Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Tôi bị nhốt trong địa lao suốt một tuần.
Mỗi ngày đều lờ đờ mơ hồ, tỉnh táo chẳng được bao nhiêu. Có người mang cơm tới, tôi chỉ biết bò ra đất mà ăn.
Một tuần sau, tôi được thả ra ngoài
Bởi vì Bạch lão đại nói đã tìm được nội gián.
Nội gián là Trần Ân.
Tôi có chút kinh ngạc.
Bạch lão đại xoa xoa mặt tôi:
“Cô biết tôi phát hiện ra hắn bằng cách nào không?
Tôi lướt Douyin, thấy một cô gái mà trước đó tôi bảo hắn xử lý, lại đang lù lù xuất hiện trên clip. Cô bảo tôi, người đã bị chôn mà giờ lại có thể xuất hiện trên mạng là sao?”
“Tôi cho người lục soát xe hắn, tìm ra cái này, tiếc là không có thẻ nhớ.”
Là… điện thoại tôi!
“Hắn bị cô gái mà chính mình tha chết hại chết, chắc giờ có hối cũng muộn rồi ha?”
Tôi được thả ra, được nuôi dưỡng bên cạnh Bạch lão đại.
Trần Ân bị nhốt vào thủy lao.
Khi tôi đến thăm anh ta, người anh đã bị ngâm đến nỗi chỉ còn nửa mạng.
“Trần Ân.”
Cuối cùng anh cũng mở mắt:
“Cô tới làm gì?”
Tôi ngồi xổm xuống, giọng nghẹn lại:
“Anh xấu quá, sao không bật dậy đánh tôi nữa? Mau tỉnh lại đi.”
“Hơ…” Anh nhếch mép cười yếu ớt. “Đánh không nổi nữa rồi, đi đi.”
Tôi không nấn ná, đi ra ngoài.
Vừa bước ra liền đụng ngay Bạch lão đại.
“Vào chào tạm biệt tổ trưởng à?”
“Tôi xem anh ta chết chưa thôi.”
“Ồ? Chết hẳn chưa?”
“Gần rồi, giờ chỉ còn cái mồm là cứng.”
Bạch lão đại ra hiệu, lập tức có người vớt Trần Ân lên, trói lại, quỳ trên mặt đất.
Ông ta đưa cho tôi một lọ chất lỏng trong suốt:
“Cô cho hắn uống cái này đi.”
“Cái gì đây?”
“Axit sunfuric.”
Da đầu tôi bắt đầu tê dại.
Tôi run rẩy đi đến trước mặt Trần Ân. Anh ngẩng lên nhìn tôi, cười lạnh:
“Tới đi, làm chó của người khác thì phải biết cách làm chó, đừng để tôi coi thường cô.”
Chưa dứt lời, miệng anh đã bị khuếch mở bằng dụng cụ sắt.
Tay tôi run rẩy dừng lại giữa không trung.
Nhưng giây sau, Bạch lão đại đã trực tiếp nắm lấy tay tôi, dốc cả chai vào miệng anh.
Khói trắng lập tức bốc mù mịt.
Tiếng gào thét bị xé vụn thành hàng vạn mảnh, mỗi một âm thanh đều như xuyên thẳng vào tim tôi.
“Thấy chưa? Đây là kết cục của kẻ phản bội tôi.”
Tất cả những người có mặt đều sợ đến nín thở, không dám phát ra một tiếng.
Xong việc, Bạch lão đại dẫn tôi trở lại phòng ông ta.
Ông ta lột quần áo tôi, bàn tay thô ráp vuốt ve những vết thương chi chít trên người tôi:
“Trách tôi, lúc đó ra tay hơi nặng.”
Tôi rất kháng cự, nhưng không dám tránh.
“Nghe con trai tôi nói, nó có thêm một mẹ kế, tôi thì có thêm một vợ?”
“Nó ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm cô, sao cô với con trai tôi lại thân thế?”
“Xin lỗi!” Tôi quỳ thụp xuống.
“Lúc đó để tiếp cận nó mà không bị nghi ngờ, tôi mới nói dối như thế.”
“Vậy thì biến lời nói dối đó thành sự thật đi, được không?”
Tôi không trả lời, nhưng chủ động nhào tới lấy lòng ông ta.
Hôn được nửa chừng, ông ta đè tôi xuống giường.
Tôi giúp ông ta cởi cúc áo.
Nếu không nhờ cuộc gọi của Bạch Thiếu Lộ, tôi e là đêm nay không thoát nổi.
Bạch Thiếu Lộ lại dọa tự sát.
17
Bạch lão đại vội vã trở về.
Tôi một mình nằm trên giường, bật khóc nức nở.
Nhưng tôi không thể để thời gian trôi qua trong nước mắt.
Tôi bò dậy, thậm chí chưa kịp mặc đồ, chạy đến trước máy tính của Bạch lão đại, mở lên, nhập mật mã.
Mật mã là 1208, do Trần Ân thiết lập.
Khi tôi tới thăm anh trong thủy lao, anh đã nói cho tôi mật khẩu, và nói anh giấu một chiếc USB.
Anh tin rằng tôi sẽ giúp anh hoàn thành chuyện cuối cùng.
Tôi lấy chiếc USB giấu trong nội y, cắm vào, sao chép toàn bộ dữ liệu sao lưu của khu vực.
Sau cùng, tôi mặc lại quần áo, giấu USB vào bộ đồ treo trên cây, chính là bộ đồ Trần Ân mặc khi chết.
Anh nói thi thể của mình sẽ được đưa ra ngoài, sẽ có người tiếp ứng.
Bạch lão đại quay về, nói Tống Thiến đã bỏ trốn, khiến Bạch Thiếu Lộ sụp đổ tinh thần lần nữa.
Ông ta bảo tôi qua trông con trai ông.
Khi tôi đến nơi, tay Bạch Thiếu Lộ lại có thêm một vết cắt.
Anh ta cắt cổ tay.
“Cô ấy chia tay tôi à?”
“Vì sao?”
“Cô ấy nói ba tôi muốn giết cô ấy.”
“Ờ, nếu là tôi, tôi cũng chạy.”
“Tiểu Lạc, ba tôi rốt cuộc làm gì vậy?”
“Trồng chè.”
“Loại chè gì mà cần một đội quân bảo vệ?”
“Sợ người ta cướp chè thôi, giờ lá chè còn bán theo gram.”
Anh ta không nói gì thêm, chỉ nhìn vào những vết sẹo trên người tôi.
“Cô cãi nhau với ba tôi à? Toàn là thương tích thế kia.”
“Không có, chuyện của người lớn, anh không hiểu đâu.”
Anh ta bất ngờ bật cười:
“Tiểu Lạc, cô bẩn thật đấy, giống bạn tôi lắm.”
“Tôi bẩn chỗ nào?”
“Mặt.”
“Cậu mới bẩn, cả nhà cậu đều bẩn!”
Tôi cãi nhau với anh một trận, anh lại đỏ mắt.
“Trông tinh thần cô tốt thật, thật tốt quá.”
“Mẹ nó… đồ thần kinh.”
Tôi hỏi Bạch Thiếu Lộ, trước khi Tống Thiến bỏ đi có nói gì không.
Anh ta bảo, Tống Thiến nói sẽ còn quay lại tìm tôi, rằng cô ấy cứ nhắc mãi về chuyện hai người hẹn đi dạo phố, cả buổi chiều cô ấy đợi mà tôi không đến, cô ấy sẽ quay lại để dạo phố với tôi.
“Cậu có số cô ấy không?” tôi hỏi.
“Có.”
“Có mà còn đòi tự sát?”
“Lần này không phải vì cô ấy.”
Tôi mặc kệ nó vì ai.
Abg là thiếu gia vì yêu mà điên cuồng vì yêu mà sống chết.
Còn tôi là kẻ sống bám vào xác chết, cúi đầu làm chó để cầu được một mạng.
Chúng tôi, vốn không thể đi chung đường.