MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Việc Hứa Cẩn Hành rơi xuống nước là một tai nạn, nhưng chuyện Lục Vu mất tích suốt mấy ngày sau đó thì tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Lần nữa trông thấy nàng, sắc mắt đã chuyển vàng nhạt, môi dưới tím bầm, còn vương chút máu .

Ta nhìn nàng, ánh mắt phức tạp chưa biết nên vui hay buồn. Lục Vu lại đưa ra một chiếc hộp gỗ, nói khẽ:

“Đây là thứ mà tiên phu nhân nhờ ta trao lại cho cô.”

Ta cầm chiếc hộp, lòng đầy nghi hoặc.

Bên trong là một las thư giống hệt mảnh giấy ta từng tìm thấy trong Vườn Nghi Lan, ghi chép các mối quan hệ ngầm giữa những gia tộc quyền quý, bao gồm cả tội danh phản nghịch như nuôi tư binh, che giấu kho báu – mỗi một dòng đều như lưỡi kiếm kề cổ các nhà đó.

Tim ta chợt thắt lại, ngẩng lên nhìn nàng.

“Cô là muội muội của tiên phu nhân, A Từ, phải chăng?” – Lục Vu mỉm cười nhẹ, “Hay chỉ là người kế nhiệm nhiệm vụ?”

“Ngươi… biết gì?” – Ta nghẹn giọng, hơi thở rối loạn.

Ta vốn không thuộc về nơi này. Chị ta – Tiên phu nhân, cũng vậy. Chúng ta đều là người đến đây vì nhiệm vụ và mục đích riêng.

Chị ta từng là người được  lựa chọn, và chỉ những người được chọn mới đủ khả năng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng cuối cùng, chị đã chết nơi đây, bị đánh giá thất bại – bị ràng buộc mãi mãi ở lại chỗ này.

Cho nên ta đến đây – là để trả thù.

Lục Vu khẽ gật đầu: “Ta cũng đến từ một với một mục đích khác. Tiên phu nhân, chị gái cô là người dẫn đường cho ta.”

Chị gái ta không phải ai cũng tin tưởng. Người khiến chị ấy tiết lộ toàn bộ sự thật, át hẳn là kẻ chị ấy vô cùng trân trọng.

Ta im lặng, nghe nàng kể.

Lục Vu – tên thật là Lục Vũ Vũ – từng là một đứa trẻ mồ côi, bị bắt cóc bán vào lầu xanh, may mắn được chị ta cứu. Để cảm tạ, nàng nguyện đổi tên, theo sát giúp chị ta hoàn thành nhiệm vụ.

Mục tiêu của chị là Hứa Phụ. Chị  từng tin tưởng, từng ngỡ sẽ gắn bó cả đời.

 nhưng chẳng ngờ Hứa Phụ lại là kẻ vô tâm, bạc bẽo đến tột cùng.

Sau khi thành thân, hắn bỗng thay đổi, từ một quý nhân ôn nhu trở thành kẻ vũ phu, đánh mắng chị ta chẳng nương tay.

Lão phu nhân hành hạ, Hứa Phụ ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí còn bênh vực mẹ mình.

Cuối cùng, khi tiên phu nhân sinh khó, hắn chỉ chọn cứu đứa bé, để mặc chị ta máu chảy cạn kiệt.

Lục Vu rơi nước mắt: “Chị ấy từng đếm từng ngày – một ngày, hai ngày, ba ngày… không biết chờ gì, chỉ mong một ngày sẽ được thoát ra cảnh này.”

Ta nghẹn họng, thì thầm: “Thì ra chị ấy… thật đáng thương.”

Chị ta từng là người khiến ta khâm phục. Vậy mà lại ngã xuống nơi đây, chẳng ai hay biết.

“Nhưng chẳng phải chính ngươi… là người mổ bụng chị ta sao?” – Ta không kìm được, hỏi thẳng.

Lục Vu giật mình, đôi mắt tối lại: “Cô hiểu lầm rồi.”

Nàng cắn răng, từng lời như tận tâm can: “Là Hứa Phụ chọn cứu con chứ không cứu người. Chị ấy ròng rã sinh suốt một ngày một đêm, đứa bé vẫn không ra được. Ta ở ngoài định vào giúp thì bị ngăn lại. Đến lúc vào được, chị ấy đã trút hơi thở cuối cùng. Ta từng là thầy thuốc – ta biết – nếu mổ kịp, có thể cứu được đứa bé.”

Giọng nàng nghẹn lại: “Chị ấy mất rồi… nhưng đến chết vẫn thì thầm: ‘Ta muốn về nhà…’”

Ta không còn cả nước mắt để rơi nữa.

Có lẽ chị ta đã từng thật lòng yêu Hứa Phụ. Nhưng tình yêu ấy đã bị xé nát từng mảnh, chôn vùi cùng mạng sống.

Lục Vu nắm tay ta, ánh mắt đầy xót xa: “Chị ấy bảo ta đưa chứng cứ này cho người đến sau. Khi ấy ta chưa biết cô là ai, nên thử lòng. Ta đã giấu thư trong mật thất Vườn Nghi Lan, vì ta biết đó là cách hai chị em cô vẫn dùng để liên lạc.”

Ta siết chặt hộp gỗ, lặng thinh.

“Vết thương trên người cô… là do ai gây ra?” – Ta hỏi.

Ánh mắt nàng trầm xuống: “Là Hứa Phụ. Sau khi tiên phu nhân mất, hắn dồn hết oán giận sang ta. Nếu không vì ta ngày ngày dâng thuốc bổ cho lão phu nhân, chắc hắn đã sớm ra tay rồi.”

Tay ta run rẩy, nắm lại.

Thứ độc ác nhất trên đời không phải là thù hận, ức hiếp kẻ yếu, chỉ để thỏa mãn cảm giác quyền lực.

Lục Vu nhìn ta: “Nhiệm vụ của cô là gì? Ta có thể giúp! Nhưng xin cô nhất định phải báo thù cho tỷ tỷ!”

Ta khẽ lắc đầu, nói từng chữ: “Ta không có nhiệm vụ. Ta đến đây chỉ vì một lý do – báo thù.”

“Thực ra, nhiệm vụ lần này không do ta phụ trách chính. Người thực hiện chính là Tang Nguyên – chị cả nhà họ Tang nhà ta, hiện là phi tần trong cung. chị ấy là nữ chính, mục tiêu cuối cùng là – lên ngôi hoàng đế.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo