MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hứa Phụ quay về nhanh hơn ta dự liệu.

Dung mạo hắn tuấn tú, nhất là khi cười, khiến người ta khó dời mắt.

Nhưng lúc này tóc tai hắn rối loạn, ánh mắt hằn lên vẻ dữ tợn : “Tang Từ, ngươi đang giở trò gì ở đây?!”

Ta khẽ nhướng mày: “Cứ để hắn nếm thử những việc chính hắn từng làm.”

Hắn có lẽ tưởng ta đã phát điên, liền giơ tay định đánh, nhưng Đào Diệp chỉ một chiêu đã chặn lại.

Cuối cùng, Hứa Phụ cũng bị trói chặt, vứt lại bên cạnh lão phu nhân.

Một người kêu rên đau đớn, kẻ còn lại vùng vẫy điên cuồng, thật đúng là ‘hài hòa’, khiến người ta nhìn mà buồn cười.

Ánh mắt ta lướt qua lão phu nhân rồi dừng lại ở Hứa Phụ.

Trong đôi mắt hắn cuối cùng cũng ánh lên vẻ sợ hãi: “Ngươi... rốt cuộc ngươi muốn làm gì với Hứa gia ta?!”

“Ta đến đây để tận diệt dòng tộc các ngươi.”

Lão phu nhân nghe thế cũng nghẹn lời, chỉ run rẩy: “Ngươi... ngươi...!”

Đồng tử Hứa Phụ thoáng co rút, ánh mắt lập tức lạnh như gươm: “Vậy ngươi cũng muốn giết chết A Cẩn sao? Hiện giờ nó là người duy nhất mang cả dòng máu với ngươi.”

Ta đứng dậy, liếc nhìn hắn : “Sau này ta sẽ dâng chiếu lên triều đình Hứa Cẩn Hành sẽ đổi họ mẹ nó.”

Hứa Phụ trừng lớn mắt: “Hoàng thượng sẽ không chấp thuận! Quý tộc trong triều cũng sẽ không để yên!”

Ta bật cười nói: “Chấp thuận hay không... không đến lượt ngươi định đoạt. Ngươi thử đoán xem, ai mới thực sự nắm quyền trong cung này —Đại tỷ, phi tần, hay là một hoàng đế đang u mê?”

Hứa Phụ nghiến răng ken két, giống hệt một con thú sắp chết còn vùng vẫy: “Dù thế nào, A Cẩn vẫn mang dòng máu Hứa gia. Chỉ cần nó còn, con cháu nó sau này vẫn là huyết mạch Hứa tộc!”

“Ngàn năm vạn kiếp sau, còn ai nhớ nổi họ Hứa của các ngươi!” Ta đáp lại.

Họng Hứa Phụ như bị chặn lại, không phát ra được âm thanh nào nữa.

Bỗng hắn bật cười khẩy, ánh mắt khinh thường: “Ngươi đang thay Lương Bảo Thanh báo thù ta sao?”

“Hừ, đàn bà chẳng phải sinh con là bổn phận hay sao? Nếu cô ta chết, thì là số mạng bạc mệnh. Dám làm trái ý ta, chết là đáng!”

Hai tay ta siết chặt lại.

Thì ra mèo mãi vẫn là mèo, chó mãi vẫn là chó, nhưng kẻ làm người... chưa chắc đã là người.

Ta lao tới, vung tay tát một cái : “Ngươi nói... ngươi nói tiếp đi?!”

Không dừng lại, ta tát thêm mấy cái vào mặt hắn.

Đầu Hứa Phụ nghiêng hẳn đi vì lực đánh, má in rõ vết bàn tay, rồi rất nhanh chuyển sang đỏ tấy, sưng vù.

Ta rút dao thủ bên hông, từng bước tiến tới hắn: “Hứa gia các ngươi đã giết bao nhiêu bé gái rồi? Mười tám đứa đúng không? Trong mật thất từ đường còn thờ bài vị  họ. Hay để ta thay trời hành đạo, trừng phạt ngươi mười tám nhát, trả nợ cho họ?”

Lưỡi dao lóe sáng, bén ngót, phả ra sát khí .

Khi lưỡi dao đầu tiên rạch xuống Hứa Phụ, lão phu nhân hét lên một tiếng rồi ngất lịm.

Hắn nghiến răng, nhưng thân thể không chịu nổi, cong lên như tôm bị luộc.

Một đao... hai đao...

Y phục Hứa Phụ rách tả tơi, máu nhuộm đẫm, từng vạt thịt bung ra khỏi thân xác.

Mùi tanh lan tràn khắp Thọ An điện.

Mười tám đao tuy không chí mạng, nhưng từng nhát đều đau tận xương tủy.

Ta vứt dao sang một bên và nói: “Chỉ khi nào ta cho phép, ngươi mới được chết. Hiện tại, sống cho tốt vào, mà chuộc tội với những sinh linh kia.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo