Max Cấp Nữ Chủ Hắc Hóa Phục Thù - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Ta gọi ra Khốn Tiên Thừng trói chặt muội ấy, bồi thêm ba tầng kết giới, gằn từng chữ: "Bây giờ, đến lượt ta thẩm phán ngươi rồi, ta muốn xem thử, ngươi lại sẽ giảo biện như thế nào, tự chứng minh như thế nào? Những gì năm xưa ta phải gánh chịu, ta muốn ngươi cũng phải nếm trải một lần!"
 
Ta biến trở lại dung mạo thực sự của mình. Vung ống tay áo một cái, Lê Lạc đã bị trói trên Dẫn Lôi Trụ, ta trực tiếp phong tỏa thần lực của muội ấy, không cần phải lén lút nữa. Ta muốn muội ấy vừa chịu lôi phạt, vừa phải truy tố lại quá khứ của chính mình, thẩm phán tội lỗi của bản thân.
 
Ánh mắt Lê Lạc nhìn ta như tẩm độc, muội ấy tức giận tột độ: "Quả nhiên là ngươi! Không ngờ ngươi chưa chết, lại còn đột phá Thượng thần."
 
5
 
Lúc này, đã có rải rác tiên nga, tiên thị, chân quân, nguyên quân, tiên quân, thần nữ, thượng tiên... kéo tới đây. Thấy là ta, lại còn trói Lê Lạc trên Dẫn Lôi Trụ, bọn họ lập tức tấn công ta bằng những lời lẽ nhục mạ.
 
Ta bây giờ đã đột phá Thượng thần, ngược lại không ai dám trực tiếp dùng tiên khí ném ta như ngàn năm trước nữa.
 
"Nhị sư tỷ, tỷ muốn làm gì muội? Lê Lạc tự hỏi chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tỷ, tại sao tỷ lại trói muội trên Dẫn Lôi Trụ này?" Lê Lạc thấy có người đến liền bắt đầu diễn kịch, vẻ mặt đầy uất ức nhìn ta, ngữ điệu kiều mị, đôi mắt ướt át trông có vẻ vô tội.
 
Muội ấy tiếp tục: "Nhân lúc sư tôn không có ở đây, sư tỷ hãy mau thả muội ra đi, kẻo sư tôn về lại trách phạt sư tỷ." Đáy mắt muội ấy lóe lên một tia xảo quyệt.
 
"Hồng Diệp... Thượng thần, đây là Thượng Thiên Cung, trong mắt ngươi còn có thần tộc giới luật không?" Quả nhiên có kẻ ngu ngốc bị Lê Lạc dắt mũi, bắt đầu dẫn dắt dư luận.
 
"Hồng Diệp, lần này tới đây định làm gì? Ngươi bắt Lê Lạc thần quân, trước đó còn giả làm dáng vẻ Trạch Ly đế quân, giản trực là đại nghịch bất đạo, còn không mau thả Lê Lạc thần quân ra, chúng ta còn có thể thay ngươi xin đế quân khoan hồng."
 
"Cho dù ngươi đột phá Thượng thần, ngươi vẫn là kẻ phản đồ Hồng Diệp cấu kết Ma tộc, tội ác tày trời, không thể tha thứ!"
 
"Ha ha ha, cầu tình? Khoan hồng! Thật là nực cười." Ta cười lớn, cười nhạo đám bạch si này, "Hồng Diệp ta không cần sự khoan hồng của các người! Bởi vì các người không xứng!"
 
"Ngươi là kẻ phản đồ Thần tộc, bị phong ấn Hoang tháp ngàn năm vẫn không đổi được bản tính Ma tộc, lúc đầu nên trực tiếp giết chết ngươi!"
 
Ta chậm rãi ngước mắt, thần sắc bình thản liếc nhìn mấy người đó: "Các người đều nói ta là Ma, vậy ta tự nhiên không cần tuân theo thần tộc giới luật."
 
Ta dùng tám phần thực lực đánh một chưởng qua, tiên quân đó trước mặt ta hoàn toàn không có sức phản kháng, lập tức bay ngược ra xa, phun một ngụm máu rồi ngất đi.
 
"Hồng Diệp! Ngươi..." Bên cạnh có người bất mãn với hành động của ta, định bước ra đầu hàng nhưng bị tiên quân bên cạnh cản lại.
 
"Chư vị quên rồi sao? Là các người nói ta là Ma, có cần ta giúp các người hồi tưởng lại không? Ồ~ không! Vẫn là dùng trí nhớ của Lê Lạc thần quân thì tốt hơn." Ta nhếch môi nở một nụ cười bất cần.
 
Khắc sau, ta thi pháp dẫn tới thiên lôi, cũng dùng máu của Lê Lạc mở ra Thẩm Phán Kính truy tố thời gian, ký ức ngàn năm trước của Lê Lạc lập tức hiện ra.
 
"Nàng ta lại trực tiếp thẩm phán Lê Lạc thần quân! Có tư cách gì chứ!"
 
"Lê Lạc dù sao cũng là sư muội của nàng ta, nàng ta lại không mảy may nể tình đồng môn."
 
"Sư tỷ, cho dù tỷ bị phong ấn ngàn năm trong lòng có oán khí, cũng không nên trút lên người muội. Lê Lạc chỉ là hoa yêu, không chịu nổi lôi phạt này đâu, sẽ chết đó." Lê Lạc không ngừng khóc, chậm rãi ngẩng khuôn mặt đỏ hoe lên, dáng vẻ lê hoa đái vũ khiến người ta thương xót.
 
"Sư tỷ, tỷ có gì muốn nói, chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế có được không? Không cần phải huy động lực lượng lớn như vậy." Muội ấy chu môi, túm lấy một góc áo, để lộ ra thân phận lệnh bài của Trạch Ly đế quân.
 
Ta lạnh lùng nhìn muội ấy, trước đây từng sủng ái bao nhiêu thì bây giờ chán ghét bấy nhiêu. Động tĩnh ở Thẩm Phán Đài nhanh chóng thu hút thêm nhiều người tới.
 
Lúc này, Trạch Ly đế quân và Vũ Khê cũng đã chạy tới.
 
"Chư vị đừng hoảng, kịch hay sắp bắt đầu rồi!" Ta tùy ý lấy từ trong nhẫn không gian ra bàn ghế, ngồi xuống bắt đầu uống trà.
 
6
 
"A!!!" Lê Lạc thét lên một tiếng.
 
Sấm sét đầy trời vang lên tiếng nổ lớn, đánh thẳng xuống Lê Lạc trên Dẫn Lôi Trụ, một đạo, hai đạo, ba đạo...
 
Sấm sét từng đạo sau lại mạnh hơn đạo trước, tiếng kêu gào đau đớn của Lê Lạc không ngớt, ta nghe thấy vô cùng lọt tai, hận không thể phối thêm một cây nhị hồ bên cạnh muội ấy.
 
"Sư tôn, đại sư huynh, cứu muội với! Sư tỷ muốn giết muội, hu hu hu." Lê Lạc thoi thóp nói, ta thấy muội ấy toàn thân run rẩy, tứ chi co giật, trong miệng không ngừng phát ra những âm thanh thống khổ.
 
"Hu hu hu, đều là tại muội không tốt, ngàn năm trước muội không nên vạch trần chuyện sư tỷ cấu kết Ma tộc, các người ngàn vạn lần đừng trách tỷ ấy. Là muội lục thân bất nhận trước, bây giờ gánh chịu những thứ này là muội đáng đời, chỉ cần sư tỷ để lại cho muội một mạng hèn là được rồi." Đuôi mắt muội ấy như vương một tầng phấn hồng, trông vừa yếu ớt vừa đáng thương.
 
Tuy nhiên tất cả những điều này đều là những gì ta từng trải qua ngàn năm trước. Trong cơ thể ta luôn quấn quýt một luồng ma khí không thể xua tan, lúc đó ta còn đau đớn hơn muội ấy nhiều, chịu đựng ròng rã chín mươi mốt đạo lôi phạt.
 
"Hồng Diệp, thả Lê Lạc ra, muội ấy là sư muội của ngươi." Trạch Ly nhíu mày nhẹ, dùng giọng điệu ra lệnh nói.
 
Vũ Khê đứng bên cạnh ánh mắt lạnh lẽo, khóe môi hơi nhếch như mang theo gió lạnh: "Sư muội, nếu muội không làm những chuyện đó, tiểu sư muội sao có thể lấy ra được bằng chứng chứ?"
 
Bọn họ giờ đây đều thay Lê Lạc nói chuyện, nhưng lúc đầu lại không một ai thay ta biện bạch. Ta nghe thấy như nghe được một câu chuyện cười lớn nhất thiên hạ, giễu cợt nói: "Ồ~ muội ấy là sư muội của ta? Các người cũng biết ta là sư tỷ của muội ấy, vậy mà lại dung túng muội ấy hãm hại ta đến mức này! Ta dốc hết lòng dạ đối đãi muội ấy, cuối cùng muội ấy lại là một con sói mắt trắng."
 
"Hơn nữa, các người đều nói ta là Ma tộc, là phản đồ của Thần tộc! Đến nước này rồi ngươi còn muốn chụp cái mũ Vô Vọng Cung lên đầu ta sao? Nhưng ta, không cần các người nữa rồi!" Khóe miệng ta nở nụ cười giễu cợt, nhìn chằm chằm Vũ Khê.
 
Đúng vậy, ta không cần bọn họ nữa. Ta từng coi Vũ Khê là đạo lữ tương lai, coi Trạch Ly đế quân như người vừa là thầy vừa là bạn, coi Lê Lạc như em gái, nhưng họ thì sao? Làm ta tổn thương đến mức này.
 
"Thật đáng tiếc Trạch Ly đế quân anh minh một đời, lại thu nhận một tên nghịch đồ như vậy!"
 
"Lúc này người bị thẩm phán trên Thẩm Phán Đài nên là Hồng Diệp mới đúng."
 
"Đúng vậy, nên để mọi người xem lại một lần kẻ phản bội năm đó làm sao lừa gạt đế quân để trở thành đệ tử dưới tòa đế quân."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo