Mỗi Ngày Đều Diễn Kịch Cho Chồng Coi - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6
 
Những ngày yên ổn chưa được bao lâu, rắc rối lại tự tìm đến cửa.
 
Mới xuyên không đến, ta hoảng loạn chữa bệnh vội vàng, từng ở góc tường miếu hoang phía Tây thành, dùng than viết một hàng chữ nhỏ.
 
Lúc đó còn thấy mình khá thông minh, giờ nghĩ lại chỉ muốn xuyên về đánh chế t bản thân lúc ấy.
 
Sau khi gả vào phủ tướng quân, ta sớm đã ném chuyện đó ra ngoài chín tầng mây.
 
Cho đến khi người gác cửa báo: có một vị công tử họ Tề, tự xưng là bạn cũ của ta, có việc gấp muốn gặp.
 
Lệ Vô Cữu vừa về đến nhà, đang lau thanh bảo kiếm toát ra khí lạnh âm u.
 
Nghe vậy, hắn ngay cả mí mắt cũng không ngẩng lên:  
“Đã là bạn cũ, thì mời vào đi.”
 
Tim ta siết chặt.
 
Vị Tề công tử bước vào, ăn mặc thư sinh, ánh mắt quét qua ta lướt qua một tia hưng phấn kiểu “đồng hương gặp đồng hương”, sau đó cung kính hành lễ.
 
Nói chuyện xã giao hai câu, hắn liền như vô tình hỏi:  
“Nói ra cũng khéo, mấy ngày trước ta tình cờ dạo chơi trong thành, nghe người ta nhắc đến năm chữ rất kỳ lạ, suy nghĩ mãi không ra. Nghe nói phu nhân thông tuệ, đặc biệt đến thỉnh giáo.”
 
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, từng chữ từng chữ:  
“Năm chữ đó là — Kỳ, Biến, Ngẫu, Bất, Biến.” (*câu thần chú khi học công thức toán của TQ).
 
Không khí đông đặc lại trong chớp mắt.
 
Khăn lau kiếm trong tay Lệ Vô Cữu chậm rãi lướt qua lưỡi kiếm.
 
Cứu mạng! Thật sự câu được cá rồi!
 
Còn là con cá ngu ngốc tự chui đầu vào lưới!
 
Chắc là kiếp trước ta dùng meme mấy năm trước đi tìm người cùng hội cùng thuyền, nên giờ bị báo ứng rồi!
 
Giờ ta không chỉ phải xóa tan nghi ngờ của Lệ Vô Cữu, mà còn phải cứu con cá ngu này thoát khỏi số phận bị phát hiện rồi “ngáp ngáp”!
 
Giữ bình tĩnh! Ta phải diễn!
 
Ngón tay ta siết chặt khăn tay, nhanh chóng hiện ra một biểu cảm hỗn hợp giữa “ngẩn ngơ”, “cố gắng suy nghĩ” và “hơi ngại ngùng vì được thỉnh giáo”.
 
Ta khẽ nghiêng đầu, nhíu mày, giọng nhẹ nhàng chậm rãi:  
“Kỳ biến ngẫu bất biến?”
 
Trước tiên mơ hồ lặp lại một lần, sau đó như chợt hiểu ra mà hỏi:
 
“Công tử nói, chẳng lẽ là trong “Chu Bì Toán Kinh” có câu “Thiên động thức viên, kỳ số kỳ; Địa tĩnh thức phương, kỳ số ngẫu” sao?”
 
Tề công tử ngẩn ra, rõ ràng không ngờ đến diễn biến này.
 
Ta không đợi hắn phản ứng, tiếp tục phát huy:  
“Thiếp thân còn từng nghe phu quân bàn về binh pháp, nói đến “kỳ chính tương sinh” chi đạo.” ( cách đánh trực diện và đánh bất ngờ có thể chuyển hóa lẫn nhau.)
 
“Thiếp thân học thức thô thiển, chỉ tùy tiện liên tưởng, công tử nói “kỳ biến ngẫu bất biến”, chẳng lẽ là lấy từ đó chăng?”
 
Đa tạ lịch sử năm xưa học còn chưa thuộc, mới có thể gượng ép biến cái ám hiệu kia thành một cuộc thảo luận binh pháp cổ đại.
 
Tề công tử hoàn toàn mụ mẫm, há hốc miệng, nhìn ta một cái, lại nhìn Lệ Vô Cữu một cái, toàn mặt viết đầy “kịch bản không phải như vậy”, thật là hoang mang.
 
Hắn chắc đang điên cuồng nghi ngờ cuộc đời.
 
Vị phu nhân này thật sự là một nữ tài tử cổ đại yêu thích toán học sao?
 
Lệ Vô Cữu lúc này mới lên tiếng:  
 
“Nội tử nhàn rỗi thích đọc tạp thư, để công tử chê cười. Đã là thảo luận toán kinh, ngày khác có thể đưa bái thiếp đến Quốc Tử Giám tìm Lưu học sĩ.”
 
Giọng điệu bình thản, nhưng đã ngầm ra lệnh đuổi khách.
 
Tề công tử mặt đỏ trắng lẫn lộn, cuối cùng dưới áp lực vô hình của Lệ Vô Cữu, cười gượng cáo từ, ngay cả bóng lưng cũng toát lên đầy nghi ngờ bản thân.
 
Người vừa đi, ta lập tức thả lỏng, quay sang Lệ Vô Cữu dịu dàng nói:
 
“Vị Tề công tử này thật thú vị, hỏi những chuyện sâu xa vậy, suýt nữa hỏi thiếp thân không trả lời nổi, không làm phu quân mất mặt chứ?”
 
Lệ Vô Cữu chậm rãi tra thanh kiếm đã lau 
sạch vào vỏ.
 
Hắn nhìn ta, khóe môi dường như khẽ động một cái, hoặc có lẽ là ta nhìn nhầm.
 
“Không sao.” Giọng hắn bình tĩnh, “Nàng ứng đối… khá thú vị.”
 
Ta vẫn giữ nụ cười dịu dàng đoan trang, nhưng nhân vật nhỏ trong lòng đã sụp đổ hoàn toàn.
 
Qua ải rồi sao?
 
Chắc là vậy…
 
7
 
Sau khi tiễn vị Tề công tử suýt khiến ta rơi ngựa, những ngày sau đó, ta càng phải kẹp chặt đuôi làm người.
 
Cố gắng hết sức để trong mắt Lệ Vô Cữu trở thành một người vợ cổ đại chuẩn mực, từ đầu đến chân không một kẽ hở.
 
Có một ngày, ta cùng mấy vị phu nhân khác ra ngoài thành đến miếu chùa thắp hương cầu phúc. Trên đường về, lúc đi ngang qua khu phố nhộn nhịp, đúng lúc nhìn thấy một đội binh sĩ áp giải mấy tên tội phạm đi diễu phố.
 
Dân chúng xung quanh xì xào bàn tán.
 
“Nghe nói chưa? Lại là một tên “khách từ thế giới khác”!”
 
“Trời ơi, tội nghiệp quá, lần này gây ra chuyện gì vậy?”
 
“Hình như là bày ra cái gì đó gọi là “xổ số”, lừa sạch mồ hôi nước mắt của bao nhiêu người, còn dính líu đến tiền lãi cắt cổ, ép chế t người ta…”
 
“Khó trách Lệ tướng quân ra tay, loại yêu nghiệt này, đáng c hết!”
 
Tim ta thắt lại, siết chặt khăn tay, nhìn chằm chằm tên thanh niên bị khóa gông, mặt mày xám ngoét.
 
Trong miệng hắn vẫn lẩm bẩm gì đó về “xác suất”, “dữ liệu lớn”…
 
Người xung quanh chỉ cho rằng hắn bị điên.
 
Lại c hết thêm một người.
 
Thanh kiếm của Lệ Vô Cữu dùng để chém người xuyên không, chưa bao giờ ngừng lại.
 
Về đến phủ, lòng ta nặng trĩu, thần hồn bất định.
 
Bữa tối, Lệ Vô Cữu phát hiện ta ăn ít, liền hỏi một câu:  
“Có phải thân thể không thoải mái không?”
 
Ta miễn cưỡng cười cười:  
“Chắc là hôm nay ra ngoài có mệt mỏi một chút.”
 
Hắn không hỏi thêm, chỉ sai người nấu canh an thần mang đến.
 
Đêm đó, ta mơ ác mộng.
 
Mộng thấy mình bị Lệ Vô Cữu vạch trần thân phận, hắn cầm thanh kiếm dính đầy máu tươi, lạnh lùng nhìn ta, giống hệt như nhìn những tên tội phạm bị diễu phố.
 
Ta muốn chạy, nhưng chân như mọc rễ dưới đất.
 
Ánh kiếm rơi xuống —
 
“Á!” Ta kinh hoảng kêu lên một tiếng, đột ngột ngồi dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa.
 
“Sao vậy?” Bên cạnh truyền đến giọng nói trầm thấp.
 
Lệ Vô Cữu bị ta đánh thức.
 
“Không… không có gì,” giọng ta run run, “Chỉ là mơ một giấc mơ xấu.”
 
Trong bóng tối, hắn im lặng một lúc, rồi đưa tay vòng qua, ôm ta vào lòng.
 
Vòng tay hắn chắc chắn và ấm áp, mang theo sức mạnh khiến người ta yên lòng, nhưng lại khiến ta càng cứng đờ hơn.
 
“Mơ thấy gì?” Hắn hỏi.
 
“…Mơ thấy có quỷ đuổi theo thiếp.”
 
Ta vùi mặt vào ngực hắn, nói giọng ảo não.
 
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta, như đang an ủi một con vật nhỏ bị dọa sợ.
 
“Có ta ở đây, bất kỳ quỷ quái nào cũng không đến gần được nàng.”
 
Giọng điệu nhạt nhẽo, nhưng lại toát lên sự chắc chắn.
 
Chóp mũi ta chua xót, không biết là vì sợ hãi hay là cảm xúc gì khác đang cuồn cuộn dâng trào.
 
Người đàn ông này, một mặt ban cho ta hơi ấm, mặt khác lại có thể tùy lúc chém ta dưới lưỡi kiếm.
 
Những ngày như vậy, đến bao giờ mới là điểm dừng?
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo