MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta mời mấy vị đạo sĩ về, tiến hành một lễ trấn trạch tại Vườn Nghi Lan.

Sau nghi lễ, Hứa Phụ mới dần thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày liền không còn thấy vong hồn xuất hiện, Hứa Phụ vì thế mà ngày càng tín nhiệm ta hơn.

“A Từ, nàng giúp ta lấy thêm ít hương an thần. Hộp hương trong thư phòng đã dùng hết cả rồi.” Hắn vừa nói, vừa đưa tay xoa trán, cố che đi quầng thâm dưới mắt.

Ta khẽ mỉm cười: “Hầu gia, việc này chỉ cần sai người đến báo là được. Cớ sao ngài phải tự thân đến đây?”

Loại hương đó vốn do ta bí mật điều chế. Hương mùi dịu nhẹ, có thể giúp an thần, nhưng trong đó lại pha thêm dược liệu gây nghiện. Một khi đã dùng quen, nếu ngưng, ắt khó lòng chợp mắt – mà chẳng ai có thể phát hiện ra.

Điều quan trọng hơn là hương ấy có chứa một vị thuốc, khi hòa cùng trúc đuôi phượng trồng trong thư phòng và phòng trà, sẽ âm thầm hóa giải độc dược tích tụ lâu ngày trong thân thể.

Ta lấy một ít hương mới, đưa cho tiểu đồng mang đi.

Hứa Phụ nhìn ta, mỉm cười hài lòng: “A Từ, may mà nàng có ở đây giúp ta lúc này. Bao giờ thì chúng ta nên… động phòng hoa chúc đây?”

Nét cười trong mắt ta dần lạnh đi. Ta xoay người, giả vờ bối rối sợ hãi: “Hầu gia, ngày giỗ của tiên phu nhân đã gần kề, nay không nên… Vả lại, thiếp còn chưa…”

“… sẵn sàng.”

Thấy ta ngập ngừng ngượng ngùng, Hứa Phụ chỉ cười cười, ở lại trò chuyện vài câu rồi mới chịu rời khỏi chính viện.

“Tiểu thư, chúng ta có cần chuẩn bị thêm hương trấn an nữa không?” Đào Diệp khẽ hỏi.

Ta lắc đầu, mỉm cười: “Không cần đâu. Giờ này, hắn đã không thể rời xa mùi hương ấy nữa rồi.”

Đào Diệp khẽ gật đầu.

“Nhân tiện, không cần giở trò gì nữa. Cứ đốt hết những vật dư thừa, chớ để sót lại dấu vết.” Ta dặn dò nàng.

Hiện tại, ta đã nắm được lòng tin của Hứa Phụ, cũng chẳng cần dùng thêm mưu mẹo gì với hắn.

Lúc ban đầu, ta chỉ nghĩ Hầu phủ là một gia tộc quyền quý như bao nhà khác. Nhưng càng tìm hiểu sâu, ta càng nhận ra: các gia tộc lớn trong kinh thành, ít nhiều đều có mối dây ràng buộc.

Hôn nhân – vốn là hình thức liên minh chính giữa họ.

Căn nguyên huyết thống đã đan xen, vận mệnh gắn bó từ bao đời. Từng giọt máu, từng mối hôn phối, đều là những mắt xích không thể dễ dàng tháo bỏ.

Tựa như con rết  – mất chân này còn nhiều chân khác hỗ trợ.

Muốn diệt tận gốc, ắt phải phân rã từng phần một.

Từ những ghi chép và sổ sách mà Hứa Phụ lưu giữ, ta tìm được không ít dấu tích về những gia tộc đó.

Tuy ngoài mặt mâu thuẫn tranh chấp, nhưng kỳ thực ai cũng để  cho mình một con đường lui.

Bởi vì... ai mà không sợ một ngày tai hoạ ập lên đầu mình?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo