Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Hôm sau, ban ngày Tống Thiến đến tìm tài liệu, ban đêm lại về khách sạn.
Bạch Thiểu Lộ cũng không bám theo.
Khi Tống Thiến chưa tới, Bạch Thiểu Lộ cứ nhìn tôi đăm đăm như đang ngẩn người:
“Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy cô ấy có chỗ nào đó không giống như trước, lại không biết là khác ở đâu.”
“Tôi nghe xem, khác chỗ nào?”
“Cô ấy rất dịu dàng, trầm lặng, lại xinh đẹp…”
“Bớt khoe chuyện yêu đương lại đi!”
Mẹ nó, tôi ghét nhất cái kiểu được lợi rồi còn giả vờ tỏ vẻ chịu thiệt.
“Nhưng mà lúc tôi nói chuyện với cô ấy trên mạng, cô ấy rõ ràng rất hoang dại, dữ dằn.”
Tim tôi “thịch” một cái, vội vàng cười gượng:
“Chuyện yêu qua mạng mà, gặp mặt ngoài đời ai chẳng giả vờ ngoan hiền một tí. Mạng là chỗ không cần sĩ diện, nhưng gặp mặt thì phải biết giữ thể diện chút chứ.”
Bạch Thiểu Lộ bỗng nhìn tôi rồi cười:
“Thế sao cô không ngại? Tôi bị cô nhìn thấy hết rồi mà cô vẫn bình thản, mặt không đỏ tim không loạn. Nhiều lúc tôi còn thấy cô… giống cô ấy hơn. Giống tới mức tôi có cảm giác thật hơn.”
Tôi hoảng đến mức làm rơi cả cốc nước trong tay.
Anh ta đang nói gì vậy chứ!?
“Anh bị ngược đãi đến nghiện rồi à? Hai chúng ta suốt ngày cãi nhau, mà anh còn cảm thấy ‘có cảm giác’?”
Anh ta cáu kỉnh đá vào sofa: “Tôi cũng không hiểu nổi bản thân.”
“Anh có bệnh thật đấy.”
Tôi mắng xong liền đi mất.
Nhưng anh ta cứ nhìn tôi hoài, cái kiểu nhìn khiến tôi nổi hết da gà, càng lúc càng kỳ lạ.
“Cô không thấy mình cũng có vấn đề à? Trước đây nói tôi sẽ bị Tống Thiến lừa thêm chục triệu, giờ sao lại thân thiết với cô ta rồi còn bênh cô ta nữa?”
“Vì tôi thấy anh bị lừa là đáng đời. Cô ta lừa thêm lần nữa nói không chừng còn chia cho tôi năm trăm vạn.”
Tôi suýt nữa chửi anh ta ngu luôn tại chỗ, còn anh ta thì lại cười.
Cười xong lại thở dài:
“Sao cô lại thích tiền đến vậy?”
Tôi mặc kệ.
Tống Thiến vừa đến, tôi lập tức thì thầm với cô ấy:
“Tôi chịu hết nổi rồi, khi nào thì đưa tôi đi? Bạch Thiểu Lộ bắt đầu nghi rồi.”
“Tôi đến là để nói chuyện đó. Chiều nay tôi hẹn cô đi dạo phố, xe sẽ đợi ở chỗ cũ trước cổng trung tâm thương mại. Tôi sẽ giữ chân anh ta lại, cô cứ lên xe là được…”
“Được.”
Mấy tiếng tiếp theo trôi qua như cả thế kỷ.
Ngay lúc sắp đi, Trần Ân lại tới.
Không chỉ một mình, mà còn dắt theo vài người cầm súng.
Anh ta bảo tôi phải về.
Tôi không còn cách nào để báo cho Tống Thiến.
Kế hoạch lại bị phá. Một cảm giác bất lực bao trùm tôi.
Trên xe, Trần Ân nhiều lần định nói rồi lại thôi.
“Có chuyện gì vậy?”
Anh ta không trả lời.
“Ít nhất cũng cho tôi chuẩn bị tâm lý chứ?”
“Muốn sống thì đừng nói gì cả.”
Lúc này tôi mới để ý, trong xe còn mấy người lạ mặt mang súng.
Ra khỏi thành phố, như thường lệ, anh ta lại bịt mắt tôi.
Ngay lúc đó, anh ta ghé sát tai tôi thì thầm:
“Trong khu có nội gián.”
Tôi hoảng loạn.
Phản ứng đầu tiên là: Có phải là tôi không?
Trên đường về tôi thấp thỏm không yên. Về đến nơi, việc đầu tiên là chạy xuống tầng hầm tìm cái sim cũ chưa vứt.
“Cô tìm gì? Sáng nay Trần Ân đã tới lục rồi.”
“Tất cả đồ đạc đều bị kiểm tra lại rồi.”
Xong rồi.
Sim điện thoại của tôi mất rồi.
Nửa tháng không về, trong tầng hầm nữ sinh mất đi phân nửa. Nghe nói mấy người phản kháng mạnh đã bị bán đi.
Vài cô thấy tôi trở lại thì quỳ xuống dưới chân:
“Tiểu Lạc, chị nhất định có cách mà đúng không? Dẫn bọn em đi cùng với!”
Trên người họ đầy vết thương vì bị chích điện, móng tay còn bị cắm tăm tre vào.
“Cầu xin chị, nói cho bọn em biết phải làm sao mới mở được đơn?”
“Trưởng nhóm nói, nếu không mở được đơn thì sẽ bị bán qua khu đèn đỏ.”
“Bị bán qua đó, mỗi ngày phải tiếp mấy chục tên đàn ông, kinh khủng lắm…”
Nếu là trước đây, có thể tôi sẽ thương hại họ.
Nhưng giờ phút này, tôi chỉ thấy tức giận.
Tôi còn lo chưa xong thân mình đây này.
“Tự lo lấy đi.”
Tôi đá họ ra.
Trần Ân đứng ngoài gọi tôi ra ngoài.
Tôi rút sim khỏi điện thoại, thừa lúc Trần Ân không để ý, lén nhét cái điện thoại xuống dưới ghế xe anh ta.
Đến phòng làm việc của Bạch lão đại.
Vừa vào, ông ta bắt tôi cởi đồ, chỉ giữ lại đồ lót rồi quỳ xuống.
Lạ là Trần Ân cũng bị bắt cởi.
Còn vài người trong nhóm tôi cũng bị gọi tới, toàn bộ đều bị bắt quỳ trần như vậy.
“Ảnh dùng trong mấy vụ lừa đảo của nhóm các người là lấy trên mạng. Giờ chủ nhân ảnh lại xuất hiện ở Miến Bắc. Chỉ thế thôi cũng có thể là trùng hợp. Nhưng cô ta lại biết hết các chi tiết yêu đương, còn quay lại tiếp tục ‘yêu đương’ với con trai tôi. Nực cười không?
Ai giải thích cho tôi xem, mấy đoạn chat kia có mọc cánh bay đi à?”
Xong.
Tôi như thấy trước ngày chết của mình.
Mấy đoạn chat kia chính là tôi gửi đi.
Bạch lão đại cuối cùng vẫn biết tới sự tồn tại của Tống Thiến.
“Ai là nội gián? Không nói à?”
Ông ta kéo một người trong nhóm tôi ra, trói dây quanh mắt cậu ấy, hai đầu dây bị kéo căng—
“Chưa ai chịu nhận à?”
Mắt cậu kia vì dây thít chặt mà đỏ lên, đau đến quằn quại, bị mấy người giữ chặt không cho giãy.
Cả đám khóc lóc cầu xin, nhưng không ai nhận.
Bạch lão đại khoát tay. Người kéo dây lập tức ra sức.
Một con mắt đầy máu bị kéo bật ra, rơi xuống đất theo tiếng hét thảm thiết.
Những năm qua tôi từng thấy không ít cách trừng phạt, nhưng cái này còn ác hơn cả cái chết.
Tôi sợ phát khiếp.
Tới lượt tôi, ông ta đưa tay sờ lên mắt tôi, khiến tôi run cầm cập.
“Đôi mắt đẹp thế này mà bị moi ra thì tiếc thật.”
Ông ta gọi người mang kềm tới.
“Thế thì chỉ còn cách… rút móng tay từng cái một.”
Tôi vừa khóc vừa bò tới xin tha:
“Không phải tôi, tôi không biết gì hết…”
“Tiền là tôi lừa, tôi mà gửi đoạn chat đi thì cảnh sát cũng chỉ cho tôi ngồi tù mục xương thôi…”
Ông ta nâng cằm tôi lên:
“Không phải cô? Cô ở cạnh con tôi nửa tháng, cô gái kia vừa xuất hiện, sao cô không báo? Cô và cô ta cùng phe à?”
Tôi khóc đến toàn thân run rẩy:
“Tôi không có điện thoại liên lạc, hôm qua tôi định nói rồi…”
“Ồ? Ý cô là, cô bị oan?”
Tôi vẫn bị người đè xuống, bắt đầu bị nhổ móng tay út, rồi ngón áp út…
Mỗi lần tôi sắp ngất, họ lại dội nước vào cho tỉnh.
Sau khi bị nhổ 3 móng tay, tôi cuối cùng cũng không chịu nổi mà ngất đi.
Không chỉ tôi, đến Trần Ân cũng chịu không nổi mà ngất theo.
Sau đó tôi bị vứt vào ngục, nửa sống nửa chết, nằm trên giường chờ chết.
Đến chết tôi cũng không biết, sim điện thoại kia rốt cuộc bị ai lấy đi.
Rõ ràng Trần Ân đã kiểm tra rồi.
Anh ta hoàn toàn có thể tìm được, rồi chỉ đích danh tôi là nội gián—
Nhưng sao anh ta không làm vậy?