Mách Trước, Yêu Sau - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11


Hai tiết học liền trôi qua, tôi lo lắng thấp thỏm đến khổ sở.


Ngoài vấn đề sách, còn một chuyện quan trọng hơn.


Chính là Chu Kỳ.


Bình thường cậu ta toàn đi học muộn, sớm nhất cũng phải đến giờ thể dục giữa giờ mới tới.


Nhưng hôm nay lại lạ thường.


Trời biết, lúc cậu ta gõ cửa xin vào lớp, đã làm bao nhiêu người há hốc mồm kinh ngạc.


Cậu ta thậm chí còn đi cửa chính!


Mà Chu Kỳ đắm mình trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, mặt mày khó chịu, trừng mắt nhìn tôi.


"Hừ."


Trong số những người có mặt, chỉ có Chu Thừa Uyên là không bị ảnh hưởng, cười híp mắt vẫy tay.


"Chào."


Hiệu quả rõ rệt, ừm, hiệu ứng ngược.


Chu Kỳ ngồi ở hàng sau, ánh mắt nhìn sang càng thêm lạnh lẽo.


Tôi bứt rứt như ngồi trên đống lửa. Không nhịn được chọc chọc vào cánh tay của Chu Thừa Uyên bên cạnh.


"Mặc kệ anh là anh trai gì, anh quản lý cậu ta được không?"


Chu Thừa Uyên tay phải chống cằm, tay trái viết chữ, vừa vặn tay tôi và tay anh chạm vào nhau ở giữa bàn.


Tay áo đồng phục rộng thùng thình chồng chất lên nhau, gần như không có kẽ hở.


Anh liếc nhìn mấy cái, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng khẽ cong lên, nói được.


"Đừng sợ, lát nữa tan học tôi sẽ dạy dỗ cậu ta."


Chu Thừa Uyên hạ thấp giọng, tôi ghé sát lại mới nghe rõ.


Dù sao cũng coi như một lời hứa, cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.


Nếu không với bộ dạng hiện tại của Chu Kỳ, e rằng tôi sẽ không được yên ổn.


Ý nghĩ xấu linh nghiệm ngay lập tức, chuông tan học vừa reo Chu Kỳ đã lao tới.


Cậu ta vỗ mạnh một cái xuống bàn, lực mạnh đến mức mọi thứ dường như đều dịch chuyển một chút.


"Đừng có giở trò ở đây, ra ngoài nói chuyện."


Chu Thừa Uyên duỗi người một cái, bình thản lên tiếng.


Tôi im lặng đứng xem, đang định vỗ tay tán thưởng trong lòng thì cánh tay dài của anh ta hạ xuống, đặt lên gáy tôi.


"Ơ? Tôi cũng phải đi sao?"


Tôi yếu ớt hỏi, ánh mắt của hai người đàn ông nhà họ Chu đồng loạt nhìn sang, đồng thanh nói.


"Đương nhiên rồi."


Chu Kỳ nghiến răng nghiến lợi, còn nụ cười của Chu Thừa Uyên càng thêm tươi.


Tôi tức giận, nhưng lại không nổi giận được, bị túm cổ áo lôi đi.


Vẫn là góc khuất dãy nhà học đó, vòi nước hỏng vẫn khô cạn.


Nhưng tôi lại hận không thể nó đột nhiên nổ tung, nhấn chìm tất cả mọi người.


Như vậy sẽ không phải xấu hổ đối diện ở đây nữa.


Chu Kỳ giành nói trước tất cả, trực tiếp gọi tên tôi.


"Mạnh Noãn."


Cậu ta nhìn xuống tôi từ trên cao, nói:


"Mày sợ tao?"


12


Tôi ngẩng đầu.


Chu Kỳ đứng ngược sáng, cả khuôn mặt chìm trong bóng tối, ánh mắt như có chất rắn, giống như sợi dây thừng thô ráp quấn chặt lấy tôi.


...Ai mà không sợ chứ.


Tôi mím môi, không dám nói thật.


May mà hiện trường còn có người thứ ba.


Chu Thừa Uyên tham gia vào cuộc chiến: "Cậu lại dọa cô ấy rồi."


Chu Kỳ mất kiên nhẫn: "Sao chỗ nào cũng có mày vậy?"


"Tôi chỉ là không chịu nổi cái cách cậu đối xử với cô ấy như vậy."


"Không chịu nổi thì móc mắt ra vứt đi. Chuyện của ông đây và Mạnh Noãn cần mày xen vào?"


Chu Thừa Uyên mỉm cười: "Bây giờ tôi là bạn học của hai người, cũng là anh trai cậu."


Chu Kỳ cười khẩy: "Chỉ là anh họ thôi, Chu Tranh bảo mày đến cho đủ số mày còn tưởng mình là cái thá gì, mau cút đi."


Nụ cười của Chu Thừa Uyên nhạt đi một chút, chậm rãi nói:


"Mạnh Noãn đã mách tôi chuyện của cậu, tôi đã hứa với cô ấy sẽ quản lý cậu."


"Hả? Mách lẻo, cô ta mách ông đây với mày?"


...


Hai người cãi nhau qua lại, không khí ngày càng căng thẳng.


Đánh nhau đi chứ, đừng có chỉ động miệng.


Bởi vì nếu nói tiếp nữa, cái lời ngu ngốc không suy nghĩ hôm đó của tôi sẽ bị lộ ra mất.


Tôi âm thầm cầu nguyện họ đánh nhau, như vậy chắc sẽ không để ý đến tôi nữa.


Đồng thời cũng lùi lại phía sau, định rời khỏi cái nơi thị phi này.


Không ngờ vừa động đậy, hai anh em họ Chu đã nhanh chóng quay đầu lại.


Chu Kỳ chỉ vào anh họ mình, giận dữ hỏi tôi:


"Cậu nói tôi nghe coi, có phải cậu thích anh tôi không?!"


?


Hả????


13


Mặt tôi trắng bệch, một chữ cũng không nói ra được.


Nhưng hai anh em họ Chu này đã quyết tâm, nhất định phải hỏi ra một câu trả lời.


Không ai chịu nhường ai.


Chu Kỳ liệt kê từng việc: "Cậu gọi tên nó, hẹn hò riêng với nó, ngồi cùng bàn, còn xem chung một quyển sách, rốt cuộc mày có phải thích nó rồi không?"


Cái gì mà hẹn hò riêng chứ!


Tôi cũng có tính khí đấy!


"Không có! Không thích..."


Nửa câu sau nhỏ dần, là vì ánh mắt của Chu Thừa Uyên nhìn tôi.


Có vẻ không tin, ngạc nhiên, còn có chút thất vọng và buồn bã.


Cũng phải, trước đó anh ta cũng coi như đã giúp tôi giải quyết vấn đề, tôi dứt khoát như vậy hình như hơi làm tổn thương người khác.


"Vậy trước đây em nói muốn làm vợ tôi, là lừa tôi?"


Aaaa đừng nói nữa!


Tôi lập tức dẹp bỏ sự đồng cảm, gật đầu mạnh, lặp lại lần nữa.


"Xin lỗi, nhưng em thật sự không thích."


Chu Kỳ đứng nghe bên cạnh sắc mặt thay đổi liên tục, lúc lên lúc xuống.


"Cái gì? Mày còn nói với nó những lời đó?! Tao quen mày lâu như vậy còn chưa..."


"Ồ không thích à, cười chết mất, tao đã bảo cái thằng chó Chu Thừa Uyên này không có số hưởng như vậy đâu."


Giọng Chu Kỳ chuyển sang vui vẻ, thậm chí có chút đắc ý.


"Vậy người mày thích là tao, lần này không sai chứ?"


Chu Thừa Uyên khó xử đáp lời: "Sai rồi."


Tôi nghe đến đây, cũng không muốn phát sinh thêm hiểu lầm kỳ cục nào nữa, dứt khoát nói hết.


Tôi lắc đầu, nói với Chu Kỳ:


"Ừ, sai rồi. Tôi cũng không thích cậu."


14


Chu Kỳ không tin.


"Sao có thể?"


Chu Thừa Uyên cười khẩy, chế nhạo cậu ta: "Sao lại không thể, cậu tưởng mình là cái rốn vũ trụ chắc?"


Nhưng lần này Chu Kỳ không đáp trả, mà nhìn chằm chằm vào tôi, nói cậu ta có bằng chứng.


"Chúng ta ngồi cùng bàn, lúc lên lớp hay tan học cậu đều nhắc nhở tôi, còn quan tâm đến việc học của tôi nữa, cậu để ý đến tôi."


Tôi nhỏ giọng giải thích: "Là thầy giáo sắp xếp, thầy nói cậu học sinh như cậu đặc biệt khó bảo, bảo tôi để tâm nhiều hơn."


Chu Kỳ khựng lại một chút, rồi nói tiếp: "Cậu mang bữa sáng cho tôi, còn có đồ ăn vặt nữa, còn giúp tôi dọn bàn, là quan tâm tôi."


"Không phải tôi, là bạn nữ khác nhờ tôi chuyển hộ."


Tôi cũng liệt kê ra mấy người: "Lý Lệ lớp bên cạnh đưa đồ uống cho cậu, Đình Đình lớp bên cạnh nữa thì phụ trách mang bữa sáng cho cậu, còn có mấy em khóa dưới luân phiên mua đồ ăn vặt nhờ tôi để trong ngăn bàn."


Càng nói tôi càng bực, Chu Kỳ tính cách ngông nghênh mà rất được yêu thích, các bạn nữ trong trường đưa đồ cho cậu ta còn có sự phân công hẳn hoi.


Nghĩ đến đây, tôi giơ tay thú nhận một bí mật.


"Trước đây có chị khóa trên nhờ tôi đưa kẹo cho cậu, chị ấy bảo tôi có thể ăn một viên, nhưng tôi đã ăn hai viên, xin lỗi."


Chu Kỳ hẳn là tức giận rồi, mắt cậu ta đỏ cả lên.


"Vậy là cậu ghen vì tôi!"

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo