Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại tôi chợt vang lên một tiếng, là tin nhắn thường ngày của Bùi Tụng Thanh.
Vì cậu ấy hay bỏ bữa nên tôi yêu cầu mỗi ngày khi ra nước ngoài phải gửi ảnh ba bữa cơm về làm báo cáo.
Tôi nhìn tin nhắn “Em ăn đầy đủ rồi” trong khung hội thoại, đột nhiên như có tia sáng lóe qua đầu.
“Không phải là thích.”
Tôi nhìn Bùi Yến Lễ, chưa bao giờ thấy bản thân lại tỉnh táo như lúc này.
“Trước kia em đối với anh, chỉ là ngưỡng mộ và khát vọng.”
Ngưỡng mộ thành tựu và địa vị của anh, khát vọng bản thân cũng có thể trở thành người như anh.
Ở cái tuổi nhạy cảm và hoang mang ấy, cái tên “Bùi Yến Lễ” như động lực giúp tôi tiến về phía trước.
Tôi của năm đó ngây ngô nghĩ rằng đó chính là thích, vì ai cũng như vậy.
Dù sao thì khi ấy, Bùi Yến Lễ là nhân vật nổi tiếng trong trường, thích anh ấy dường như là điều đương nhiên.
Nhưng khi bị anh ấy từ chối, phản ứng đầu tiên của tôi lại là cảm thấy mất mặt.
Như vậy, không phải là thật sự thích.
Bùi Yến Lễ khẽ cười, vẻ mặt như có chút an lòng.
“Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ...” Tôi khựng lại một chút, trong đầu hiện lên dáng vẻ Bùi Tụng Thanh cụp mắt im lặng trong buổi tiệc hôm nọ, sau khi bị vợ chồng nhà họ Bùi lạnh nhạt.
Trong khung cảnh tiệc tùng đông đúc như vậy, tôi lại không hiểu sao cảm thấy cậu ấy như thể bị bỏ rơi một mình.
Tôi cúi mắt, nhẹ nhàng nói:
“Bây giờ, tôi chỉ thấy xót cho Bùi Tụng Thanh.”
“Vậy, đó là thích sao?” Tôi hỏi anh ấy.
Chưa đợi anh ấy trả lời, tôi đã tự hiểu ra.
“Chính là thích.”
Tôi thích Bùi Tụng Thanh.
“Ừ.” Thấy tôi đã hiểu rõ, Bùi Yến Lễ gật đầu hài lòng, rồi lấy ra một chiếc chìa khóa đưa cho tôi.
“Mật mã cửa phòng vẽ chắc em biết rồi, đây là chìa khóa căn phòng trong cùng.”
“Anh không vào nữa, em tự vào xem đi.”
Tôi nhận lấy chìa khóa, xuống xe bước vào phòng vẽ.
Phòng vẽ của Bùi Tụng Thanh tôi không phải chưa từng đến.
Đã vài lần tôi đến thăm đúng lúc cậu ấy đang vẽ.
Tôi bất ngờ xuất hiện làm cậu hoảng hốt, vội che tấm toan vẽ, nhưng không giấu nổi tôi cứ nhảy tới nhảy lui.
“Họa sĩ nhỏ vẽ gì đấy?” Tôi rõ ràng đã nhìn thấy một góc bức tranh, nhưng vẫn cố tình hỏi.
Cuối cùng, Bùi Tụng Thanh cũng buông xuôi, để tôi nhìn thấy rõ bức tranh đó.
Là tôi.
Nhưng tôi vẫn cố trêu: “Đây là ai thế?”
Cậu ấy không nói, nhưng vành tai lại dần đỏ lên.
Cuối cùng vẫn đưa tay chỉ tôi.
[Là chị.]
Tôi cắm chìa khóa vào, đẩy cửa căn phòng trong cùng của phòng vẽ.
Kéo rèm cửa ra, ánh nắng lập tức tràn ngập cả căn phòng, chiếu sáng lên bức tường đầy ắp những “gương mặt tôi.”
Ngẩng đầu nhìn…
Cả một bức tường, toàn bộ đều là tranh vẽ tôi.
14
Vài ngày sau, bà Tần Lệnh Nghi trở về nước, việc đầu tiên chính là đề nghị ly hôn với ông Cố.
Tôi đứng ngoài phòng sách, nghe bên trong tiếng cãi vã không ngừng, cuối cùng là bà Tần Lệnh Nghi chiếm thế thượng phong.
“Khi hai nhà định liên hôn, tôi đã nói rất rõ ràng, tôi chỉ sinh một đứa con để thừa kế sản nghiệp, bất kể là trai hay gái.”
Bà Tần Lệnh Nghi ngồi trên sofa, khí thế bức người.
“Bao năm qua, tôi tự thấy bản thân đã đối xử với nhà họ Cố là tận tình tận nghĩa. Những tiểu tam, con riêng bên ngoài của anh, tôi đều mắt nhắm mắt mở, xem như giữ thể diện cho anh.”
“Nhưng Cố Quân, anh đối xử với con gái tôi thế nào hả?”
Ông Cố không nhịn được, nhỏ giọng phản bác: “Tôi có làm gì Quan Chi đâu mà…”
“Đúng, anh không làm gì nó.” Bà Tần gần như bật cười vì tức.
“Nhưng anh lấy tư cách gì mà trao những thứ lẽ ra thuộc về con gái tôi, cho con riêng?”
“Anh nói vì sự phát triển của hai nhà, muốn Quan Chi kết hôn với nhà họ Bùi, tôi đã đồng ý.”
“Thế giờ anh làm cái gì? Định sau khi gả đi thì gạt bỏ Quan Chi, nâng đỡ con riêng của anh lên à?”
Bà Tần đập bàn một cái.
“Tôi nói cho anh biết, Cố Quân, con gái tôi do tôi vất vả sinh ra, không phải để nhà anh tùy tiện gả đi làm vợ hiền dâu thảo cho người khác!”
“Nếu anh vẫn còn thiên vị cái đứa con riêng kia, vậy thì ly hôn đi. Nhà họ Tần tôi không nuôi nổi tôi và con gái tôi chắc? Cố Quan Chi đổi tên thành Tần Quan Chi nghe vẫn hay như thường.”
“Chỉ không biết, mấy chuyện năm xưa anh làm bên ngoài mà bị phanh phui, liệu Tổng giám đốc Cố đây còn có thể đứng vững trong công ty nữa không!”
Nói xong, bà Tần Lệnh Nghi vứt đơn ly hôn xuống bàn rồi đứng dậy bỏ đi, nhưng vừa mở cửa liền thấy tôi đang đứng ở cửa.
“Quan Chi!” Ông Cố nhìn thấy tôi như thấy cứu tinh.
“Con mau khuyên mẹ con đi, sao có thể nói ly hôn là ly hôn được…”
“Được thôi.” Tôi cười, chưa để ông nói hết câu đã ngắt lời.
“Muốn con khuyên mẹ đừng ly hôn cũng được, vậy cha hãy chuyển cho con 10% cổ phần dưới tên cha đi.”
“Con!” Ông Cố suýt nữa tức đến phát bệnh.
“Không phải chỉ là 5% cổ phần sao? Cha không chuyển cho Cố Nghiên nữa là được, tài sản của cha sau này đều là của con…”
Tôi lắc đầu: “Con không tin.”
Ông Cố nghiến răng: “Được, vậy cha chuyển cho con 10% cổ phần.”
“Nhưng con phải nghe lời, ngoan ngoãn kết hôn với nhà họ Bùi. Dù sao Bùi Tụng Thanh là một đứa câm, cha vẫn thích Bùi Yến Lễ hơn…”
Tôi lại lắc đầu: “Không được, nhất định phải là Bùi Tụng Thanh.”
“Cố Quan Chi!” Ông Cố đột nhiên cao giọng: “Con là hòn ngọc quý của cha, chẳng lẽ cha lại hại con sao?”
“Từ nhỏ đến lớn, con muốn gì cha không chiều? Con gái nhà người ta ai được sống tự do như con?”
“Tự do?” Tôi thấy thật nực cười.
“Nhưng thưa cha, tự do đi xuống không phải là tự do.”
“Điều con cần là quyền lực.”
Con cần cái quyền được nói “không”, cần quyền lực để đi lên, cần quyền được làm chủ cuộc đời mình.
Nói xong, tôi cười tươi rói đưa túi hồ sơ trên tay cho ông.
“Cuối năm kiểm tra sổ sách công ty, con phát hiện một vài vấn đề nhỏ. Không lớn lắm, nhưng con vẫn giữ lại một số bằng chứng. Trong này có vài dự án là do Cố Nghiên phụ trách, chừng này chắc đủ để đưa nó vào tù rồi.”
“Có đưa Cố Nghiên vào hay không, là tùy lựa chọn của cha đấy cha à.”