Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Hôm đó Bùi Tụng Thanh về nước, tôi đích thân ra sân bay đón cậu.
Sau đó lập tức đưa cậu đi làm tóc, thay bộ lễ phục tôi đã chuẩn bị sẵn.
Từ đầu đến cuối, Bùi Tụng Thanh đều mang vẻ mặt ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Cho đến khi xe dừng trước cửa khách sạn.
[Chúng ta tới đây làm gì vậy?]
"Tham dự tiệc đính hôn."
[Tiệc đính hôn của ai?]
Tôi không trả lời nữa.
Đẩy cửa bước vào, khách mời đã đến gần hết, đều là người quen của hai nhà họ Bùi và họ Cố.
Cuối cùng Bùi Tụng Thanh cũng dần nhận ra có gì đó không ổn.
Một người bạn quen thấy tôi bước vào liền cười tươi chúc mừng, tặng quà:
"Chúc mừng đính hôn nhé, hai người cuối cùng cũng có kết quả tốt rồi!"
Bùi Tụng Thanh ngơ ngác nhận lấy hộp quà, mở ra nhìn một cái, suýt nữa bị mấy cây vàng bên trong làm lóa cả mắt.
Người tặng quà cũng thực tế, tặng toàn vàng nguyên chất, còn khắc tên tôi và Bùi Tụng Thanh lên từng thanh. Duy có cái hình trái tim to đùng ở giữa là hơi… sến.
Thấy Bùi Tụng Thanh đang sững sờ định từ chối, tôi liền giành lấy hộp vàng.
"Anh ấy không thích nhận thứ lộ liễu thế này. Sau này tặng quà cứ tặng thẻ thôi, kín đáo một chút."
Nghe vậy, người bạn kia cạn lời.
"Cố Quan Chi, cô có lòng tham cũng đừng bôi nhọ thanh danh của họa sĩ lớn nhà chúng tôi chứ!"
"He he, có sao đâu, sau này tặng cho anh ấy chẳng phải cũng chính là tặng cho tôi à?"
Một giây… hai giây…
Cuối cùng Bùi Tụng Thanh cũng phản ứng lại, tiệc đính hôn này là của anh và tôi.
[Quan Chi!]
Lần đầu tiên tôi thấy tay anh ký hiệu gấp gáp đến thế.
"Xúc động quá à? Hiểu mà, chuyện đáng mừng chứ sao."
Anh lắc đầu lia lịa.
[Không được, chị nên đính hôn với anh trai em mới đúng.]
"Sao chứ? Tôi đâu có thích anh ta."
Nghe vậy, Bùi Tụng Thanh hơi sững lại, rồi tiếp tục ra hiệu.
[Quan Chi, chị nên ở bên một người… bình thường.]
Anh dừng một chút, rồi lại tiếp tục.
[Em là người câm, không xứng với chị.]
[Chúng ta không thể đính hôn được.]
Bạn đứng cạnh tôi tò mò hỏi: "Cậu ấy nói gì thế?"
"À, anh ấy bảo không muốn đính hôn."
Nói xong tôi không buồn nhìn nét mặt bạn tôi đang cứng lại, tiếp tục:
"Không muốn đính hôn, chắc là muốn kết hôn luôn đó mà."
"Tôi thì làm được gì, đành đồng ý vậy."
Bạn: "…Cậu chắc là cậu ấy nói thế không?"
"Làm sao giả được chứ?"
Bạn tôi bán tín bán nghi rời đi.
Lúc này Bùi Tụng Thanh đã gấp muốn chết.
Tôi mặc kệ, cầm ly rượu đi chào hỏi khách khứa.
Thế là mọi người đều thấy Bùi Tụng Thanh đi theo tôi, tay ký hiệu lia lịa như đang làm phép, mặt sốt ruột như sắp khóc đến nơi.
Mà tôi thì dứt khoát nhắm mắt, không nghe không nghe!
"Cậu chủ út nhà họ Bùi sao thế?"
"Chắc vui quá vì đính hôn với người mình thích ấy mà."
"Đúng rồi, nghe nói hai người là thanh mai trúc mã, tình cảm từ nhỏ."
"Không phải sao? Cùng bị bắt cóc hồi nhỏ nữa, định mệnh rồi còn gì!"
Nghe đến đây, Bùi Tụng Thanh càng lo lắng hơn.
Cuối cùng, tôi bị anh làm phiền quá nên kéo thẳng vào phòng nghỉ.
"Không muốn đính hôn, là vì không thích tôi à?"
Anh lập tức lắc đầu.
"Nói dối. Không thích tôi thì mới không muốn đính hôn chứ gì!"
Anh lại lắc đầu như trống bỏi.
"Thế giờ sao? Tiệc đính hôn đã tổ chức rồi, nếu cậu nói không thích tôi thì tôi sẽ thành trò cười của cả thành phố N này mất."
"Bùi Tụng Thanh, cậu biết tính tôi mà. Tôi sợ nhất là mất mặt đấy."
"Nếu cậu không đính hôn với tôi, sau này tôi sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa."
"Không nói gì đúng không? Được, từ giờ chúng ta cắt đứ… ưm…"
Bùi Tụng Thanh quá lo, liền cúi đầu hôn tôi.
Cảm nhận được đôi môi ấm áp, tôi cười thỏa mãn, lập tức phản đòn, đẩy anh vào tường hôn lại.
Cuối cùng, chính người chủ động lại là người ngại đỏ mặt trước.
Nhưng tôi thì không định buông tha anh.
"Vậy giờ em muốn đính hôn với tôi chưa?"
Tôi nhìn anh, má đỏ ửng vì thiếu oxy, không kiềm được mà trêu thêm câu:
"Nếu em còn nói không muốn, tôi sẽ đi tìm anh trai em…"
Chưa nói xong câu đã bị anh chặn lại.
Một lúc sau, anh buông tôi ra, mặt vẫn đỏ, ánh mắt thì vừa bất đắc dĩ lại vừa ngọt ngào.
Cậu dịu dàng lau khóe môi cho tôi, rồi ra hiệu:
[Quan Chi.]
[Em không biết nói chuyện.]
"Tôi biết mà, tôi thích em như vậy đấy."
Tôi không hề để tâm.
"Mấy bức tranh trong phòng vẽ của em, tôi đều xem rồi, kể cả cái tường trong cùng ấy."
Bùi Tụng Thanh lập tức cứng người, ánh mắt né tránh.
"Vẽ đẹp lắm, tôi thích lắm." Tôi mỉm cười.
"Thật đấy."
Nói rồi, tôi bỗng tò mò:
"Năm đó tôi nhờ em đưa thư tình cho anh trai em, lúc đó em nghĩ gì?"
"Ghen à? Giận à? Hay hối hận?"
Tôi nhìn anh đầy vẻ mong chờ.
Mấy giây sau, Bùi Tụng Thanh khẽ lắc đầu.
Rồi, trong ánh mắt ngạc nhiên của tôi, anh giơ tay ký hiệu:
[Là ngưỡng mộ.]
Tôi sững người.
Anh bị tôi nhìn đến xấu hổ, ánh mắt bối rối nhìn sang chỗ khác.
Tôi bỗng nhào vào lòng anh, cười hạnh phúc chưa từng có.
"Bùi Tụng Thanh, em thật sự rất thích anh đấy."
Cảm ơn anh, vì đã cho tôi nghe được lời tỏ tình đẹp nhất trên đời này.