MẬT ĐẮNG HẦU MÔN - CHƯƠNG 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hứa Phụ càng thêm tin tưởng ta bao nhiêu, thì Hứa Cẩn Hành công tử lại ngày một lạnh nhạt với ta bấy nhiêu.

Dẫu rằng Lục Vu vẫn hay thay ta nói lời tốt đẹp, nhưng trong phủ, lời dị nghị lại ngày càng nhiều.

“Hầu gia trước kia không khi nào quên mang nước hoa đào từ chợ Tây về cho công tử, giờ thì đến cốt nhục duy nhất của mình cũng chẳng nhớ tới nữa.”

“Đúng thế, có mẹ kế thì cha đẻ cũng thành cha dượng.”

“…”

Nhưng rồi, mọi lời gièm pha đều lặng đi sau một chuyện — chính tay ta đã cứu Hứa Cẩn Hành khi công tử rơi xuống nước.

Hôm đó vốn chỉ là một buổi chiều như bao ngày.

Do phủ đang bận chuẩn bị lễ cúng tổ tiên, nên Lục Vu bị gọi đi hỗ trợ bên cạnh lão phu nhân.

Hứa Cẩn Hành từ nhỏ đã thích ra sau vườn, cho cá ăn, đọc sách cạnh hồ, thỉnh thoảng còn đong đưa trên chiếc xích đu treo gốc cây tử đằng.

Ngoài Lục Vu, còn có hai tiểu nha đầu theo hầu.

Nhưng hôm ấy, một người bị sai đi lấy điểm tâm, còn người kia thì chẳng rõ đã trốn ở xó xỉnh nào.

Khi ta đi ngang qua vườn sau, bỗng nghe tiếng kêu cứu vọng lại từ phía xa.

Vừa chạy đến nơi, ta liền thấy một  lão bà đang kêu thất thanh bên bờ: “Công tử, công tử mau bơi vào! Có ai đó, mau cứu thiếu gia!”

Nước đã ngập tới cằm của Hứa Cẩn Hành, tay chân bé nhỏ giãy giụa rồi dần dần chìm xuống.

Đào Diệp ở bên cạnh lập tức hét lớn: “Ai ở đây biết bơi? Mau cứu cứu!”

Không kịp nghĩ nhiều, ta lập tức nín thở, nhảy ngay xuống hồ.

Lá sen trong hồ đan xen, rễ rối như mê cung, cản tầm bơi.

Ta bơi thật nhanh về giữa hồ, vừa vặn đón được người đang chìm dần của Hứa Cẩn Hành.

May thay, công tử vẫn còn tỉnh đôi chút, tay bám chặt lấy ta, run rẩy.

Dù đang giữa mùa hạ, nhưng nước hồ vẫn lạnh thấu xương, cứ như từng dòng nước tràn vào xương tuỷ.

Lúc chúng ta được kéo lên bờ, chỉ còn mấy tỳ nữ túm tụm lại, mặt mày tái mét.

Tóc ta ướt sũng rối bời, y phục dính chặt lấy người, lạnh thấu.

Đào Diệp vội đỡ lấy Hứa Cẩn Hành từ tay ta, đưa cho mấy tiểu nha hoàn rồi quấn khăn cho hai người: “Mau đưa phu nhân về phủ, gọi đại phu đến khám ngay!”

Ta uống một chén trà gừng nóng, thấy Hứa Cẩn Hành không nguy hiểm đến tính mạng thì mới yên tâm được đôi chút.

Chẳng bao lâu sau, công tử dần tỉnh lại.

“…Mẫu thân…”

Hắn nằm yếu ớt trên giường, cổ họng khô khốc, rúc vào người ta như một con mèo nhỏ đang sợ hãi

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo