Max Cấp Nữ Chủ Hắc Hóa Phục Thù - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Ngày giải trừ phong ấn, có hai nam nhân đang đợi ta.
 
Một kẻ từng lóc tiên cốt của ta, một kẻ phong ấn ta ngàn năm.
 
Dưới màn cát vàng ngập trời, ta che chiếc ô đỏ thắm đi lướt qua vai hai người họ.
 
"Vị trí Thượng thần ta không hiếm lạ, nhưng những gì các người nợ ta đã đến lúc phải trả rồi. Nếu đã luôn miệng nói ta thuộc Ma tộc, vậy lần này ta sẽ như các người mong muốn, nhập Ma."
 
1.
 
Sau khi đột phá Thượng thần, ta lại tu luyện thêm trăm năm, phong ấn sớm đã tự động giải trừ, ta ra khỏi Hoang tháp sớm hơn dự định.
 
Bên ngoài tháp, ta thoáng thấy hai nam nhân đang đợi mình.
 
Một người là sư tôn của ta Trạch Ly đế quân, một thân cẩm bào trắng tuyết tiên phong đạo cốt, vẫn lạnh lùng cô độc như xưa.
 
Người còn lại là đại sư huynh Vũ Khê của ta, bề ngoài ôn tồn lễ độ, trời quang trăng sáng, đôi mắt kia nhìn ai cũng như chứa chan tình cảm sâu đậm.
 
Chính là hai người như vậy, đã tận tay lóc tiên cốt, phế tu vi của ta, khiến ta phải chịu chín mươi mốt đạo lôi phạt, phong ấn ta trong Hoang tháp suốt ngàn năm.
 
Dưới màn cát vàng ngập trời, ta che chiếc ô đỏ thắm chậm rãi đi lướt qua vai hai người họ.
 
"Sư muội, ngàn năm rồi, muội vẫn chưa nhận thức được sai lầm của mình, chưa chịu thừa nhận là muội cấu kết với Ma tộc sao?" Vũ Khê thấy ta không đoái hoài đến bọn họ, liền lách mình đến trước mặt chặn đường ta, giọng điệu không nhanh không chậm nói.
 
Hắn chỉ vào chiếc ô đỏ trong tay ta, giọng nói ôn hòa chất vấn: "Ma khí trong tay muội là Xích Hồng Tán đại danh đỉnh đỉnh, chỉ có người sở hữu huyết mạch Ma tộc mới có thể triệu hoán, muội còn muốn chối cãi sao?"
 
Ta cười lạnh một tiếng nhìn về phía "sư tôn tốt" của mình: "Hay là để Trạch Ly đế quân tới giải thích một chút xem, tại sao Xích Hồng Tán lại rơi vào tay ta?"
 
"Ngươi tới Ma Uyên, tiết lộ bản đồ bố trí binh lực của Thần tộc cho Ma tộc, đây là sự thật." Trạch Ly đế quân không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta, thần sắc lạnh lùng, giọng nói thanh lãnh.
 
Vũ Khê đứng một bên giữ vẻ đạo mạo, nói lời chắc nịch: "Chúng ta đều từ Hồi Tố Kính của tiểu sư muội thấy được chân tướng muội cấu kết Ma tộc. Trong Thần Ma đại chiến, muội càng làm kẻ đào ngũ, dẫn đến năm vạn thần binh tiếp ứng cho muội gần như toàn quân bị diệt. Nếu không phải tiểu sư muội kịp thời chạy đến, năm vạn thần binh đó sẽ không một ai có thể sống sót. Muội ấy thực lực yếu như vậy đều theo ra chiến trường, muội dám nói muội không phải là tội nhân?"
 
Nghe xong những lời chỉ trích của bọn họ, ta dửng dưng nhướng mày. Hai người này đặc biệt từ Thượng Thiên Cung xuống đây một chuyến chỉ để mắng ta thôi sao? Thật nực cười.
 
"Vũ Khê, ngươi vẫn ngu xuẩn giống hệt năm đó, ả Hoa Lê Yêu kia chỉ cần khóc lóc trước mặt ngươi một chút, ả nói cái gì ngươi cũng tin." Ta lặng lẽ liếc hắn một cái, gằn từng chữ, "Lúc ở hạ giới sao ta không phát hiện ra ngươi chỉ có cái mã ngoài như vậy."
 
Ta như đang xem trò cười mà nhìn hắn rồi lắc đầu, trách bản thân nhìn người không rõ. Trước đây ta thật sự rất thích hắn, chỉ có điều dù thích tám phần ta cũng chỉ dám biểu hiện ra bốn phần.
 
"Tiểu sư muội không bao giờ nói dối ta, chính là muội đã cấu kết với Ma tộc." Vũ Khê nói đầy chính nghĩa.
 
Ta nghiêng đầu nhìn chằm chằm hắn, thắc mắc rốt cuộc bộ não của Vũ Khê có cấu tạo như thế nào vậy?
 
Hắn thu liễm cảm xúc trên mặt, tiếp tục nói: "Hình ảnh trong Hồi Tố Kính không thể sai được, muội hại chec Vân Hằng sư thúc và bao nhiêu người như vậy, chỉ bị buộc phong ấn vạn năm là nhờ ta và sư tôn cầu tình thay muội."
 
"Hừ, vậy thì ta phải cảm ơn ngươi rồi! Có cần ban thưởng thêm cho ngươi một phen không?" Ta cười lạnh, giọng điệu đầy châm chọc. Mỗi một câu nói của Vũ Khê đều như dao đâm vào lồng ngực ta, nhưng vì không còn quan tâm đến hắn nữa, những lời này tự nhiên cũng chẳng thể làm tổn thương ta được.
 
"Ngươi..." Vũ Khê siết chặt nắm đấm, che giấu vẻ phẫn nộ trong mắt, hắn còn muốn nói thêm gì đó nhưng Trạch Ly đã cắt ngang:
 
"Hồng Diệp, vi sư tới đây không phải để làm khó ngươi. Ngàn năm trôi qua, nay Ma tộc lại sắp khơi mào tranh chấp, nếu ngươi đã đột phá Thượng thần, tự nhiên cũng nên quay về cùng bàn bạc cách đối phó Ma tộc, bù đắp sai lầm năm xưa ngươi đã phạm phải. Ta sẽ thay ngươi giải thích rõ ràng chuyện ngươi không phải Ma tộc, nhưng ngươi cũng phải xin lỗi những anh linh đã hy sinh trong trận Thần Ma đại chiến."
 
Ta thở dài một tiếng, đường đường là Trạch Ly đế quân vậy mà cũng trở thành kẻ giả nhân giả nghĩa như thế này sao? Sư tôn năm xưa đâu mất rồi? Ta thật muốn hỏi xem hắn có thể trả lại người cho ta không?
 
Lúc đầu ta không nên mù mắt mà cứu hắn. Chưa bao giờ ta cảm thấy hối hận đến mức muốn giết chết một người ngay lập tức như lúc này, nhưng lại không thể để hắn chết một cách quá tùy tiện.
 
"Ta đã không còn là người của Thần tộc. Là chính các ngươi tự gọi ta là Ma suốt bao nhiêu năm nay, giờ lại nói lời này không thấy hài hước sao?" Ta nhắc nhở Trạch Ly, "Ta không quản được chuyện của Thần tộc các người. Vị trí Thượng thần ta cũng không hiếm lạ, nhưng những gì các người nợ ta đã đến lúc phải trả rồi. Nếu Vũ Khê ngươi đã luôn miệng nói ta thuộc Ma tộc, vậy lần này ta sẽ như các người mong muốn, làm Ma cho xong."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo