MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Vào ngày sinh thần của con, ta đã tặng cho Hứa Cẩn Hành rất nhiều sách.

Phần lớn đều là tranh vẽ những cảnh đầy sắc màu, về thế giới bao la bên ngoài.

Những tranh vẽ ấy, thuở nhỏ, chị gái ta từng vẽ tặng ta như một món quà ký ức.

Sau này khi nhiệm vụ hoàn tất, ta không thể mang Hứa Cẩn Hành đi theo, nhưng ta sẽ tìm cách cho con rời đi.

Giữa ta và chị cả trong cung, phân công cực kỳ cụ thể — một người trong bóng tối, một người ngoài sáng.

Chị tạo ảnh hưởng từ hậu cung, ta tìm dấu vết ở nơi đây.

Tin tức đã truyền đến từ nội cung.

Đã có những tín hiệu tích cực.

"Tiểu thư, lão phu nhân truyền người đến Thọ An điện."

Ta buông bút, ánh mắt dừng lại nơi chân dung chị gái trong tranh, rồi khẽ mỉm cười: "Đi, chúng ta đến gặp bà ấy."

Lục Vu lo lắng nhìn ta: " lão phu nhân vốn không ưa các phu nhân , e rằng sẽ lấy cớ này để hạ nhục cô. Trước đây tiên phu nhân khi xuất giá cũng từng bị ức hiếp. Lão phu nhân bảo chân chị ấy to, liền lấy vải ướt quấn chặt, thậm chí nhét mảnh sứ vỡ vào khiến chân chị ấy bầm tím, co rút rất nhanh. Nếu khi ấy không mang thai được tha, e rằng đã thối rữa đến tận xương rồi."

Những chuyện xưa , dù bị  giấu kỹ, nhưng cũng bị mọi người biết và rất sợ hãi.

Ta gật đầu: "Không sao, ta hiểu, ta đã có chuẩn bị."

Vừa bước vào Thọ An điện, ta đã cảm nhận được không khí trầm lặng, nghiêm nghị.

Lão phu nhân ngồi ở vị trí cao, nhắm mắt lại như đang tĩnh tọa, phía dưới đặt một đôi giày ba tấc.

Trên đó có họa tiết sen đôi, khắc tinh xảo.

Bảo mẫu cạnh bà vừa thấy ta đến, liền cúi đầu nheo mắt: "Lão phu nhân, đã đến rồi ạ."

Giọng bà phảng phất mùi trầm: "Họ Từ chúng ta xưa nay không để tâm chuyện này, nhưng ta từng gặp một cô gái trong triều, chân bó sen vàng ba tấc rất đẹp. Nếu ngươi có thể làm được như thế, ta sẽ để Phù Nhi đời này không nạp thêm thiếp. Ngươi nghĩ sao?"

Ánh mắt bà ta nặng trĩu, cứ như đã nắm chắc phần thắng.

Ta thong thả đáp: "Nếu lão phu nhân thật sự thích thế, chi bằng tự mình bó chân thử một lần xem sao."

"Cái... gì?" Giọng bà phát ra như không tin được.

Ta ra hiệu, hai đội nha hoàn đã huấn luyện sẵn sàng lập tức từ sau bước ra.

Hai nha hoàn lực lưỡng tiến lên giữ chặt bà từ hai bên, chẳng mấy chốc đã khống chế được bà.

Giày tất bị tháo ra, chân bà bị trói chặt bằng dây vải, tiếng rên rỉ vang lên đau đớn.

Đám người hầu trong Thọ An điện vội lao đến nhưng đều bị chặn lại.

Ta nâng chén trà nhấp một ngụm rồi nói nhẹ: "À, nhớ là khăn bó chân phải luôn ướt, ngay cả khi ngủ cũng không được tháo. Qua bảy ngày, chân sẽ rữa nát, nửa năm sau sẽ co lại còn ba tấc. Lão phu nhân, bà thấy có được không?"

Bảo mẫu của lão phu nhân liền xông đến, gào lớn: "Ngươi dám vô lễ với lão phu nhân! Ngươi thật bất hiếu!"

Ta lạnh lùng ném chén trà xuống: "Kéo đi."

Chiếc chén rơi xuống đất, vỡ tan thành tiếng to.

"Chờ Hầu gia trở về, ta sẽ bắt ngươi quỳ ở từ đường mà nhận tội với tổ tông!"

À… giờ ta mới nhớ ra, lão bảo mẫu này chính là nhũ mẫu của Hứa Phụ. Bà ta từng đưa ra vô số mưu kế, được cả Hứa Phụ và lão phu nhân sử dụng.

Ta cong môi, nhếch miệng cười lạnh: "Trung thành như thế, chắc ngươi cũng muốn thưởng thức cùng lão phu nhân? Vậy thì lấy khăn bó chân của bà ấy, nhét vào miệng ngươi đi."

Lão bảo mẫu cố lùi lại nhưng vẫn bị giữ chặt, rồi khăn bị nhét vào tận miệng.

Muốn nôn mà không nôn được, gương mặt đỏ bừng, khóe mắt giật giật, suýt nữa thì ngất xỉu.

Trong Thọ An điện, tiếng gào thét và chửi rủa vang lên hỗn loạn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo