Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày liền, Hứa Phụ đều mang theo quầng thâm dưới mắt, dường như chẳng thể thoát khỏi sự quấy nhiễu của tà khí trong tiểu phòng của ta hay trong thư phòng của chính hắn.
Ngay cả trong phủ đệ, lời đồn cũng bắt đầu lan ra rằng tiên phu nhân đã hiện hồn về giữa đêm.
“Phu quân, thiếp có cách khiến tiên phu nhân không đến tìm chàng nữa.” Ta đặt bát canh nóng lên bàn, mỉm cười: “Tỷ ấy vốn là người giỏi giang, muốn đến tìm thì cũng không cần hù dọa người khác như thế.”
Hứa Phụ liếc nhìn ta, ánh mắt sắc lạnh xen lẫn nghi hoặc: “Cách gì?”
Giọng hắn thoáng run, mang theo vẻ căng thẳng chẳng thể che giấu.
“Thiếp muốn vào tiểu phòng của tỷ ấy xem qua một lần.”
Hứa Phụ nhìn chằm chằm ta, hỏi: “Nàng đến đó làm gì?”
“Chỉ là một nghi thức thôi.” Ta ung dung lấy bánh ra, từ tốn xếp từng chiếc một, sắc mặt bình thản.
Vườn Nghi Lan là nơi cư ngụ trước kia của tiên phu nhân – chính thất của Hứa Phụ – và cũng là chỗ ta từng muốn đặt chân vào một lần.
Song người hầu nói rằng sân ấy đã khóa từ lâu, thường ngày không ai được phép bước vào, ngay cả tổng quản cũng không giữ chìa khóa.
Nghe vậy, Hứa Phụ không chút nghi ngờ, chỉ nhợt nhạt gật đầu: “Tùy nàng, nhưng phải cẩn thận.”
Hắn đưa chìa khóa cho ta, ánh mắt đầy dè chừng: “Đừng động vào cây cỏ trong viện.”
Ồ.
Chút dịu dàng này, chỉ là diễn kịch thôi.
Thấy đã đạt được mục đích, ta liền mượn cớ lui ra.
Vườn Nghi Lan đã bỏ hoang đã lâu, cỏ dại mọc đầy, cửa sổ mục nát, nhưng bàn ghế bên trong lại sạch sẽ đến lạ thường.
Ta một mình bước vào, liền trông thấy một chiếc nôi nhỏ được đặt ngay ngắn ở góc phòng, như vẫn đợi chờ chủ nhân trở về.
Đôi giày thêu hoa sen được xếp ngay ngắn, trông cứ như thể người mang chúng vẫn còn sống.
Ánh mắt ta quan xát từ đôi giày sang bộ y phục cũ, bất giác nước mắt rơi.
Những vật dụng ấy như đang thì thầm kể lại từng mảnh ký ức về nàng.
Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng kêu khẽ, nghe như tiếng mèo.
Ta lập tức nép sau bình phong, qua khe hở, nhìn thấy Lục Vu đang chậm rãi tiến lại gần phía sau Hứa Cẩn Hành.
“Thiếu gia, Hầu gia đã cho phép Tang phu nhân lui tới nơi này. E là sau này chúng ta không thể tùy tiện tới đây nữa.”
“Sao ta lại không được vào nhà mẫu thân khi bà ấy đến?”
Là giọng Hứa Cẩn Hành, mang theo oán khí đè nén.
“Bà Lý nói, có vợ mới rồi thì cha sẽ có con mới, còn ta sẽ bị bỏ rơi.”
Lục Vô nhổ nước bọt xuống đất, cười nhạt: “Hừ, bà Lý chỉ là kẻ nhiều chuyện. Thiếu gia đừng nghe lời bà ta. Ta đã hỏi qua về Tang phu nhân, bà ấy tuy không nổi danh hiền đức, nhưng là người có tâm. Trước kia còn bỏ tiền mở trường học cho phụ nữ nữa.”
Giọng nàng có phần khâm phục.
“Nhưng bà nội ta nói, bà Ta là kế thất, sẽ không tử tế với ta con riêng của vợ cả. Người thân thật sự chỉ có phụ thân và bà nội. Còn bà Ta, vốn là người dưng.”
Lục Vu hơi khựng lại, giọng có chút lo lắng: “Lời lão phu nhân... nói vậy e là hơi quá rồi. Nhưng mà...”
Tiếng nói dần xa, ta chẳng còn nghe rõ họ trò chuyện gì nữa.
Ta cúi đầu, ngón tay vô thức siết chặt lấy nhau.
Cớ sao Lục Vu lại nói đỡ cho ta?
Chẳng lẽ vì trong lòng nàng, vẫn còn chút áy náy với hài tử này – đứa con của người phụ nữ mà chính tay nàng từng hại?
Cô gái ấy... rốt cuộc là người thế nào?
Sau khi cả hai đã đi, ta bước ra khỏi bình phong, tiến lại gần giường, khẽ đưa tay lần theo mép tối.
Một tiếng “cạch” vang lên, một chiếc hộp gỗ nhỏ rơi xuống.
Ta mở hộp, rút lá thư ra, nắm trong tay.
Đào Diệp người hầu theo ta từ nhỏ đã chờ sẵn ở cửa hông. Ta trở lại, nhanh chóng đưa thư cho nàng, khẽ nói: “Ta chưa kịp đọc kỹ. Mau mang vào cung. Nhất định phải tận tay giao cho vị phi tần ấy.”