tội này."
Đào Sương thở phào một hơi: "Vì thế ta quyết định rồi, đợi vết thương trên tay muội lành hẳn, ta sẽ lấy danh nghĩa về thăm nhà để đưa muội về."
"Đến lúc đó, nếu họ đồng ý hòa ly thì hòa ly; không đồng ý thì chị em mình cứ đi ngao du sơn thủy, đừng để họ tìm thấy."
Mắt ta sáng rực lên: "Thế thì vết thương của muội phải nửa tháng nữa mới khỏi, hay là đợi tỷ hết cảm lạnh rồi chúng ta đi luôn đi!"
Ba ngày sau, ta đề nghị với Hoắc Lẫm chuyện về quê thăm nhà. Hoắc Lẫm nhìn vết thương trên tay ta: "Đợi nàng khỏi hẳn, ta lấy thông hành lệnh rồi cùng Hoắc Diễm đưa hai nàng đi, coi như là về lại mặt."
Theo lý mà nói, thành thân ngày thứ ba phải về lại mặt. Nhưng vì Giang Nam và kinh thành đường sá xa xôi nên đã lược bỏ công đoạn này.
Ta lừa Hoắc Lẫm: "Nhưng ta và tiểu muội chưa bao giờ xa nhà lâu như vậy, bọn ta đều rất nhớ nhà rồi. Cứ để bọn ta về trước, sau này chàng và Hoắc Diễm đến đón bọn ta về sau nhé."
Hoắc Lẫm vuốt ve mặt ta: "Vậy về đến nhà nhớ viết thư cho ta."
Ta đồng ý. Và ta cũng viết thật. Vào ngày thứ mười sau khi về nhà, ta và Đào Sương mỗi người gửi cho Hoắc Lẫm và Hoắc Diễm một bức thư hòa ly.
Cha mẹ lúc đầu phản đối chuyện bọn ta hòa ly vì thấy nhà họ Hoắc gia thế tốt. Nhưng khi bọn ta kể về những vết thương đã phải chịu, cha mẹ lập tức đồng ý ngay.
Cha ta bảo: "Ở nhà chưa bao giờ phải chịu khổ, gả đi rồi lại phải chịu khổ sao? Thế thì hôn nhân này nhất định phải ly!"
Nhưng cha ta cũng chỉ nói miệng cho oai thôi.
Năm ngày sau, khi Hoắc Lẫm và Hoắc Diễm đuổi đến nhà, cha ta lập tức sai người tìm ta và Đào Sương về.
Ta chẳng hay biết gì, vừa bước vào cửa nhà đã vừa nói vừa khoa tay múa chân với Đào Sương:
"Tỷ tỷ, hôm nay muội gặp ông thầy kể chuyện ở trà lâu, giọng nói siêu hay luôn."
"Còn mấy anh chàng ở rạp hát cũng lợi hại lắm, cơ ngực của họ còn biết nhảy múa bùm bùm nữa. Tỷ nói xem nếu muội nuôi mấy anh chàng đẹp trai đó cùng một lúc thì sao nhỉ..."
"Đào Lạc!"
Cha ta đột nhiên quát lớn cắt ngang lời ta. Ta và Đào Sương nhìn theo tiếng gọi, lúc này mới phát hiện Hoắc Lẫm và Hoắc Diễm đều đang đứng cạnh cha ta. Sắc mặt Hoắc Lẫm trầm mặc nhìn chằm chằm ta.
Nhưng cha mẹ ta đều không biết ta và Đào Sương đã tráo đổi chồng cho nhau.
Thế là ông đẩy ta đến trước mặt Hoắc Diễm và nói:
"Đào Lạc chính là cái tính ham chơi như thế đấy. Vì vậy con phải đối tốt với nó một chút, nếu không dù con có cam đoan thế nào ta cũng không cho con cơ hội nữa đâu."
Hoắc Diễm sững người, đổi chỗ với Hoắc Lẫm: "Đại ca à, nhạc phụ bảo huynh đối tốt với tẩu tử một chút kìa."
Cha ta mặt đầy ngơ ngác: "Đào Lạc chẳng phải phu nhân của con sao? Sao lại biến thành tẩu tử rồi?"
Hoắc Diễm đi đến trước mặt Đào Sương: "Đây mới là phu nhân của con, kia là tẩu tửcủa con."
Cha ta thất sắc kinh hãi: "Đây là Đào Sương mà, hai đứa nhầm hết rồi!"
Hoắc Lẫm nhìn ta cười nói: "Không nhầm đâu, con biết nàng ấy là Đào Lạc, và cũng biết nàng ấy là phu nhân của con."
Ta rất kinh ngạc: "Chàng biết ta là Đào Lạc từ bao giờ?"
"Từ ngày đầu tiên nàng định bỏ trốn ấy."
Hoắc Lẫm thì thầm vào tai ta: "Chủ mẫu nhà ai lại đi rêu rao cái chuyện "khó nói" đó ra ngoài chứ."
Chàng nắm lấy tay ta xem xét: "May mà không để lại sẹo."
Ta rút tay lại, thẳng thắn nói: "Nhưng ta muốn hòa ly."
"Tại sao?"
"Bởi vì người ta muốn gả là một người ham chơi thú vị như đệ đệ chàng, chứ không phải một ông đồ cổ hủ ăn cơm ngủ nghê đều một đống quy tắc như chàng."
Hoắc Lẫm sững người.
Hoắc Diễm thì cuống quýt xua tay: "Tẩu tử à, tẩu đừng có ý định gả cho đệ nữa nhé, đệ chỉ yêu mỗi tỷ tỷ của tẩu thôi. Đại ca à, huynh cũng sửa cái tính đó đi, không là tẩu bị huynh dọa chạy mất đấy."
Ánh mắt Hoắc Lẫm sâu thẳm: "Vậy nếu không bắt nàng theo quy tắc nữa, để nàng ở trong phủ cũng tự do tự tại như ở nhà, liệu có thể không hòa ly không?"
Ta ngẫm nghĩ một lát, cực kỳ nghiêm túc hỏi: "Thế ở nhà ta có thể nuôi một đống nam nhân đẹp trai, về phủ chàng chàng cũng cho ta nuôi chứ?"
"Có thể."
Tất cả chúng ta đều sững sờ.
Không thể tin được Hoắc Lẫm lại đồng ý một yêu cầu hoang đường như vậy.
Hoắc Lẫm đột nhiên cúi người ghé sát, môi dán vào tai ta thì thầm: "Bất kể phu nhân thích kiểu nam nhân thế nào, ta đều có thể nỗ lực đóng giả làm kiểu đó."
Hơi thở của chàng làm tai ta nóng bừng: "Ta không tin."
"Vậy tối nay thử nhé?"
Ta bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Hoắc Lẫm vừa kể chuyện vừa cho cơ ngực "nhảy múa".
Sự tương phản cực lớn đó làm ta vô cùng mong đợi: "Cũng được."
Hoắc Diễm nghe vậy mừng rỡ: "Phu nhân, tẩu tử đã đồng ý không hòa ly với đại ca ta rồi, nàng cũng không được hòa ly với ta đâu đấy. Hơn nữa Minh Chiêu đã rời kinh rồi, trước khi đi nàng ta thừa nhận hôm đó cố ý đẩy nàng xuống nước, bảo ta thay mặt nàng ta xin lỗi nàng."
Giọng Đào Sương nhàn nhạt: "Xem biểu hiện của chàng đã, cũng xem cả biểu hiện của đại ca chàng nữa, vì ta và muội muội đã hẹn rồi, chỉ gả cùng một nhà thôi."
Hoắc Diễm tràn đầy tự tin: "Cái đó thì ta hoàn toàn làm được. Chỉ có đại ca ta thôi... Đại ca à, huynh phải cố lên nhé."
Hoắc Lẫm và Hoắc Diễm tạm thời ở lại nhà ta.
Và Hoắc Lẫm thực sự đã thay đổi. Buổi sáng ta ngủ đến khi tự tỉnh, chàng cũng không trách mắng mà còn ân cần giúp ta mặc đồ rửa mặt.
Những món ta muốn ăn, chỉ cần ta nói một tiếng là chàng sẽ chuẩn bị ngay.
Ta mua son phấn, lụa là châu báu, chàng cũng không chê ta xa xỉ, ngược lại còn cùng ta chọn mẫu mã và tích cực trả tiền. Ngay cả chuyện trên giường cũng bỏ luôn cái quy tắc ba ngày một lần kia.
Điểm không tốt duy nhất là chàng quá hay ghen.
Mỗi khi ta khen nam nhân khác, đêm đó chàng nhất định sẽ khiến ta "vui vẻ" đến mức chỉ có thể nhớ đến một mình chàng.
Nhìn bộ chăn nệm luôn ướt đẫm, ta vừa thẹn vừa giận vùi mặt vào lòng Hoắc Lẫm: "Là chàng làm ta thành ra thế này, chàng không được cười nhạo ta giống như trẻ con đâu đấy..."
Hoắc Lẫm nhìn ta cười khẽ, trìu mến hôn lên làn môi, giọng nói trầm thấp đầy tình tứ: "Sao ta lại cười nàng chứ. Là vì phu quân lợi hại nên nàng mới có thể biến thành trẻ con. Ở bên ta, nàng mãi mãi có thể là một đứa trẻ."
"Chúng ta làm thêm lần nữa nhé..."
Thêm lần nữa thì thêm lần nữa. Bởi vì chúng ta đều rất yêu đối phương. Cũng giống như Đào Sương và Hoắc Diễm đều rất yêu nhau vậy.
Tạ ơn trời đất, vận mệnh đã để ta và tỷ tỷ lên nhầm kiệu hoa, nhưng lại gả đúng lang quân như ý.
[HOÀN]