Luỵ tình - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Chỉ cần Bạch lão đại ra lệnh phong tỏa thông tin, Bạch Thiếu Lộ sẽ không nhận ra tôi.


Lão đại đúng là máu lạnh vô tình, toàn bộ nghiệp báo đều trút lên đầu con trai.


Nghe nói Bạch Thiếu Lộ mắc bệnh tâm lý từ nhỏ.


Để chữa trị, Bạch lão đại không bao giờ nói thật mình làm nghề gì.


Cậu thiếu gia được đưa ra nước ngoài từ bé, vừa học vừa trị liệu.


Đứa con ngây thơ đó còn tưởng ba mình là chủ nông trại bán trà trên núi.


“Tôi nên đóng vai gì?” Tôi hỏi Trần Ân.


“Ra ngoài thì thân phận tự nghĩ, còn hỏi tao?”


Anh ta liếc cái chân bó bột của mình rồi nhìn tôi, ánh mắt đó rõ ràng là: “Chúc may mắn, tự lo đi.”


Tôi…


Mấy tiếng sau, tôi gặp được Bạch Thiếu Lộ.


Tóc xoăn, ngậm điếu thuốc, tay cầm súng chĩa thẳng vào tôi:


“Cô là con chó nào của ông già tôi? Dám nhốt tôi ở đây?”


Rõ ràng là mấy vệ sĩ, bác sĩ trước đó đã bị anh ta đánh chạy mất dép.


Tôi mà nói sai một chữ là lên bàn thờ liền.


Tôi hít sâu:


“Thật ra… tôi là mẹ của cậu.”


Chết thì chết luôn cho rồi.


Trần Ân phía sau tôi sững sờ.


Còn Bạch Thiếu Lộ thì ngớ ra, sau đó bật cười đến ho sặc sụa vì sặc khói.


“Cô bao nhiêu tuổi, mà nhận là mẹ tôi ?”


“Hơn tuổi anh.”


Anh ta nhếch mép:


“Khẩu vị của ông già tôi vẫn vậy, mê nữ sinh tầm hai mươi, vừa trẻ vừa xinh.”


“Cô với ổng làm gì tôi không quan tâm, đừng hòng nhận tôi làm con, cút đi.”


Tôi nghe câu “trẻ với xinh” thấy lòng lâng lâng.


Thế là tôi cười ngọt xớt:


“Tôi không tới để quản anh. Tôi đến để nói: nếu anh dám chết nữa, tôi sẽ đẻ tám đứa, danh chính ngôn thuận thành chính thất, sau đó tiêu hết số tiền vốn là của anh.”


“À đúng rồi, căn phòng anh ở, tôi cũng nhắm rồi, anh chết xong tôi cho thằng cả nhà tôi vào ở.”


Anh ta tức đến mặt trắng bệch:


“Cô ——mơ——đi!”


“Thế à? Hút thuốc từ nhỏ, xác suất ung thư cao lắm đó. Ăn gì cũng nôn, bao tử nát như cám rồi, sống không nổi tới 30 đâu. Tôi thấy mình không mơ đâu.”


“Một con bồ nhí như cô lấy đâu ra gan dám lên mặt với tôi ?”


Bồ nhí?


Xúc phạm vô ích. Tôi miễn dịch.


Tôi bước lên, giật điếu thuốc khỏi miệng anh ta, ném vào thùng rác.


“Hút thuốc là không ngoan, ngủ ngon.”


Về tới phòng, chân tôi run cầm cập.


Brais, cao 1m88, 8 múi bụng, danh bất hư truyền.


Bạch lão đại trông là cái mặt ăn đòn. Con trai ông ta, nhìn… được đấy.


Trần Ân tới gõ cửa, mở miệng câu đầu:


“Gan mày to thật.”


“Tôi với anh cùng thuyền mà, giúp tôi một tay chứ?”


Anh ta hỏi tôi có kế hoạch gì không. Tôi bảo không.


Anh ta chẳng nói gì nữa, chỉ buông một câu:


“Chừng nào Bạch Thiếu Lộ còn sống, hai ta còn tạm an toàn.”


Trước khi đi, anh ta hỏi:


“Chat suốt một năm trời, mày thật sự chưa từng thấy mặt nó à?”


Tôi cười gượng:


“Chắc có gửi ảnh á, mà tôi cùng lúc chat 8 đứa, làm sao nhớ nổi.”


Lừa đảo mà, ai dại để trứng chung một rổ?


“Sao có gửi ảnh mà không có trong nhật ký?”


Tôi giả ngu:


“Không có hả? Chắc nó thu hồi rồi.”


Trần Ân không hỏi nữa, chỉ liếc tôi đầy ẩn ý rồi đóng cửa rời đi.


Còn tôi?


Chân mềm nhũn, suýt ngồi sụp xuống sàn.


Bởi vì…


Tôi không chỉ từng xem ảnh anh ta.


Mà tôi còn biết, anh ta tên là Bạch Thiếu Lộ.

 

9

 

Công việc của tôi từ lừa đảo đã biến thành làm “dì ghẻ ác độc”.

 

Ngày nào tôi cũng kè kè bên cạnh Bạch Thiếu Lộ, theo dõi anh ta ăn gì, làm gì, tâm trạng có bất thường nào không.

 

Anh ta gây sự với tôi, tôi hoàn toàn không bận tâm.

 

Chỉ cần anh ta đừng uống thuốc linh tinh, hay nhảy lầu là tôi coi như hoàn thành nhiệm vụ.

 

Từ chỗ chống đối ra mặt, mấy hôm sau anh ta coi tôi như không khí, mối quan hệ giữa chúng tôi tiến hóa thành… đạo hữu kiểu Phật hệ.

 

Anh ta chơi điện thoại, tôi ngắm cơ bụng.

 

Một lúc sau, anh ta đứng dậy đi vào phòng. Tôi cũng đi theo.

 

Anh ta quay đầu, hỏi:

 

“Cô theo tôi như vậy mỗi ngày không thấy mệt à?”

 

“Tôi chỉ tình cờ muốn ngắm phong cảnh bên đó thôi, ai theo anh chứ, buồn cười.”

 

“Đi vào phòng con trai ngắm phong cảnh, cô không thấy mình buồn cười à, dì ghẻ?”

 

Lần đầu tiên anh ta gọi tôi là “dì ghẻ”, ngữ điệu vừa mỉa mai vừa trào phúng.

 

Tôi nổi da gà, nhưng vẫn không ngăn được bản thân tiếp tục đi theo.

 

Một sáng khác.

 

Bạch Thiếu Lộ vào nhà vệ sinh mãi không ra.

 

Tôi gõ cửa, anh ta bảo đang bận.

 

Nhưng bận đến 10 phút, trong đó lại im phăng phắc.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo