Ta tên Hồng Diệp, nhị đệ tử của Trạch Ly đế quân.
Vũ Khê là đại sư huynh, tiểu sư muội tên Lê Lạc, ba người chúng ta vốn cùng sống ở Vô Vọng Cung tại Thần giới.
Ngàn năm trước trận Thần Ma đại chiến lần thứ hai, bố phòng binh lực Thần tộc bị tiết lộ, vô số Thần tộc tử vong.
Sau đại chiến, Lê Lạc khóc lóc thảm thiết nói: "Đại sư huynh, muội thấy nhị sư tỷ đi tới Ma Uyên giao thiệp với Ma tộc. Muội vốn dĩ không tin sư tỷ sẽ cấu kết Ma tộc, huynh và muội đều biết sư tỷ không phải loại người đó. Nhưng chính tai muội nghe thấy tỷ ấy đem bố phòng binh lực nói cho Ma tộc, đây là Hồi Tố Kính, bên trong ghi lại chứng cứ sư tỷ phản bội Thần tộc, chúng ta không thể bao che cho tỷ ấy."
Chỉ bằng vài câu nói của Lê Lạc, Vũ Khê đã tin. Chỉ bằng một bóng lưng và giọng nói của "ta" đang trò chuyện với Ma tộc trong Hồi Tố Kính, các Thần tộc khác cũng tin.
Ngày đó, Vũ Khê trước mặt ta nói: "Hồng Diệp, hèn chi sau khi phi thăng muội nhiều lần từ chối thành hôn với ta, không phải vì ta không đủ yêu muội, mà là muội không đủ yêu ta, suy cho cùng Ma tộc bẩm sinh tâm đá sẽ không biết yêu người."
Hắn khẳng định ta là kẻ phản đồ của Thần tộc, tố cáo ta với Thiên đế.
Có tiên quân chỉ vào ta mắng: "Hồng Diệp thần quân có thể khống chế thượng cổ ma khí Xích Hồng Tán, chắc chắn mang trong mình huyết mạch thượng cổ Ma tộc, nàng ta là kẻ phản bội tuyệt đối không sai, không thể tha cho nàng ta!"
Ta có thể thao túng Xích Hồng Tán là thật, đó là bởi vì lúc ở hạ giới để cứu Trạch Ly đế quân, ta đã bị nhiễm ma khí trong người hắn, từ đó về sau Xích Hồng Tán vô duyên vô cớ trở nên thân thiết với ta.
Xích Hồng Tán chính là hắn đưa cho ta.
Sau đó trên Thẩm Phán Đài, Trạch Ly đế quân lạnh lùng chất vấn ta: "Hồng Diệp, tại sao ngươi phải làm như vậy? Ngươi lại thật sự cấu kết Ma tộc hại chết Vân Hằng sư muội, còn khiến vô số Thần tộc chết dưới tay Ma tộc sao?"
Hắn nhắm mắt lại, trong mắt tràn đầy thất vọng đối với ta: "Theo thần tộc giới luật, ngươi phải bị lóc tiên cốt, chịu tám mươi mốt đạo lôi hình trên Thẩm Phán Đài, sau đó phong ấn trong Hoang tháp vạn năm."
Hắn từng câu chất vấn, không dám nhắc tới nguyên nhân ta có thể thao túng Xích Hồng Tán, bởi vì trong cơ thể hắn đang áp chế ma khí, mà ma khí trong cơ thể ta là bắt nguồn từ hắn.
Ta bị trói trên Dẫn Lôi Trụ, mọi lời biện bạch không ai tin tưởng, không ai nguyện ý để ta truy tố thời gian, thẩm phán quá khứ trên Thẩm Phán Đài.
Tiểu sư muội còn ở một bên thêm mắm dặm muối, muội ấy nói: "Sư tỷ, tỷ cứ thừa nhận đi. Sau đó đem manh mối của Ma tộc nói ra, như vậy còn có thể chịu ít khổ hơn, muội và đại sư huynh sẽ lại cầu tình cho tỷ, đại sư huynh thương nhất là bộ dạng này của tỷ."
"Sư muội, ta sẽ đợi muội từ Hoang tháp trở ra, tuy muội đã làm chuyện sai trái, nhưng ta vẫn là người yêu muội nhất trên thế giới này." Vũ Khê ở một bên không dám nhìn ta, yếu ớt nói.
Sau đó, Trạch Ly đế quân tháo gỡ tiên khí của ta, đích thân giám sát ta chịu lôi hình, chỉ để lại chiếc ô đỏ được ta thu trong thức hải để bảo vệ linh hồn không bị vỡ tan.
Lôi phạt kết thúc, ta đã thoi thóp, mặc cho Vũ Khê lóc đi tiên cốt của mình. Cả đời tu vi tan hết, tựa như chỉ còn lại một bộ xương khô.
Đau đớn như bị sặc nước nghẹt thở, cả Thượng Thiên Cung vang vọng tiếng kêu gào thảm thiết của ta, ngay cả những tiên nga ngày thường mắng ta là phản đồ cũng suýt nữa không nỡ nghe tiếp.
Mà Lê Lạc, trước khi ta chấp nhận lôi phạt, đã âm thầm giở trò trên Dẫn Lôi Trụ, khiến ta không cách nào sử dụng thần lực, chỉ có thể gồng mình chống đỡ.
3
Sau khi tách khỏi Trạch Ly và Vũ Khê ở Hoang tháp, ta quay về Thượng Thiên Cung, tốc độ di chuyển tức thời còn nhanh hơn cả họ.
Ngàn năm trước sau trận Thần Ma đại chiến, Thượng Thiên Cung chỉ còn lại Thiên đế, Chiến thần và Trạch Ly đế quân là ba vị Thượng thần, không biết giờ có mấy người còn có thể đánh được.
Để đối phó Ma tộc, người sư tôn và sư huynh "tốt" của ta lại không biết xấu hổ mà đến tìm ta, xem ra Thượng Thiên Cung đã đến mức không còn mấy người có thể dùng được, ngàn năm thời gian chẳng có chút tiến bộ nào.
Năm đó nếu không phải Trạch Ly đế quân vì Vân Hằng Thượng thần mà đắc tội Thanh Khâu hồ tộc và Bách Minh sơn Vạn Thú tộc, thì không đến mức trận Thần Ma đại chiến ngay cả viện trợ cũng không mời được.
Thượng Thiên Cung tuy vắng vẻ, đẳng cấp trật tự nghiêm ngặt, nhưng vẫn có tiểu tiên nga, tiểu tiên thị đi tới đi lui, ríu rít chút hơi thở sự sống.
"Nghe nói gì chưa? Phong ấn Hoang tháp có dấu hiệu lỏng lẻo, không biết phong ấn của ai đã giải trừ."
"Dù sao cũng không phải Ma tộc, Ma tộc đột phá đến tầng thứ Ma quân muốn ra khỏi Hoang tháp cần dùng toàn lực phá kết giới, nhưng Thần tộc chỉ cần đột phá Thượng thần là có thể giải phong ấn trước thời hạn, Hoang tháp rõ ràng không phải bị phá giới bằng bạo lực."
"Người không có hy vọng ra ngoài nhất chính là Hồng Diệp tiên tử năm đó rồi, dù sao tiên cốt và tu vi đều phế sạch."
"Suỵt, nhỏ tiếng chút, tên của nàng ta là điều cấm kỵ."
Không ngờ ngàn năm rồi, vẫn còn người nhớ đến ta như vậy.
Hoang tháp vốn là nơi phong ấn tàn dư Ma tộc. Ta vốn bị phong ấn vạn năm nhưng lại đột phá Thượng thần, giải phong ấn trước thời hạn. Hiện giờ Ma tộc bị giam trong Hoang tháp rất ít, "tội nhân" Thần tộc lại rất nhiều, thật là mỉa mai.
Ta biến hóa thành dáng vẻ của Trạch Ly đế quân, kéo một tiểu tiên nga giúp ta truyền gọi Lê Lạc, cố ý phát tán một số lời đồn: "Hồng Diệp đã phá phong ấn, nói chuyện năm đó còn có ẩn tình khác."
Ta đợi ở Thẩm Phán Đài, nơi ta từng phải chịu hình phạt vô cớ, cũng là nơi có thể truy tố thời gian. Năm đó bọn họ chỉ bằng một chiếc Hồi Tố Kính đã định tội ta, lại không nguyện ý truy tố thời gian trên Thẩm Phán Đài, thật nực cười làm sao!
Chọn nơi này, ta cũng không sợ Lê Lạc không đến. Muội ấy chắc chắn muốn giết ta diệt khẩu, trước mặt người khác thì giả vờ yếu đuối, khóc lóc đầy mùi trà xanh.
Quả nhiên, chưa đầy một tuần trà, Lê Lạc đã tới.
4
"Sư tôn, nhị sư tỷ tỷ ấy... làm sao ra khỏi phong ấn được?" Lê Lạc đứng cách đó không xa, dịu dàng hỏi ta.
Nghe thấy giọng nói của muội ấy là ta muốn nôn, một giây cũng không muốn ngụy trang nữa, nhưng vẫn nhịn xuống. Ta xoay người lại, thản nhiên nói: "Lại đây."
Lê Lạc rất ngoan ngoãn nhấc váy chậm rãi lại gần ta, nũng nịu cắn môi: "Sư tôn, nhị sư tỷ là Ma tộc, Ma tộc xảo quyệt nhất, lời của Ma tộc không thể tin, ngài biết mà."
Ta cười lạnh một tiếng: "Vậy sao? Lời của yêu tinh hoa lê thì có thể tin?"
"Ngươi không phải sư tôn!" Lê Lạc đại kinh thất sắc lùi lại nhanh chóng, tuy nhiên đã muộn.