8
Tuy nhiên, dù có tránh được rắc rối chủ động tìm đến, cuối cùng vẫn không tránh khỏi sắp đặt của số phận.
Rằm tháng Tám, trong cung mở yến tiệc, chiêu đãi sứ đoàn Bắc Địch từ xa đến.
Là phu nhân của Đại tướng quân, ta đương nhiên phải tham dự, muốn trốn cũng không trốn nổi.
Yến tiệc trong cung vô cùng thịnh đại, tiếng tơ tiếng trúc du dương, mỹ vị tràn bàn.
Ta kiên trì nguyên tắc “ăn nhiều nói ít, giảm cảm giác tồn tại” để giữ mạng, cúi đầu cắm cúi ăn bánh sen, thầm cầu nguyện cho buổi yến tiệc nhàm chán này mau chóng kết thúc.
Hoàng thượng ngồi ngay ngắn trên cao vị, trò chuyện với sứ đoàn rất nhiệt tình, không khí vô cùng hòa hợp.
Cho đến khi Nhị hoàng tử Bắc Địch đứng dậy, hướng về Hoàng thượng hành lễ một cái, giọng vang vang, mang theo vẻ kiêu ngạo không che giấu:
“Kính thưa Hoàng đế Đại Thịnh tôn quý, từ lâu đã nghe danh văn hóa Đại Thịnh bác đại tinh thâm, nhân tài lớp lớp. Lần này thần đến, đặc biệt mang theo một thứ nhạc khí hiếm có vừa mới có được, tên gọi “Đàn của thế giới khác”, âm sắc mỹ diệu, hình dáng kỳ xảo, không phải loại tơ trúc thông thường có thể sánh được.”
Hắn vỗ tay, mấy tên thị tùng Bắc Địch cẩn thận khiêng một vật lớn được phủ lụa đỏ tiến vào.
Lụa đỏ được vén lên.
Ta suýt nữa bị miếng bánh sen nghẹn cứng ở cổ họng.
Đó là lớp sơn đen bóng loáng mượt mà, phím đen trắng đặc trưng, hình dáng tam giác thanh lịch…
Cái quái gì, đây chẳng phải là đàn piano sao?!
Dù kiểu dáng có chút khác biệt so với piano hiện đại, nhưng tuyệt đối chính là piano!
Cả điện đường xôn xao, quần thần và mệnh phụ đều tò mò vươn cổ ra nhìn, bàn tán xôn xao.
“Thứ này thật là kỳ lạ!”
“Không biết phát ra âm thanh ra sao?”
Mặc dù các tiền bối xuyên không đã mang đến không ít đồ chơi mới lạ, mọi người cũng coi như đã thấy nhiều biết rộng, nhưng một cây “đàn” to lớn và kỳ xảo đến vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Nhị hoàng tử rất hài lòng với hiệu quả này, bước đến bên cây đàn, ngón tay tùy ý lướt qua vài phím, một chuỗi nốt nhạc trong trẻo liền mạch tuôn chảy ra.
Hoàn toàn khác biệt với âm vị của cổ cầm, cổ tranh.
“Nhạc khí này có cách biểu diễn rất đặc biệt, cần dùng mười ngón tay của hai tay cùng phối hợp, kết hợp với bàn đạp dưới chân, mới có thể tấu lên những chương khúc phức tạp.”
Hắn đảo mắt nhìn khắp một vòng, khóe miệng nhếch lên nụ cười khiêu khích, “Ngoại thần bất tài, chỉ hiểu sơ sơ, nguyện vì bệ hạ và chư vị trợ hứng.”
Nói xong, hắn chỉnh lại ống tay áo, ngồi xuống ghế đàn.
Một lát sau, một bản nhạc khá quen tai là “Tiểu Tinh” vang lên trong đại điện.
Dù nhịp điệu rất đơn giản, nhưng mọi người đều là lần đầu tiên thấy loại nhạc khí piano này, tự nhiên đều kinh ngạc và mơ hồ.
Khi bản nhạc kết thúc, Nhị hoàng tử đứng dậy, nụ cười càng thêm ngạo mạn:
“Đã làm mọi người chê cười. Không biết Đại Thịnh có ai nhận ra cây đàn này, và có thể tấu một hai khúc không? Thần nguyện hư tâm thỉnh giáo.”
Im lặng.
Im lặng c hết chóc.
Đây rõ ràng là khiêu chiến! Là đến đập sân!
Ai cũng biết, thứ này là Bắc Địch không biết từ tên “khách từ thế giới khác” nào đó lấy được, trước đây Đại Thịnh căn bản chưa từng xuất hiện.
Hơn nữa, Hoàng thượng vốn đã không ưa đám người xuyên không, trong điện cho dù có người hiện đại giống như ta, cũng không dám lên tiếng.
Ai mà biết được hôm nay lên tiếng, ngày mai có bị chém đầu hay không.
Sắc mặt Hoàng thượng hơi trầm xuống, mấy vị lão thần nổi tiếng bác học xoắn râu, cau mày chặt.
Các quan lại ở Nhạc Phủ tinh thông âm luật nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Tim ta đập thình thịch như đánh trống, vùi đầu càng thấp hơn, cố gắng hết sức thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.
Đừng nhìn ta, đừng nhìn ta, ta chỉ là một con cá muối đến dự yến để ăn uống, chắc chắn không ai biết ta từng học piano trình độ cấp mười, xin tha mạng!
Tuy nhiên, định luật Murphy mãi mãi đều đúng. (Là định luật mà nếu có rủi ro thì vào thời khắc quan trọng, rủi ró đều sẽ xảy ra).
Ngay trong khoảng không khí ngột ngạt khiến người ta khó thở ấy, Lệ Vô Cữu — người vẫn luôn lặng lẽ uống rượu bên cạnh ta — đột nhiên đặt chén rượu xuống.
Ngón tay thon dài của hắn luồn xuống dưới bàn, chính xác vô cùng tìm được tay ta, nhẹ nhàng nắm lấy.
Ta cứng đờ quay đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Khóe môi Lệ Vô Cữu mang theo một tia cười thú vị, cúi sát vào tai ta, dùng giọng chỉ hai chúng ta nghe được, khẽ hỏi:
"Phu nhân kiến thức vừa sâu vừa rộng, nhàn rỗi cũng thích gảy cầm gảy tranh. Cây "đàn từ thế giới khác" này… nhìn cũng có mấy phần thú vị."
Ánh mắt hắn quét qua khuôn mặt trắng bệch của ta, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:
"Không bằng, phu nhân nàng ra thử một chút đi?"
9
Thử?
Thử cái gì mà thử!
Thử là c hết chắc!
Câu nói của Lệ Vô Cữu còn khiến ta hồn bay phách lạc hơn cả bản nhạc piano kia.
Hắn biết rồi sao?
Hắn biết từ bao giờ?
Hắn đang thử ta, hay đã xác định rồi?
Có phải đang chờ ta tự bùng nổ trước mặt mọi người, sau đó danh chính ngôn thuận “xử lý sạch sẽ” ta không?
Vô số ý nghĩ kinh khủng chen chúc đầy đầu ta.
Ta muốn rút tay về, nhưng bị hắn nắm chặt, lực đạo không nặng, mà ta lại không giãy ra nổi dù chỉ một chút.
"Phu quân…" Giọng ta mang theo khóc lóc, "Thiếp… thiếp thân chưa từng thấy loại nhạc khí kỳ lạ như vậy, sao… sao dám múa rìu qua mắt thợ..."
Ta cật lực giữ biểu cảm ngẩn ngơ, hoảng sợ và khiêm tốn.
Nhưng tim đập nhanh như trống trận, thình thịch thình thịch, sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi.
Lệ Vô Cữu sâu sắc nhìn ta một cái, dường như có thể xuyên thấu lớp mặt nạ bình tĩnh mà ta cố gắng duy trì.
Độ cong khóe môi dường như sâu hơn một chút, hoặc có lẽ chỉ là ảo giác của ta.
Ngay lúc ta bị sự im lặng ấy đè nén đến mức sắp không thở nổi, Lệ Vô Cữu cuối cùng cũng buông tha ta.
Nhưng hắn không buông tay ta ra, mà cực kỳ tự nhiên dùng đũa ngọc kẹp một miếng bánh bột sen hoa quế, đưa đến bên môi ta.
"Nếm thử cái này." Giọng hắn cực kỳ bình thản, "Ngọt và mềm hơn bánh sen, nàng
chắc sẽ thích."
Ta: "……?"
Cái hành động đút ăn đột ngột này khiến ta hoàn toàn mụ mẫm.
Hắn không phải đang ép ta lên sân khấu sao? Sao lại đột nhiên đút bánh cho ta ăn?
Lúc căng thẳng như vậy cơ mà!
Ta theo bản năng há miệng, Lệ Vô Cữu thuận thế đút miếng bánh nhỏ xinh vào miệng ta.
Vị ngọt bùi tan ra trên đầu lưỡi, mang theo hương hoa quế thanh nhã.
"Ăn chậm thôi, cẩn thận nghẹn."
Sau khi dặn dò xong, hắn mới buông tay ta ra, sau đó như chưa có chuyện gì xảy ra, quay sang nói chuyện với người khác.
"Nghe nói tiểu thư nhà Thẩm thái phó rất tinh thông nhạc khí, mấy ngày trước còn cải tiến cổ tranh, khiến âm sắc càng thêm trong trẻo?"
Thẩm tiểu thư bị điểm danh cũng khựng lại một chút, sau đó lập tức đứng dậy, tư thái muôn phần đoan trang:
"Lệ tướng quân quá khen, tiểu nữ chỉ hiểu biết sơ sơ, nhàn rỗi chơi đùa thôi, không dám nhận hai chữ "tinh nghiên".
Trong lòng ta kinh nghi bất định.
Thẩm tiểu thư?
Nàng ta cũng là người xuyên không? Hay là tấm khiên mà Lệ Vô Cữu tìm ra?
Hoàng thượng cũng hứng thú nhìn về phía Thẩm tiểu thư:
"Ồ? Con gái của Thẩm khanh lại có óc sáng tạo như vậy? Lên đây cho trẫm xem thử."
Nhị hoàng tử Bắc Địch khẽ cau mày, nhưng lời Hoàng thượng đã nói, hắn cũng không tiện nói gì.
Thẩm tiểu thư ung dung bước ra, nói về nhạc lý đầu đuôi đều có lý có lẽ, tuy không trực tiếp nhắc đến piano, nhưng khéo léo dẫn dắt chủ đề về “đạo của nhạc khí, vạn biến bất ly kỳ tông, trọng ở tâm ý tương thông”.
Vừa hóa giải được sự lúng túng không ai dám lên đàn, vừa không làm mất mặt Đại Thịnh.
Hoàng thượng nghe xong, lộ vẻ tán thưởng.
Ta khẽ thở phào một hơi, nhưng trái tim vẫn treo lơ lửng, chưa thể hạ xuống.
Câu nói vừa nãy của Lệ Vô Cữu, tuyệt đối không phải gió thoảng qua tai.
Hắn rõ ràng có thể tìm người khác giải vây, tại sao lại hỏi ta trước?
Cái nắm tay ấy, cái giọng điệu đầy hàm ý ấy…
Nửa sau buổi yến tiệc, ta ăn không biết mùi, lòng không yên.
Ánh mắt thừa luôn không nhịn được liếc về phía Lệ Vô Cữu bên cạnh.
Thần sắc hắn như thường, ứng phó với đồng liêu, nghe sứ thần trò chuyện, thi thoảng nhấp một ngụm rượu, như thể đoạn nhạc đệm vừa rồi chưa từng xảy ra.