Mẹ tôi khóc lóc gọi tôi về thu thập tàn cục - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Mẹ tôi cúi đầu ngồi trên sofa.

Bà ấy giống như nghe không hiểu tôi nói gì, đầy mặt đầu si ngốc không hiểu nổi, trong miệng rên rỉ: “Sao có thể giống nhau chứ? Căn bản không giống!”

“Phương Tình cùng với em trai mày, là nó không xứng với em trai mày.”

“Tao cùng với bố mày, là bố mày không xứng với tao.”

“Phương Tình bị em trai mày bỏ rơi là vì nó xứng đáng, không bắt được trái tim của đàn ông.”

“Bố mày muốn ly hôn, là bởi vì hắn không biết tốt xấu.”

“Tao với em trai mày sai cái gì? Rõ ràng là bọn họ có lỗi với chúng ta!”

Bà ấy có loại suy nghĩ ly kỳ này, tôi cũng không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.

Tôi chưa bao giờ trông chờ mẹ tôi có thể coi “người khác” là “người.”

Trong thế giới của bà ấy, người khác không đáng giá nhắc tới, chỉ có bà ấy là trung tâm vũ trụ.

Tôi lười không muốn tiếp tục lãng phí thời gian để khuyên một người đến chết cũng không hối cả, để lại một câu: “Quyết định ly hôn rồi thì liên hệ với con.”

Rồi đẩy cửa mà đi

9.

Kể từ mấy năm trước, bà nội tôi đi khám đã bị chứng bệnh Alzheimer ở người già.

Bố tôi muốn mang bà về nhà để chăm sóc. Nhưng mẹ tôi không cho phép.

Bố tôi muốn ly hôn, rời khỏi Triệu gia, ở một chỗ với bà nội, mẹ tôi mặc kệ.

Bà ấy cho rằng bố tôi sẽ giống như lúc trước, cho dù có không vui đến mức nào, sau khi bình tĩnh lại đều sẽ ngoan ngoãn thoả hiệp, quay trở về Triệu gia.

Nhưng mà, lúc này, bố tôi lại giống như là đưa ra một quyết tâm nào đó, không quay đầu lại nữa.

Tôi nghĩ, một trong những nguyên nhân quan trọng thúc đẩy bố tôi kiên quyết rời đi là bao gồm việc mẹ tôi không muốn tôi làm người thừa kế của tập đoàn Triệu thị, vì thế không tiếc liên kết với người ngoài tranh quyền với bố tôi.

Trong khoảng thời gian đó, Triệu thị đã lăn lộn khổ sở, mưa gió bập bùng.

Sau đó, là tôi đã toàn lực biểu hiện, hoàn toàn đá mẹ tôi ra khỏi công ty, lúc này mới có thể ổn định cục diện.

Sau chuyện này, bố tôi cảm thấy tôi đã có thể tự mình đảm đương một phía, cho nên yên tâm rời đi.

Sau khi ông ấy về hưu, cuộc sống rất nhàn nhã.

Bởi vì có hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc, bệnh Alzheimer của bà nội tôi cũng không bị chuyển biến xấu.

Nhưng mà bà nội tôi lại căm ghét mẹ tôi.

Hộ lý chăm sóc bà nội tôi là một phụ nữ cùng độ tuổi với mẹ tôi, trong ý thức của bà nội, bà ấy mới là con dâu của bà.

Lần duy nhất trong đời mẹ tôi hạ mình chủ động đi tìm bố tôi, chưa đến cửa đã bị bà nội tôi đuổi ra.

Mẹ tôi vừa nhìn thấy mẹ tôi đã tức giận, giống như bà ấy là một quái vật tội ác tày trời.

Mẹ tôi về đến nhà là khóc lóc gọi điện kể khổ với tôi, nói là bố tôi lăng nhăng với hộ lý, còn nói bà nội tôi là già đến hồ đồ, không nhận con dâu đứng đắn là bà ấy, ngược lại ủng hộ bố tôi ngoại tình đi tìm tiểu tam.

Tôi hỏi bố tôi.

Ông ấy nói hộ lý rất tốt, chăm sóc bà nội rất cẩn thận.

Trừ việc đó ra, không có điều gì nói thêm về vị hộ lý kia.

Trợ lý mua vé máy bay cho tôi vào lúc chín giờ tối.

Thời gian còn nhiều.

Khi tôi đến nhà của bố tôi, ông ấy mới mang theo bà nội đi dạo ở bên ngoài về.

Hộ lý chào hỏi đối với tôi, sau đó bắt đầu chăm sóc bà nội ăn cơm.

Bố tôi vô cùng vui vẻ kéo tôi đi lên đường bán cá.

Ông ấy câu được một thùng cá, tính theo giá thị trường, ít nhất có thể bán được hai trăm đồng.

Tôi ngồi trên vỉa hè bán cá cùng với ông ấy.

Việc làm ăn rất tốt.

Cá của ông ấy còn tươi, lại bán giá rẻ.

Không bao lâu cũng bán hết, kiếm lời 218 đồng.

Bố tôi rút ra mười tám đồng cho tôi: “Cho con thù lao.”

Tôi vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn ông chủ.”

Sau khi dọn dẹp quán nhỏ, hai bố con chúng tôi trên đường về nhà.

Nói đến nguyên nhân lần này trở về, nhắc tới mẹ tôi, nụ cười trên mặt của bố tôi biến mất, trở nên im lặng.

Tôi sóng vai đi bên ông ấy, nhìn đường dưới chân, chậm rãi mở miệng nói: “Mỗi lần chỉ cần nhắc tới mẹ, bố luôn luôn im lặng.”

“Triệu nữ sĩ mạnh mẽ, ích kỷ, một đống thói hư tật xấu, khiến cho người khác ghét bỏ.”

“Nhưng mà bố ạ, bà ấy cho dù trắng trợn táo bạo, bố lại vẫn cứ thoả hiệp nhuowngfnhinj, chẳng lẽ không phải vì bố dung túng với bà ấy hay sao?”

“Bố có rất nhiều nỗi khổ trong lòng.”

“Bố không đồng ý với cách giáo dục sai lầm đối với em trai con, lại mặc kệ bà ấy muốn dạy sao thì dạy.”

“Bà ấy không có tài làm ăn buôn bán, lại luôn có thể khoa tay múa chân trong những quyết sách quan trọng.”

“Nhiều khi con nghĩ, nếu ở vấn đề dạy dỗ em trai con, bố đấu tranh cùng với mẹ, thì không biết em trai con ngày hôm nay có thể vô dụng như thế hay không?”

“Nếu trong những quyết sách trọng đại của công ty, bố kiên quyết mặc kệ mẹ, Triệu thị có phải là không cần trải qua nhiều sóng gió như thế không?”

“Bố quản lý Triệu thị nhiều năm như thế, loại mẹ con ra không hề khó, bố làm được.”

Chỉ là bố đã quen dùng thái độ trốn tránh trong những vấn đề liên quan đến mẹ.”

“Bố, dạo này con đã hiểu ra một đạo lý, trốn tránh là một loại thiếu trách nhiệm.”

“Mình sửa lại đi, đừng trốn tránh mãi nữa.”

“Việc của bố và mẹ, cuối cùng vẫn phải giải quyết.”

“So với việc luôn luôn kéo dài không rõ ràng, chẳng bằng dùng dao sắc chặt đay rối, như thế đối với ai cũng tốt hơn, bố nghĩ xem.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo