Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Em trai tôi vi phạm khế ước đính hôn, dây dưa không dứt với Tưởng Linh, mẹ tôi cảm thấy đó là do Phương Tình không tốt, cho nên em trai tôi mới tình nguyện muốn hồ ly tinh cũng không cần Phương Tình.
Bà ấy đã nói tới mức đó để giữ gìn em trai tôi, công kích Phương Tình.
Lúc ấy bà ấy nói sung sướng bao nhiêu, hiện tại lại khó có thể trả lời được bấy nhiêu.
Nhưng mà, khi bà ấy im lặng không thể trả lời được, bà ấy sẽ không tự nghĩ lại mình đã làm sai cái gì, mà sẽ hận tôi vạch trần bà ấy.
Bà ấy đúng lý hợp tình mà hỏi lại tôi: “Có thể giống nhau sao? Tao là mẹ ruột của mày!”
Nhìn xem, dao cắt lên da thịt người khác, bà ấy chỉ lo máu chảy không đủ nhiều, đến khi dao cắt lên người mình, bà ấy lại gào khóc lớn hơn tất cả những người khác, giống như cả thế giới đều thiếu nợ bà ấy.
Bà ấy đúng là mẹ đẻ của tôi, nhưng tôi lại khó có thể đồng tình.
Tôi cảm thấy bà ấy không có thuốc nào cứu được.
“Về chuyện của mẹ cùng với bố con, con đã đưa ra kiến nghị với mẹ từ rất lâu rồi! Con đã sớm nói với mẹ, kết cục của bố mẹ tốt nhất là ly hôn. Nhưng mẹ kiên trì không đồng ý ly hôn.”
“Bố con đã nói, ông ấy đồng ý rời nhà tay không…”
“Hắn đừng có mơ!” Lời nói của tôi bị mẹ tôi mạnh mẽ cắt ngang, mẹ tôi hận không thể phun đầy nước bọt lên mặt tôi, bà ấy nói, “Đừng cho là tao không biết gì, cái gì mà rời đi tay không chứ, chẳng qua là bố con mày liên kết lại diễn một vở kịch để gạt tao ly hôn mà thôi.”
“Tất cả sản nghiệp của tập đoàn Triệu thị đều nằm trong tay mày.”
“Mày thiên vị bố mày.”
“Hắn rời nhà tay trắng, chẳng lẽ mày không lấy tiền mà nuôi hắn sao?”
“Mày đối xử tốt với bố mày, tao không phải là người mù, tao nhìn thấy!”
Bà ấy đầy miệng đều là mấy lời mắng chửi tôi, tôi nghe mà cảm thấy buồn cười.
“Mẹ đang oán trách cái gì?” Tôi hỏi, “Mẹ thiên vị em trai con, con thiên vị bố con, việc này có gì không đúng? Chỉ là nhân quả tuần hoàn mà thôi.”
“Mẹ gieo nhân, dĩ nhiên là sẽ nếm quả.”
“Mẹ sống trên đời này không thể muốn cái này, lại muốn cái khác, cái gì cũng muốn.”
“Không có chuyện tốt ấy được!”
“Mặc kệ mày nói như thế nào!” Mẹ tôi rít lên, “Tóm lại một câu, tao nhất định không ly hôn!”
“Bố mày muốn ly hôn, không có cửa đâu, tao sẽ không bao giờ để ông ta vừa lòng.”
“Năm đó ông ta ở rể Triệu gia nhà ta, hưởng phúc cả đời.”
“Nếu không phải là Triệu gia cho ông ta cơ hội, ông ta có thể có ngày hôm nay được hông?”
“Thể diện cả đời này của ông ta, tất cả đều nhờ có việc cưới tao, nếu không, ngay cả cái rắm ông ta cũng không phải!”
“Hiện tại ông muốn bỏ tao ư! Nằm mơ!”
Bà ấy kích động giống như muốn nổ tung cả người, mà tôi lại vẫn duy trì sự lạnh nhạt với bà ấy, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu đã như thế, mẹ khóc lóc gọi điện gọi con trở về, là muốn con làm cái gì cho mẹ?”
8.
Mẹ tôi chợt nghẹn lời.
Bà ấy không nói lời nào, trừng mắt lên nhìn tôi, giống như bị vấn đề này của tôi điểm huyệt câm.
Mặt tôi không có biểu cảm gì mà đối diện với bà ấy vài giây.
Bà ấy thẹn quá hoá giận, nhìn sang chỗ khác.
Tôi từ tận đáy lòng mình mà thở ra một hơi, khi mở miệng nói chuyện, cố gắng khống chế bản thân không nên có cảm xúc kịch liệt.
“Thật ra trong lòng mẹ rất rõ ràng, bố không hề vô năng giống như mẹ nói.”
“Ông ấy ở rể Triệu gia là bởi vì mẹ không có khả năng gì.”
“Trong số ít những quyết sách của mẹ, lần nào cũng khiến cho Triệu gia vạn kiếp bất phục.”
“Ông ngoại không dám giao cả gia nghiệp này cho mẹ, mới muốn tìm cho mẹ một người chồng đáng tin cậy, ngàn chọn vạn tuyển mới chọn được bố.”
“Mẹ thử để tay lên ngực tự hỏi, nếu không có bố con gánh vác, Triệu gia đã sớm suy sụp rồi.”
“Nhưng mà, mẹ thì sao? Trước mặt bố mẹ luôn luôn cao cao tại thượng, há mồm ngậm miệng chính là ân huệ của Triệu gia.”
“Bố con, ngay cả tư cách giáo dục con trai ruột của mình cũng không có, làm việc gì cũng phải nhìn sắc mặt của mẹ, trơ mắt nhìn mẹ nuôi dưỡng em trai con thành đồ vô dụng.”
“Vì sao ông ấy muốn ly hôn? Là bởi vì có người thứ ba chen chân vào hay sao? Không phải, là bởi vì ông ấy chịu đựng không nổi mẹ nữa.”
“Câm miệng!” Mẹ tôi thét chói tai.
“Mày không cần nói nữa!” Bà ấy lắc đầu, tóc hỗn độn, nước mắt đầy trong mắt, che tai lại, gào lên với tôi: “Mày giống bố mày, đều là đồ vong ân bội nghĩa.”
Có chút công kích này, đánh lên người ta, thật là không đau không ngứa.
Tôi thậm chí còn cảm thấy buồn cười: “Nếu cảm thấy con là đồ vong ân bội nghĩa, vì sao gặp chuyện gì cũng phải tìm con để giải quyết?”
“Mẹ nên tìm con trai mẹ chứ.”
“Trong lòng mẹ rất rõ ràng, nó không giúp được gì cho mẹ nên mới tìm con, phải không?”
“Nhưng mà, mẹ lạnh lẽo với con bao nhiêu năm như thế, giữa chúng ta không hề có tình cảm mẹ con gì đáng nói.”
“Mẹ cảm thấy con dựa vào cái gì mà giúp mẹ?”
“Vì mẹ cảm thấy con lương thiện hay sao?”
“Ha!” Tôi cười khẽ thành tiếng, dừng lại một chút mới nói tiếp, “Con còn một câu nói, kiến nghị bố mẹ ly hôn, ai lo phận người đó, đối với ai cũng tốt.”
“Nếu mẹ không chấp nhận kiến nghị này, còn cũng không có cách nào khác, con không có cách nào có thể giúp mẹ được.”
“Mẹ muốn để con làm cái gì? Chẳng lẽ trói bố con về, nhốt ở trong nhà, để mẹ lại tuỳ ý tra tấn ông ấy thêm bốn mươi năm nữa? Đừng đùa như thế!”
“Thất bại trong hôn nhân nên kịp thời ngăn lại tổn hại, đối với Phương Tình là như thế, đối với mẹ cũng như thế.”