Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không sao cả, muốn khóc thì khóc đi!” Tôi nhẹ giọng nói, “Cục cưng à, tôi còn chưa nói với em, hoan nghênh tới Nữ Việt Giới, nơi này là thế giới thuộc về phụ nữ, em ở đây làm gì cũng được tự do.”
“Em có thể gây phiền phức cho mọi người, cũng có thể tự do hưởng thụ tất cả niềm vui sướng, đây là lẽ thường. Em không cần phải cảm thấy áy náy, cũng không cần cảm thấy có lỗi. Ở đây em sẽ là chủ nhân, không phải khách qua đường, ở đây em là trung tâm của thế giới, tất cả mọi người đều vì em mà tồn tại. Ở đây, mọi người đều yêu em.”
Cây bút nho nhỏ kia im lặng rất lâu, cuối cùng mới vạch ra một chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trên giấy, “Vâng”
18.
Có sự phối hợp của Lâm Hà, hồn phách có thể thực hiện đợt trị liệu cuối cùng để khoẻ lại.
Nhóm y tu cùng với tu sĩ tinh thông nguyên thần chữa trị tổn thương về hồn phách đã thảo luận một hồi lâu, định ra một phương án trị liệu.
Người phụ trách điều hành cơ cấu viện trợ vật tư nhăn mày, “Những tài liệu khác thì dễ kiếm, chỉ là san hô long tức chỉ sinh trưởng ở Long Miên Đảo ở khu vực hành lang luân hồi. Nơi đó chỉ cho phép phụ nữ người phàm ra vào thôi.”
Tôi giơ tay, “...Tôi là người phàm, để tôi đi đi. Chỉ là hành lang luân hồi và Long Miên Đảo ở đâu?”
Người phụ trách đưa cho tôi một quyền bách khoa toàn thư thần thoại.
Nữ Việt Giới có mười thần nữ được tôn thờ, chưởng mệnh thần là người đứng đầu trong mười thần nữ, cũng là vị thần sáng thế trong thần thoại Nữ Việt Giới.
Trong truyền thuyết, Chưởng Mệnh Thần đã từng thu thập hạch tâm của bảy bảy bốn chín toà bí cảnh.
Ngài đã dung hợp hạch tâm này với hạt giống trung tâm của thế giới, năng lượng không ngừng co giãn rồi nổ mạnh, sáng lập ra Nữ Việt Giới.
Ngài đã vẽ ra ở trung tâm của giới một Phần Thần Trì (Ao đốt thần), sau đó ném bảy thần khí vào trong ao để huỷ diệt.
Thần khí bị huỷ diệt, lực lượng đáng sợ của chúng nó được giải phóng, tràn đầy thế giới.
Kể từ đó, Nữ Việt Giới hoang vu mới có dương linh khí ở khắp mọi nơi, mới thật sự trở thành nơi cư trú đáng tin cậy của phụ nữ.
Một trong bảy thần khí là Luân Hồi Bích sinh ra linh trí trong luân hồi, hoá thành hình người, có gút mắt không rõ với long tử. Nó (Luân Hồi Bích) vì muốn giải trừ long tử nên số phận hẳn phải chết, mới hồi tưởng nhiều lần một thế giới nhỏ, nghiệt nợ chồng chất, bản thân phải gánh vác nhân quả của vô số tính mạng.
Sau khi bản thể của Luân Hồi Bích bị huỷ, nghiệt nợ do thần khí sinh ra mới được xoá bỏ toàn bộ. Chưởng Mệnh Thần bảo vệ một chút chân linh của khí linh Luân Hồi Bích, nhập vào trung tâm thế giới, khiến nó cùng tẩm bổ lẫn nhau với khí vận của Nữ Việt Giới, có thể dùng để tái tạo cơ thể người.
Long tử tan đi long khí, cũng chìm vào trung tâm thế giới. Kể từ đó, ngẫu nhiên một số nơi ở Nữ Việt Giới sẽ xuất hiện một loại không gian đặc biệt ở bên cạnh biển, một là hành lang luân hồi, một là Long Miên Đảo.
Trích “Bách Khoa Toàn Thư về Thần Sáng Thế của Nữ Việt Giới.”
19.
Tôi tìm khoảng chừng hơn mười ngày, cuối cùng thấy một cung điện nửa trong suốt vào một buổi hoàng hôn.
Tôi nhắm mắt bước vào, khi mở mắt ra, lại thấy một cô gái chân trần đang cúi đầu nhìn tôi.
Cô ấy quấn tóc lên, bên tai treo hai con cá âm dương, con cá trắng ở chỗ âm khắc chữ “Mệnh”, con cá đen chỗ dương khắc chữ “Vận.”
Sau khi nhìn tôi thật kỹ, trên mặt cô ấy toát ra một vẻ vui mừng lại hoài niệm.
Tôi giống như tóm được cọng rơm cứu mạng, liên tục nói: “Xin hỏi, nơi đây là hành lang luân hồi ư?”
“Cầu xin ngài, có một cô bé bị người ta đoạt xá, cô bé ấy yêu cầu có san hô long tức để cứu mạng. Chỉ cần ngài đồng ý giúp, cho dù có yêu cầu gì yêu cầu tôi làm, tôi cũng sẽ cố gắng đi làm!”
Cô gái ấy lắc đầu, khom lưng nâng tôi lên.
Con ngươi của cô ấy giống như chồng chất vô số đồ vật vừa sâu vừa nặng, yên tĩnh xa xăm trống trải, giống như bầu trời xa xăm vô tận.
“Ở Nữ Việt Giới, cô vĩnh viễn không cần dùng chữ “cầu””
“Nói thế nào nhỉ, tuy là hơi muộn, nhưng ta rất vui, cuối cùng cô cũng trở lại.”
Thấy tôi khó hiểu, người đó lại khẽ cười một tiếng: “Ngươi không biết ngươi có ý nghĩa như thế nào đối với Nữ Việt Giới đâu. Với công tích của ngươi, chỉ có chút san hô long tức có là gì đâu.”
“Công tích ư?”
Tôi không hiểu gì cả.
Không có ai hiểu bản thân tôi hơn chính bản thân tôi.
Tôi vừa bình thường, vừa ngốc nghếch, trước khi xuyên qua chỉ là một người nội trợ ở gia đình bình thường, có công tích gì chứ?
Cô ấy đứng thẳng lên, đi tới trước một bức tranh, “cô tới đây!”
Cô ấy có một lực lượng nhu hoà khiến cho người khác không thể làm trái lời, tôi không dám không nghe, chỉ có thể thật cẩn thận đi theo.
“Tới đây, nói cho tôi biết, cô nhìn thấy gì!”
Bức tranh ấy rất lớn, văn tự giải thích lan tràn tới đỉnh khung cùng với sàn nhà, tôi ngửa đầu nhìn bức tranh lớn này rồi nói: “Dường như… là một câu chuyện.”
Một câu chuyện liên quan tới Thần Sáng Thế.