MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Dưới sự hỗ trợ thông tin của ta, Đại tỷ đã có đủ thế lực và nắm những điểm yếu chí mạng để đối đầu với các gia tộc quyền quý trong triều.

Mục tiêu của nàng, chính là nắm trọn quyền lực triều chính, khiến cả hoàng đế cũng phải cúi đầu.

Ngay từ khi còn là phi tần chuẩn bị đăng vị hoàng hậu, nàng đã không ngừng lấy lòng các vị đại thần.

Ban đầu, nàng can thiệp vào chính sự, âm thầm làm suy yếu lòng trung của các quan lại.

Sau đó, nàng trực tiếp ra mặt, tự lập quy tắc, khiến triều thần dần trở nên quen thuộc trước những việc vượt quá khuôn khổ "hậu cung" của nàng, cho đến khi không ai còn dám phản kháng.

Không thể không thừa nhận—nàng đã thành công.

Đại tỷ gạt vị hoàng đế đang suy yếu sang một bên, đường hoàng trở thành người cầm quyền thực sự trong hậu cung và triều đình.

Và thế là nàng cho mời ta vào cung, để chứng kiến vở kịch cuối cùng và cũng là đặc sắc nhất đời nàng.

Khi ta cùng Lục Vu đặt chân đến Dương Tâm điện, nơi ấy yên lặng lạ thường.

Không có thị vệ ngăn trở, cũng chẳng ai dám hỏi han, chúng ta cứ thế bước thẳng vào trong.

Đại tỷ đã ngồi chờ sẵn nơi nội điện. Nàng ngồi trên long sàng, trên người khoác bộ xiêm y lộng lẫy, tóc vấn cao, cài đầy trâm ngọc trai lấp lánh.

Từng lớp rèm lụa xanh khẽ lay động, che khuất bóng người bên trong.

“Nghe nói mỗi ngày ngươi đều đâm Hứa Phụ mười tám nhát?” Nàng nhướng mày, mỉm cười hỏi.

Ta gật đầu.

Đại tỷ thở dài như tiếc nuối: “Không ngờ em gái ta vì muốn giúp ta mà chết trong tay tên khốn khiếp này.”

“Muốn bảo vệ một đóa hoa, thì phải khiến nó ra những cái gai sắc nhọn, rồi đâm vào tay kẻ hái trộm. Cách ngươi làm tuy tàn nhẫn, nhưng ta thích.” Ánh mắt nàng nhìn ta,  “Em, quả thực xứng với danh hiệu đoá hoa gai.”

Ta cong môi cười nhạt. Hoa gai tuy mềm yếu, nhưng có loài có độc, hái sai cách, là họa.

Nhưng, hoa đẹp như vậy… ta vẫn thích.

Bỗng nhiên, người nằm phía sau ho sặc sụa, một bàn tay gầy guộc từ sau  thò ra, như muốn cầu cứu.

Đại tỷ vén rèm, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Gấp gì chứ? Sắp đến lượt ngươi rồi.”

Hoàng đế phải gắng hết sức mới cất được tiếng: “Ngươi… tiện nhân độc ác!”

Đại tỷ đáp, giọng sắc như dao: “Bệ hạ, ngài mất là mất mạng, còn ta… mất cả tất cả! Khi xưa ngài hứa, chỉ cần ta sinh hoàng tử, liền phong ta làm hậu. Vậy mà sau lại tự tay hạ sát con, chỉ vì Trần phi mà ngài yêu quý!”

“Nếu không thể làm hoàng hậu… thì ta sẽ làm hoàng đế.” Giọng nàng lạnh buốt.

Lời nàng vừa dứt, khí thế đột nhiên trầm xuống, như có sóng ngầm cuộn trào.

Hoàng đế nhìn thấy ta đứng bên Đại tỷ, mắt đỏ hoe, cất tiếng run rẩy nhưng nghiêm khắc: “Gia tộc các ngươi...là bọn phản nghịch!”

Ta gật đầu.

Phải, là tạo phản. Thì sao?

 

Đại tỷ liếc nhìn ta, nói với ta: “Hãy về sống cho thật tốt, chăm sóc  hài tử của muôi muôi thật tốt.”

Nàng quay sang Lục Vu, cười nhẹ: “Còn ngươi thì sao? Sau này ngươi định làm gì? Có muốn dạy y thuật không?”

Lục Vu hơi ngẩn người: “Ta… có thể sao?”

Đại tỷ bật cười, giọng rõ ràng: “Sao lại không? Sau khi đăng cơ, ta sẽ cho mở trường nữ học khắp nơi, để các cô nương được học hành, vào triều hay học nghề cũng được. Ta thay đổi được triều đại, nhưng muốn công bằng cho tất cả mọi người là điều khó. 

Nàng ngước mắt, mỉm cười : “Nhưng ta muốn nói với họ—hoa có trăm kiểu nở, ai cũng có cách sống riêng. Ta sinh ra để mang lại tự do.”

Triệu triệu nữ tử trong thiên hạ, từ hôm nay đã có thể viết lại tương lai của chính mình.

Còn tương lai của chúng ta, là cố gắng giúp họ.
<Hết>

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo