Mách Trước, Yêu Sau - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8


Trước khi vào nhà, tôi kiểm tra lại lần nữa, đảm bảo chiếc cà vạt giấu trong cặp sách sẽ không bị phát hiện.


Sau đó, tôi giơ tay gõ cửa.


Bên trong có người vọng ra tiếng trả lời, kèm theo tiếng cằn nhằn thiếu kiên nhẫn.


"Gõ gõ gõ, đòi mạng à!"


Người ra mở cửa đi dép lê, là mẹ kế của tôi.


Bà ta hừ một tiếng, nói:


"Giờ này mới về, không có cơm cho cô đâu."


Tôi khẽ gật đầu: "Vâng, con trực nhật về muộn, không sao ạ, con không đói."


Đang định về phòng, chưa đi được hai bước đã bị gọi lại.


Ba tôi ngồi bên bàn ăn vẫy tay với tôi: "Tiểu Noãn, lại đây."


Khi ở nhà ba sẽ gọi tôi bằng tên thân mật, nhưng giọng điệu lại chẳng khác nào khi ở trường.


Đúng vậy, ba tôi là giáo viên dạy ở trường.


Chính là người coi trọng kỷ luật, bắt tôi đứng phạt giơ cặp sách ở cửa.


Ba đặc biệt nghiêm khắc với tôi, ở nhà cũng không thiếu những lời phê bình dạy bảo.


Tôi vốn sợ ba, lúc này cũng chỉ có thể gắng gượng bước tới.


Chẳng qua cũng chỉ là trách mắng tôi về muộn, không có quy củ, đều là những lỗi lầm cũ rích.


Tôi cúi đầu nghe một lúc, ba khẽ hắng giọng, đi vào chủ đề chính.


"Chuyện giữa con và Chu Kỳ rốt cuộc là thế nào, ba không hỏi, nhưng con phải hiểu một điều."


Ba nhìn chằm chằm vào tôi, nói: "Ruồi không đậu trứng có vết nứt, một bàn tay vỗ không nên tiếng*."


*Chú thích: Khi có chuyện không hay xảy ra thì thông thường nguyên nhân rắc rối là từ cả hai phía, bạn không nên đổ lỗi cho người khác mà phải tự xem lại bản thân làm gì sai hay có điểm yếu nào khiến người khác có thể lợi dụng.


"Nếu con tập trung tinh thần, dồn hết dồn vào học tập thì dù trời có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến con. Chu Kỳ có nghịch ngợm thế nào, con cứ mặc kệ cậu ta là được, cứ phải đòi đổi chỗ làm gì cho mệt, có thời gian đó chi bằng học thuộc thêm mấy công thức trọng điểm, thành tích của con cũng không đến nỗi giảm sút nhiều như vậy."


"Nói cho cùng, vẫn phải tìm vấn đề ở bản thân mình, tự kiểm điểm nhiều vào, nghe rõ chưa?"


"...Nghe rõ rồi ạ."


Nghe tôi trả lời xong, ba hài lòng tổng kết.


"Chuyện đã đến nước này, cứ vậy đi, tuần sau sẽ có bạn học mới chuyển đến lớp, đến lúc đó ba sẽ xếp con ngồi cùng bàn với bạn ấy, con phải làm gương, dẫn dắt người ta cho tốt."


Ba uống một ngụm nước, đứng dậy vỗ vai tôi.


"Tiểu Noãn, ba là giáo viên, làm gì cũng là vì tốt cho con, con thông minh hiểu chuyện như vậy, chắc chắn sẽ không làm ba thất vọng đâu, đúng không?"


"... "


Theo lẽ thường, tôi nên gật đầu đồng ý, nói phải.


Nhưng bây giờ, tôi lại không thể nào mở miệng được.


Lại là những lời này.


Chỉ vì ba là giáo viên, mà tôi lại học ở trường ba dạy, nên mọi việc tôi làm đều phải tốt nhất.


Thành tích phải xuất sắc, cuộc sống phải chăm sóc bạn bè.


Tôi là công cụ để ba bù đắp những thiếu sót trong công việc, là bộ mặt và tác phẩm sư phạm của ba.


Nhưng dưới điều đó, tôi lại không nhận được sự khích lệ và quan tâm.


Bởi vì là con mình, nên ba có thể tùy ý trách mắng, để răn đe những học sinh khác.


Dù có tổn thương hay buồn bã, cũng sẽ được dạy dỗ rằng người giỏi thì làm nhiều, chịu thiệt là phúc.   


Dùng sự ấm ức của người nhà, để vun đắp cho sự viên mãn của đại cục.


Rất nhiều phụ huynh đều khen ngợi ba, nói ba tận tâm tận lực với nghề, dạy dỗ có phương pháp, chắc hẳn đối với con cái cũng rất nghiêm túc.


Nhưng chỉ có tôi biết, ba không phải là một người cha tốt.


Mệnh lệnh ban xuống, ba chỉ cần tôi tuân theo, không cần biết tôi có đồng ý hay không.


"Lát nữa rửa bát xong thì về phòng ôn bài cho kỹ, cuối kỳ đừng để trượt nữa đấy."


Lời vừa dứt, ba thong thả rời đi.


Còn tôi vẫn im lặng.


9


Trong bếp tiếng nước chảy không đều, tôi xắn tay áo lên, đột nhiên có người đụng vào từ phía sau.


Là mẹ kế.


Bà ta thò đầu liếc nhìn tôi một cái, tặc lưỡi nói: "Tay non choẹt thế này thì  rửa bát sạch kiểu gì, thôi đừng cố nữa, nhìn mà khó chịu."


Vừa nói, bà ta vừa chen lên đẩy tôi sang một bên, giọng hạ thấp:


"Mau về nghỉ ngơi đi, chỗ này cứ để tôi lo."


Tôi ngẩn người: "Dì Hồ...?"


Bà ta lại không nhìn tôi, cứ thế vặn to vòi nước, thoăn thoắt rửa bát đũa.


Dì Hồ mượn tiếng nước che đậy, nói:


"Tiểu Noãn, ba con cũng chỉ là thương con quá nên lo lắng thôi, không có ý gì khác đâu."


Bà bảo tôi trong ngăn kéo tủ đầu giường có bánh quy, điện thoại thì bà để dưới vỏ gối rồi, bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt, nhưng cũng đừng xem lâu quá.


"Cha mẹ nào cũng vậy, đều mong con cái thành rồng thành phượng, con xem em trai con chẳng phải cũng thế sao. Nên con đừng để bụng, nghỉ ngơi một lát cho khỏe, nhé?"


Tôi không phản bác, bỏ qua chuyện em trai mỗi lần thi xong đều có phần thưởng, chấp nhận lòng tốt của bà.


"Vâng, cảm ơn dì Hồ."


Bà thậm chí còn giúp tôi sạc đầy pin điện thoại, có lẽ vì trong điện thoại có ảnh và video mẹ tôi để lại, bà nghĩ vào lúc này, tôi sẽ cần một chút an ủi.


Nhưng bà vẫn nghĩ sai rồi.


Khi mẹ còn sống, cũng chẳng khác gì ba.


Áp lực và sự cạnh tranh khiến mỗi người đều thay đổi đến méo mó.


Tôi không có ai để tưởng nhớ.


...


Ngày đầu tuần đi học, trường phát hai thông báo.


Một là thời gian thi cuối kỳ, hai là lễ kỷ niệm trường sau đó.


Nhưng khi truyền đạt đến lớp, lại có thêm một thông báo nữa.


"Nghe nói chưa, hôm nay lớp mình có học sinh mới chuyển đến đấy."


"Ôi, nam hay nữ, xinh không?"


"Chuyện nhỏ, trên ta có người."


Bạn ngồi bàn trên đảo mắt một vòng, lập tức quay lại hỏi tôi: "Mạnh Noãn, cậu có biết đó là người thế nào không?"


Tôi lắc đầu không nói, dừng bút.


Nhớ lại lời ba nói hôm đó, trong lòng tôi cũng đoán được phần nào, chắc lát nữa sẽ gọi tôi đổi chỗ ngồi thôi.


Chi bằng bây giờ chuẩn bị trước còn hơn.


Chỉ là tôi đã nghĩ ra rất nhiều cách đối phó, nhưng lại không ngờ đến thân phận của học sinh chuyển trường này.


Bóng lưng người trên bục giảng quen mắt, cái tên viết trên bảng đen mạnh mẽ như móng vuốt.


"Chu Thừa Uyên."


10


"Mạnh Noãn, hai em ngồi cùng bàn nhé, chăm sóc bạn mới cho tốt."


Thầy giáo quả nhiên gọi tôi, tôi đành thuận theo.


Chỉ là khi ngồi xuống vẫn còn ngơ ngác.


Lại là anh ta.


Sao lại là anh ta?


Chu Thừa Uyên mặc bộ đồng phục giống hệt tôi, màu xanh trắng, rộng thùng thình.


Bộ dạng hoàn toàn khác với hôm đó, khiến tôi càng thêm khó hiểu.


"Anh..."


"Tôi."


Chu Thừa Uyên cắt ngang lời tôi, khẽ hất cằm, chỉ vào mình nói:


"Tôi là bạn học mới của em, Chu Thừa Uyên."


"Nhưng hôm đó anh..."


Bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm ổn, ngay cả kiểu tóc cũng ra dáng người lớn!


Khí chất hoàn toàn khác biệt so với bây giờ khi anh để xõa tóc xuống.


Tôi lắp ba lắp bắp, vừa khoa tay múa chân mà mãi vẫn không nói ra được đầu đuôi, ngược lại chọc cho Chu Thừa Uyên bật cười.


Anh cầm quyển sách giáo khoa của tiết học này lên, nhẹ nhàng đặt lên tay tôi.


"Chuyện đã hứa với em phải làm được. Chỉ quản lý cậu ta ở nhà thì không có tác dụng, nên tôi đến đây."


Anh đột nhiên hạ thấp giọng, ánh mắt cũng trở nên mập mờ hơn một chút.


"Bảo vệ và giám sát sát sao, tôi ngoan ngoãn như vậy, chuyện em nói trước đó, còn tính không?"


Ký ức ùa về, mặt tôi không khỏi nóng lên.


Người này, sao vừa thay đổi lớp vỏ đã trở nên không đứng đắn như vậy.


Có phải người nhà họ Chu có gen xấu gì không?


"Được rồi, vào học thôi, lát nữa em còn phải dẫn tôi đi nhận sách nữa."


Chu Thừa Uyên thấy vậy liền thôi, mở sách giáo khoa ra ý bảo tôi hoàn hồn.


Khác với động tác thô lỗ của Chu Kỳ, anh ta nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.


"Anh lật quá một trang rồi."


Tôi không nhịn được khẽ nhắc nhở: "Nhẹ thôi, đừng làm nhàu."


Chu Thừa Uyên ra vẻ nghiêm trọng gật đầu: "Ừ ừ, biết rồi biết rồi."


Sau đó, roẹt—


Tôi đã bảo là tôi và đàn ông nhà họ Chu khắc nhau mà!


Sách của tôi!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo